200 บรรทัดแรก
Khi tôi còn là một thằng nhóc,
tôi nhớ bố đã nói với tôi
những gì mà ông nghĩ cần để một người đàn ông hạnh phúc.
Tommy, cuối cùng anh đã đến! Nhanh lên, anh bạn.
Tối nay là năm mới rồi.
- Xin lỗi tôi đến muộn. - Đừng lo, tôi đã lo cho anh rồi.
Cám ơn, Hank.
Anh đã ở bên ngoài cho tới khi họ là người cuối cùng ra về?
- Ừ. - Ha!
Những điều thật sự đơn giản...
Một người vợ mà ông yêu,
một công việc tử tế,
bạn bè, hàng xóm quý và kính trọng ông ấy.
Và suốt một thời gian,
mà hầu như không nhận ra,
tôi đã có tất cả những thứ đó.
Tôi từng là một người đàn ông hạnh phúc.
Chào, Tom.
Ông nhớ ta đã nói về chuyện tôi sẽ nghỉ sớm hôm nay chứ?
Chào, Hank!
Chúc mừng năm mới, Schmitt!
- Chào, Linda, chúc mừng năm mới. - Chúc mừng năm mới.
- Mọi người đang đi đâu thế? - Trượt tuyết!
- Chú đi được không? - Không!
Đi mà!
- Chào, Carl. - Chào, chúc mừng năm mới, Hank.
Anh phải bắt đầu tính tiền của mọi người đi.
Ha ha ha! Sẽ còn nhiều hơn vùng quê này trả ấy nhỉ.
Em yêu, là anh đây.
- Hôm nay em cảm thấy thế nào? - Tốt.
Ôi chúa ơi.
Chắc chắn hôm nay con đã đạp rất nhiều.
Có vẻ sẽ là một buổi trưa dài với anh.
Cậu ấy đã đưa Lou đi cùng.
Hay đấy.
Vâng. Em sẽ nằm ở đây. Thoải mái đi.
Ha ha ha!
Ê, Jacob!
Ha ha ha!
Cậu ta đang làm gì ở đây?
Cậu ấy cần đi nhờ về nhà.
Không cùng đường đúng không?
Ta có thể cho cậu ấy xuống khi ta xong việc.
Có gì to tát đâu Hank.
Có gì to tát thế, Hank?
Này, anh biết không, anh phải xúc tuyết khỏi...
nó gọi là gì nhỉ?
Anh sẽ trả em 25 xu để xúc đấy.
Em có thể dùng số tiền đó đấy.
Ha ha! Nhìn Lou này.
Đây, cầm lấy được chứ?
- Muốn đặt nó vào trong đó không? - Không, không, nó sẽ héo mất.
Hank, chào... Anh không chào Mary Beth.
Chào, Mary Beth!
Anh ấy đã chào kìa, Mary Beth.
Hank đã chào. Chào, Lou.
Vào đây nào.
Có người khác đã ở đây.
À, em đã mang chúng tới.
Khi nào?
À... anh nghĩ cái quái gì vậy, Hank?
Hôm nay là ngày duy nhất ta có thể tới đây?
Anh bị làm sao vậy?
Này, Jacob! Nhìn này! Tôi đang viết tên mình!
Từ từ đã! Để tôi đưa bà Johson ra ngoài đã!
Tôi sẽ giúp cậu.
Cậu biết gã ta nói gì không?
Hắn nói đó là cái bình sành hay cái hộp sành ý nhỉ?
Không, không. Chú ý đi... Ôi, không, đó...
là thằng hay lên mặt dạy đời, thấy không?
- Còn đây là thằng cao bồi. - Hắn kêu "moo."
Không. Đó là gã đứng cạnh con đường. Hắn hỏi:
"Sao vậy, anh cảnh sát? Đó chỉ là một quả dứa thôi mà."
- Ha ha ha! - Ha ha!
- Cậu hiểu hả? - Hiểu.
Ngài kế toán này không hiểu này.
Ha ha ha ha...
Coi chừng!
Chết tiệt!
Không sao chứ cưng?
Mau biến đi!
Nhìn đi, anh bạn!
Xe của tôi đấy!
Nhanh lên, xuống xe.
Mary Beth!
- Nó sẽ quay lại. - Này, em đang làm gì thế hả?
Đây là một khu bảo tồn, em biết còn gì.
Thì có sao?
Em không được săn ở đây. Nhanh lên, để lại súng vào đó.
Nhưng nó... nó đã làm hỏng xe của em.
- Có sao? Nhanh lên. - Kìa, kìa, Hank...
Không giống như ta đang đi săn ở đây.
- Ta đang đi lượm xác chết. - Đúng vậy.
Ta đang đi lượm xác chết.
- Nhìn anh ta kìa... - Chạy như con vợ tôi.
Thôi nào, đợi đã! Tôi không ăn mặc phù hợp cho việc chết tiệt này!
Mary Beth!
Chúa ơi! Nhìn lũ chim này kìa!
Bọn này luôn đợi gì đó chết đi để chúng ăn phải không?
Đúng là một công việc kì lạ!
Ước gì ta có gì đó để uống.
Luôn sẵn sàng.
Ôi, ý hay đấy. Tất cả hãy bắt đầu uống.
Thấy không? Thấy anh ấy thế nào chưa?
Wonk! Dit-dit... Như cậu ta nhỉ?
