200 บรรทัดแรก
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
PHÒNG KHÁM TÂM THẦN
Tôi ở đây 17 tiếng rồi. Tôi phải về nhà.
- Cả tôi nữa. - Không, tôi nói thật đấy.
Ý anh là hoàn cảnh của tôi không khẩn cấp giống anh?
Không, Ron ạ.
Hẳn anh phải về trước khi Người Asparagus trở lại.
Không phải "Người Asparagus," Joel. Phải đọc là "Oz-Par-Ra-Gaa-uze."
Và chúng không phải người.
Nếu vậy, tôi đã không phải lấy bơ lạc bịt tai mỗi tối
để ngăn chúng xâm nhập vào óc.
Chúng táo tợn lắm.
Và âm nhạc của chúng...
Chắc anh tới đây không phải lần đầu.
Tôi đã từng bị bắt rồi. Sao?
Anh có tìm cách trốn ra không?
Anh còn chả coi tôi là người, tôi giúp anh làm gì?
Được. Tôi xin lỗi, Ron.
Tôi không nên coi nhẹ xung đột của anh với lũ Oz-Par-Ra-Gauze.
- "Oz-Par-Ra-Gaa-uze." - Tôi nói thế mà.
Khỏi chối, mất công.
Dừng nói chuyện một phút đã nhé.
Vợ tôi đang trải qua một vấn đề,
và tôi phải tìm loại thuốc rất đặc biệt cho cô ấy
vì sự tình ngày càng tệ.
Vợ anh bị làm sao?
Trừ khi anh không muốn nói vì lũ sinh vật anh chế nhạo
bằng cách phát âm cẩu thả đó có thể đang nghe trộm ta.
Thật ra, có thể chỉ có anh tôi mới tâm sự được.
Mã xám, khu Tâm thần, mã xám, khu Tâm thần.
Cô ấy là xác sống.
Thật sao? Tình hình thế nào?
Nói thật à? Vui buồn lẫn lộn.
Cô ấy có sự mạnh mẽ mà tôi rất yêu,
nhưng phải tìm thịt người tươi cho cô ấy ăn...
- khó khăn lắm. - Tôi có thể hình dung được.
Bọn tôi làm nhà đất, nên giết người
rồi nhét họ vào tủ lạnh không dễ dàng gì.
Chắc anh chật vật lắm.
Giờ cô ấy ngày càng hung tợn. Ai mà biết cô ấy sẽ làm gì.
Tôi không thể ở đây thêm nữa.
Rất tiếc, Joel ạ, nhưng không có đường trốn ra đâu.
Và nếu anh cố trốn, họ sẽ nhốt anh lại lâu hơn.
Chào các anh.
- Sẵn sàng họp nhóm chưa? - Bác sĩ, tôi phải về.
Phải, chúng tôi cần đi ngay.
- Tôi gấp lắm. - Cả tôi nữa.
Ron! Chuyện của tôi khác.
Joel, anh bị giữ lại đây 72 tiếng.
Tới khi anh không còn là mối nguy cho bản thân hay ai khác.
Nào, mời hai anh?
Có nước ép chứ?
Mỗi người một hộp, Ron. Vẫn như mọi khi.
- Anh cho tôi nhé? - Thế thì tôi không có à?
Cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều. Được rồi, chào anh.
Ít nhất là sáu tháng nữa mới có học sinh trao đổi Serbia.
Lúc đó mẹ cậu có thể đã là cỗ máy giết người bừa bãi thối rữa rồi.
Nhưng chắc là không.
Ta chưa biết được. Vẫn ổn mà.
Chắc chắn phải là mật Serbia mới dùng được chứ?
Sách viết vậy mà.
Bệnh phát đầu tiên ở Serbia,
nên mỗi họ có hệ miễn dịch.
- Cứ như tớ sắp phá vụ này ấy. - Ta đang cố mà.
Còn tìm người trên mạng? Làm chưa?
Rồi, vài giờ trước.
- Đây. - "Người Serbia?
Chỉ cần nôn là có 130 đô, muốn làm chứ? Bạn biết là có mà.
