200 บรรทัดแรก
Mang cái này tới chỗ lều lớn đi.
Số phận. Vận mệnh. Sự may mắn.
Chính là những ngục tù của loài người.
Qua thời gian, người ta tận hưởng những sự lựa chọn mà cuộc sống mang lại...
cà phê hay trà, phải hay trái.
Làm như chuyện đó quan trọng lắm ấy.
Tất cả chúng ta đều đang quay tròn chiếc bánh xe số mệnh.
Chỉ có một cách duy nhất để thoát khỏi chiếc bánh xe đó.
Không phải tuổi trẻ.
Cũng chẳng phải sắc đẹp hay tình yêu đích thực.
Tôi biết rõ cách để không bị cuốn vào nó.
Tôi tự kiểm soát số phận của chính mình.
Tôi sống sót là bởi vì tôi biết rằng...
một người cần phải hủy hoại bất kỳ ai, bất cứ thứ gì,
ngay cả điều mà ta yêu thương nhất, để khiến Chúa cũng phải tránh đường cho ra.
Bà đem cái thứ cũ kỹ ấy ra làm cái quái gì thế?
Thời trẻ tôi là bậc thầy của những bánh xe quay.
Bọn tôi từng trói một gã làm việc ở gánh xiếc vào đây,
và cả William Tell để một quả táo ngay trên đầu.
Chúng ta sẽ đưa màn này...
vào buổi diễn sao?
Không, bạn yêu à.
Diễn trên truyền hình.
Đây sẽ là màn trình diễn...
trụ cột thứ 2 của tôi.
Tôi hy vọng là bà không rời bỏ gánh xiếc quá sớm.
Giờ thì cặp sinh đôi đã bỏ đi,
và nếu cả bà cũng đi, thì ý tôi là,
show diễn xem như chẳng còn lại gì nữa.
Bọn họ thật ích kỷ khi bỏ đi như thế.
Mọi người đều lo lắng cho họ.
Bảo họ không cần làm thế nữa.
Tôi đưa con rồng 2 đầu vô ơn ấy đi sắm váy đầm,
và ngay lúc tôi quay lưng lại...
để mua đồ lót,
thì bọn nó đã lẻn qua cửa sau.
Sự thật là sân khấu không dành cho tất cả mọi người, bà biết đấy.
Và hãy nói với những quái nhân,
điều duy nhất mà họ nên nghĩ đến...
là chuyện họ nên bày tỏ lòng biết ơn đối với tôi như thế nào...
vì đã đồng ý tham gia chương trình truyền hình này.
Trong vòng vài tháng nữa,
tôi sẽ đưa tất cả mọi người tham gia chương trình đó cùng với tôi.
Bọn họ rất biết ơn bà.
Đây cũng là tuần sinh nhật của bà mà.
Họ đang ở ngoài đó...
chuẩn bị quà cho bà.
Và tôi sẽ làm cho bà cái bánh ngon nhất bà từng được ăn.
Tốt lắm.
Giờ thì ra ngoài đi.
Tôi cần phải luyện tập.
Được rồi, bà là bà chủ mà, Elsa.
Ừ, đúng thế đấy.
Con thích Dora hơn.
Phải mất đi mới biết quý trọng mà con yêu.
Mẹ có để cho con một món quà bên dưới nắp đậy mái vòm đấy.
Bao cao su sao?
Để làm gì thế mẹ?
Con là một chàng trai luôn có nhu cầu như mọi thanh niên khác mà.
Giao phối cận huyết đã gây ra quá đủ nỗi đau trong gia tộc này rồi.
Chúng ta không cần phải làm mặt nước thêm đục...
với cái thứ bệnh tật tai ách đã khiến hai cô gái đó bị như thế.
Con sẽ không bao giờ xâm phạm họ.
Con yêu họ.
Con không nghĩ là con có thể yêu cho đến khi con gặp họ.
Trái tim con đã lạc lối.
Và chỉ có một người phụ nữ 4 mắt...
mới có thể dẫn đường cho con,
và tình yêu của cả 2 trái tim mới có thể đáp lại con.
Con nghĩ gì thế hả?
Con định hộ tống họ đến mấy buổi vũ hội cotillion luôn sao?
Mẹ sẽ không cho phép con...
khiến chúng ta bị cô lập chỉ vì cái sở thích nhất thời đâu.
Vì bọn họ là quái nhân sao?!
Con cũng vậy mà mẹ!
Khi con ở cạnh họ, con cảm thấy mình là người bình thường.
Trong cuộc đời của mọi người mẹ, đều sẽ đến lúc...
...họ phải trao con trai mình cho người phụ nữ khác.
Con sẽ cưới hai cô ấy, mẹ à.
Bọn con sẽ ở bên nhau...
mãi mãi.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ American Horror Story - Freak Show + .: Tập 6: Bullseye :.
Oh, Ethel.
Món quà lần này còn hơn hẳn lần trước nữa.
Họ nói mọi ngôi sao điện ảnh đều dùng hãng Westmore.
- Đúng thế. - Bà phải có được những thứ tốt nhất...
trên chuyến đi trọng đại để đến Hollywood chứ.
Westmore.
Mọi người lên tặng quà đi nào.
Đây là một bữa tiệc mà.
Tiếp theo sẽ là ai đây?
Chúng ta có gì ở đây thế này?
Ooh!
Paul, cậu đúng là đồ hư hỏng.
Eve.
Đây có thể là thứ gì đây chứ?