- Nhớ chứ? Wonk! Dit-dit. - Ừ.
- Anh làm tí không? - Anh không khát.
Anh không uống trước 5:00?
Sau 5:00 hả? Heh, heh.
Hoặc có lẽ anh không muốn uống chung.
Anh sợ bị mắc bệnh gì đó từ chúng tôi hả?
Chính xác...
Này, Hank!
Thôi nào, cậu đang làm gì thế hả? Đừng có đùa nữa.
Anh thấy không...
Anh có thể gọi đây là cú ném "dọa".
Nhớ chứ?
Lần trước gặp anh, anh đã nói với tôi như vậy.
Anh có thể gọi là "ám chỉ". Nhưng không, anh phải làm thật.
Cho chúng tôi thấy những từ võ đoán mà anh biết đi.
Cái gì, cậu ngồi và nghĩ về thứ này hả?
Đó là khi nào vậy, hai tháng trước à?
Không đời nào.
Cái quái gì vậy?
- Chúa ơi. - Khỉ thật, đó là một chiếc máy bay.
Đó có thể là một trong những tay bác sĩ bị say rượu.
Cậu biết không, họ luôn đâm máy bay của mình.
Chắc là nó rơi xuống ngay đây. Thấy chỗ cây bị đổ này không, Jake?
Tối quá. Tôi không nhìn được.
Vét tuyết ra khỏi kính chắn gió đi!
Chẳng nhìn thấy cái gì.
Cửa bị kẹt.
Có thể là một ca sĩ hay gì đó.
Vẫn không thấy gì ở đây.
Vẫn không thấy gì. Không thấy cái chết tiệt gì cả.
Tôi nhìn thấy phi công!
Anh ấy đang nói cái gì vậy?
Anh ấy nói có người ở trong đó.
Anh không sao chứ?
Này, này, anh bạn...
Whoaaa...
Ê, cút... cút đi!
Chuyện quái gì vậy...?
Ôi chúa ơi!
Chết tiệt!
Này, cho tôi ra khỏi đây.
Ngạc nhiên thật, Hank.
Để tôi lấy cái này ra khỏi anh ấy. Nào...
Hank, anh... anh... anh có nhìn thấy lũ chim đó không?
Anh có "nhìn thấy lũ chim đó không"?
Nhanh lên, giúp anh ra khỏi đây.
- Hank, chườm lên mắt này. - Cám ơn.
- Áo anh rách rồi kìa. - Ôi chúa ơi!
Lạy Chúa tôi! Nhìn này!
Khỉ thật!
Ôi chúa ơi!
Anh nghĩ chỗ này bao nhiêu?
Tạ ơn Chúa! Cả túi đầy tiền $100!
Đây... đây là tiền thật hả Lou?
Tiền thật đấy. Đừng ngu như thế chứ.
Sao người ta lại bay cùng loại tiền này nhỉ?
Anh biết không? Tôi cá đây là tiền buôn thuốc phiện.
Có thể. Cá là vậy.
Gã ta là một tay buôn thuốc phiện
vì đó là việc mà chúng làm.
Họ bay trên những chiếc máy bay nhỏ thế này.
- Đảm bảo đây là tiền bẩn. - Chính xác.
"Tiền bẩn"? Ý anh là sao? Ý anh đây là tiền giả?
Ôi, không. Không, đây là tiền thật.
Sao cũng được, đây là việc của cảnh sát.
Hai người nghĩ ta nên làm gì?
Ai đó nên ở lại đây, còn người nào đó sẽ đi gọi cảnh sát?
- Em muốn giải quyết thế nào? - Cái gì? Hãy suy nghĩ cho kỹ.
- Sao? - Từ từ đã!
Nếu ta không giao nộp số tiền này thì sao?
Cậu muốn giữ nó?
Ha ha ha! Cậu ta muốn giữ số tiền này...
Nghe được đấy!
Sao ta không giữ nhỉ?
- Sao lại không? - Đúng vậy.
- Vì ta sẽ ngồi nhà đá! - Tại sao?
Tại sao? Vì đó là ăn cắp.
"Ăn cắp"... ăn cắp của ai?
Của anh ta? Khỉ thật, anh ta không phiền đâu!
Ha ha ha...
Vì anh ta đã chết, phải không?
Ha ha! Thú vị đấy... Anh ta đã chết, anh ta chẳng phiền đâu.
Ý tôi là ta mang cái túi này vào xe, và vờ như ta chưa từng tới đây.
Ngon vãi. Sao lại không?
Sao lại không? Vì ta sẽ bị phát hiện.
Èo! Chết tiệt. Tôi nói anh nghe nhé. Hãy tránh xa chuyện này.
Anh biết không, chúng tôi không cần anh.
Chúng tôi sẽ càng được nhiều tiền.
Này, tôi không muốn nói với cậu từ võ đoán khác, Lou,
nhưng từ "tòng phạm" có nghĩa gì với cậu không?
Thôi nào, thật ngu xuẩn!
Nhưng, Hank này... Sao ta lại bị phát hiện?
Vì đây là một số tiền lớn, Jacob. Có người sắp đi tìm nó.
Khi người ta tìm được chiếc máy bay và số tiền này không còn trong đó...
- Vớ vẩn! - Không, không hề vớ vẩn!
No comments yet. Be the first to leave one.