Chụp giấy khai sinh. Không gửi ảnh của quý."
Tớ phải thêm dòng đó vì có vẻ phải thế họ mới hiểu.
Nhưng nó chỉ làm họ sáng tạo hơn.
Có tiếng ồn. Cậu nghe chứ?
Tớ nghĩ là từ tầng hầm.
Mẹ ơi?
Gì vậy con?
Mọi việc vẫn ổn chứ?
Ừ. Vẫn ổn.
Mẹ gây tiếng động đấy à?
Tiếng gì cơ?
- Ta nên kiểm tra bà ấy. - Tớ rất không muốn làm thế.
Bà ấy bị xích rồi mà.
Cá là lần nào ai nói thế về xác sống cũng chả có kết cục tốt.
Được rồi.
Mẹ ơi? Mẹ làm gì thế?
Mẹ đọc sách ấy mà. Có tin gì về bố chưa?
Chưa ạ, có mỗi tối qua bố gọi từ bệnh viện, nên là...
Trời đất! Mẹ đang nhai cây cột đấy à?
Được rồi, thế này nhé.
Mẹ thấy hơi điên khi ở dưới này, nên mẹ cần ra ngoài.
Và mẹ biết con lo là mẹ sẽ ra ngoài giết người.
Nhưng hãy nghĩ tới những người mẹ chưa giết.
Chính xác là tất cả mọi người, trừ ba người kia.
- Này, Abby? Tới xem này. - Ừ, được rồi.
Con xin lỗi. Nhưng mẹ để con quyết định và con không thả mẹ đâu.
Và đừng cắn cột nhà nữa. Nó chống đỡ cả ngôi nhà đấy.
Tôi sẽ nôn giúp. Nhắn số 661-555-0169. Goran
Có người rồi.
Có một gã Serbia ở Newhall sẵn lòng nôn.
Dĩ nhiên là gã ở Newhall.
Cho tớ địa chỉ. Bảo tớ đang tới.
Chờ đã, tớ đi với.
- Thuốc chế xong chưa? - Chưa.
Mẹ tớ đang ăn ngôi nhà như một con mối điệu nghệ khổng lồ.
Cậu phải chế thuốc tiếp. Tớ có bình hơi cay rồi.
Đó không phải thuốc. Nó chỉ ngăn bệnh cô ấy phát triển.
Và xích chắc lắm, phải không?
Mình làm gì vậy? Chả ai hỏi câu đó mà còn sống cả.
Joel, hãy nói tại sao anh ở đây đi?
Tôi bực nên phá hoại nhà người khác.
Nhưng khi ở đây và tự ngẫm lại hành vi của mình, vốn rất sai trái,
tôi xin lỗi và sẽ không thế nữa,
và tôi cảm thấy tôi đã sẵn sàng tái gia nhập cộng đồng
và giao tiếp với các công dân khác từ mọi tầng lớp.
Dù là phụ nữ, đàn ông, giới tính chưa rõ ràng,
sắc tộc khác, cao hay thấp, gầy hay béo.
Họ đều là những mảnh ghép góp sức tạo nên đất nước vĩ đại này.
Cảm ơn.
Cảm giác là đoạn cuối anh hơi lạc quẻ.
Ừ, tôi nói hỏng.
Ron, hãy nói tại sao anh quay lại với chúng tôi đi.
Tôi lại bị lũ sinh vật ở chiều không gian khác quấy rối.
Tuần trước có chuyện khác. Anh kể đi.
Vợ tôi qua đời.
Trời ơi. Ron, tôi không biết.
Cô ấy bệnh lâu rồi, và không thuyên giảm gì cả.
Tôi để cô ấy ở nhà,
và tôi vừa nấu bữa sáng cho cô ấy xong. Cô ấy không muốn ăn.
Cô ấy chỉ mỉm cười với tôi
và nói, "Mọi việc sẽ ổn thôi, anh yêu."
Rồi cô ấy nhắm mắt lại.