Tôi sẽ giữ ấm cho bà, bà Elsa.
Oh, cưng ơi!
Cô gái yêu quý của ta.
Oh.
Túi nước ấm để ta ôm ngủ cả đêm.
Oh.
Oh...
Có chuyện gì thế?
Tại sao lại xị mặt ra hết vậy?
Đây mới chỉ là khởi đầu...
của tuần lễ hội huy hoàng thôi mà.
Tại sao ai cũng buồn thế hả?
Bọn tôi nhớ cặp sinh đôi.
Họ có nói gì trước khi họ bỏ đi...
về chuyện tại sao họ lại muốn rời khỏi nơi này không?
Có lẽ chúng ta nên đi tìm họ.
Có thể họ bị lạc hoặc là...
Không!
Quá đủ về chuyện cặp sinh đôi rồi.
Tôi sẽ không nghe thêm nữa đâu!
Chúng ta nhận họ vào đây,
cho họ một mái ấm, một gia đình,
và họ đã báo đáp chúng ta thế nào chứ?
Bằng cách biến mất vào đêm đen.
Nên đừng ai nói về cặp sinh đôi nữa!
Tất cả nghe rõ rồi chứ?!
Giờ thì tôi yêu cầu mọi người vui vẻ lên ngay đi.
Hoặc tôi sẽ chọn ra một trong số các người để trói vào bánh xe này đấy.
Ôi không.
Không, không.
Không phải đến cậu cũng xị mặt như thế chứ.
Ai cơ, tôi á?
Có lẽ cậu buồn vì tôi sắp rời đi à?
Đừng nói dối tôi.
Cậu yêu tôi rồi sao?
Hmm?
Đừng như thế.
Cậu và tôi không phải là nhân tình.
Có ai biết về chuyện chúng ta không?
Dĩ nhiên là không rồi.
Họ đều nghĩ rằng tôi lẻn vào lều bà lúc nửa đêm...
để đặt lá bạc hà lên gối bà.
Ngọt ngào thật đấy.
Cậu biết không...
có lẽ cậu nên đến đó cùng tôi.
Ý tôi là, trước những người khác, được chứ?
Cậu luôn biết cách khiến tôi hài lòng mà.
Cậu lái xe được không?
Tôi nghĩ là tôi có thể học được.
Dĩ nhiên rồi...
khi tôi có được một lời cầu hôn chính thức,
cậu có thể giả vờ làm tài xế của tôi.
Và dĩ nhiên là sau này cũng sẽ như thế thôi.
Tôi rất mừng là bà nghĩ đến cả tôi nữa đấy.
Giờ thì đi đi.
Oh, nhưng trước khi cậu đi...
mang cô gái cưng "gối ôm" đến cho tôi với.
Chúc bà ngủ ngon, bà Elsa.
Oh, Ma Petite.
Ta yêu cô hơn những người khác rất nhiều.
Anh đã bị xước da khi trèo lên hàng rào,
thật tội nghiệp.
Để được tay em chạm vào mặt thì cũng xứng đáng mà.
Mm, em thơm thật đấy.
Venetian Romance.
Loại nước hoa em thích nhất.
Mm.
Mm.
Anh không muốn em sao, Paul?
Anh muốn em hơn cả mức em biết đấy.
Em là người dịu dàng ngọt ngào nhất anh từng gặp.
Hệt như những đóa hồng trong vườn nhà mẹ anh vậy.
Vậy tại sao chúng ta không làm tình đi? Khi bị người khác nhìn chằm chằm...
thì anh cũng có quan tâm đâu chứ.
Đêm đó thì khác.
Giờ thì anh yêu em rồi.
Em khiến anh cảm thấy như được trẻ lại,
trước khi cuộc đời cướp đi tính thật thà của anh.
Trước khi chúng ta làm tình, anh muốn em biết về anh như một người đàn ông,
chứ không phải chỉ là gã nhân tình của em.
Anh còn rất nhiều điều muốn nói với em.
Mày đang nói chuyện với ai thế?
Tại sao mày lại khóa cánh cửa chết tiệt này thế hả?
Vì con phát bệnh vì phải sống như một tù nhân,
và bố cứ xông vào đây bất cứ khi nào bố muốn dù ngày hay đêm.
Tao nghe tiếng mày nói chuyện với ai đó.
Con đang nghe radio.
Đừng có chơi trò nổi giận với tao.
Mày tống mẹ mày vào bệnh viện tâm thần khi mày bỏ đi.
Và cả những lúc khác mày cứ muốn bỏ đi tiếp.
Khi trở về thì dơ bẩn như mấy thứ mà lũ mèo hay tha về nhà.
Chuyện đó sẽ không xảy ra lần nữa khi mày sống dưới mái nhà của tao.
Được rồi, con có bị điếc đâu.
Giờ con đi ngủ được chưa?
Bố là bố con cơ mà.
Bố chỉ làm nghĩa vụ của mình thôi.
Để đảm bảo rằng con gái bố luôn được an toàn.
Nhật ký thân yêu, "hạnh phúc" là một từ quá bé nhỏ...
để có thể diễn tả được cảm giác của tôi lúc này.
Thế giới của tôi từ một màu xám đen...
giờ đây được tô sáng bằng rất nhiều màu sắc,
rực rỡ đến nỗi khi nhắm mắt lại tôi cũng có thể nhìn thấy được.
Đường chân trời giờ đây chẳng còn là giới hạn với tôi nữa,
No comments yet. Be the first to leave one.