Cô ấy ngồi đó, với nụ cười xinh đẹp của mình,
rồi ra đi mãi mãi.
Tôi không hình dung nổi.
Tôi chỉ mất vợ mười giây mà lúc đó tôi đã muốn chết theo cô ấy.
Sao họ cứ chọc ta bằng lượng nước ít tới vậy?
- Ai thắng trò này vậy? - Đây.
Cảm ơn anh.
Hôm qua họ cho tôi xuống lầu để tới nhà xác
để nhìn cô ấy lần cuối.
Nhà xác. Tôi tới cái nhà xác đó rồi.
Cô ấy khác nhiều lắm.
Chắc là anh đau lòng lắm.
Anh có để ý thấy cái xác nào có tên kiểu Serbia không?
Chúng thường kết bằng chữ I-C, hoặc vần "vich."
Abby?
Khỉ thật. Cô ấy không ở nhà, thưa cô Hammond.
Cháu muốn ra sân chơi ném bóng không?
Cháu không thể cởi xích.
- Abby đi đâu rồi? - Ra ngoài thôi ạ.
- Cháu xuống đây được không? - Thôi ạ, cảm ơn cô.
Eric, xuống đây.
"Vậy là, không thể từ chối mệnh lệnh,
cậu thiếu niên ngu ngốc xuống tầng hầm."
Làm tốt lắm.
Anh đã thể hiện tình thương chân thành với Ron.
Điều đó làm tôi thấy anh không còn là mối nguy hại,
tôi sẽ cho anh đi.
- Thật à? - Dù vấn đề của anh là gì,
48 giờ nữa cũng chả chữa được.
Ở đây chả chữa ai.
Chúng tôi chỉ dán băng dính rồi vứt bỏ họ
bơ vơ về lại xã hội lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cảm mà thôi.
Hẳn rồi.
Tôi sẽ đi lấy dây giày và chạy xuống hầm.
Cô ổn chứ?
Tôi chỉ được nói chuyện với người khỏe mạnh khi họ rời đi.
Chà...Chào cô nhé.
- Abby đâu rồi? - Cậu ấy đi lấy mật ạ.
Thật à? Từ ai?
Một người trên mạng.
Người trên mạng? Cháu để nó đi một mình?
Có bình hơi cay ạ.
Được rồi. Cho cô ra. Cô cần đảm bảo nó vẫn ổn.
- Cháu không được... - Eric, nó mới 16 tuổi.
Cháu đi cùng cũng được. Cô sẽ đeo còng nữa.
Cháu không có còng.
Phòng cô, tủ dưới cùng. Cấm táy máy.
- Đi đi. - Khoan, thật sao? Cô có còng á?
Bọn cô mới phát hiện ra tình dục tuyệt cỡ nào khi bạn tình lên đỉnh khi ta...
- Cháu muốn biết tới đâu? - Ít hơn thế.
Được rồi. Tháo xích ra rồi tìm con bé thôi.
Được rồi, là căn hộ gần Mountain View. Gần trung tâm mua sắm.
Dĩ nhiên ở đây, đâu chả gần trung tâm nhỉ.
Tha hồ mua sắm. Cháu nói nhiều khi lo lắng.
Chờ chút đã.
Xin lỗi nhé. Cô chỉ đeo nó khi làm tình thôi.
- Trời ơi. Cô định làm gì? - Ta sẽ đi tìm con gái cô.
Giúp cô bẻ chúng lại đi.
- Đừng có ngất. - Vâng.
Thật đấy, đừng ngất.
Khỉ thật.
Xin chào. Em tới lấy vé xem ca sĩ Tori Amos à?
Không, lấy bãi nôn của anh.
Anh không ngờ là em đó.
Anh vô ý quá. Anh là Goran. Mời vào.
Không cần đâu. Tôi lấy xong là đi.
Anh chưa có. Anh đinh ninh là em muốn nhìn anh nôn.
Không, anh nhầm rồi.
Lạ thật. Anh chưa từng đóng đinh ai sai cả.
"Đóng đinh" đó.
No comments yet. Be the first to leave one.