200 บรรทัดแรก
Khoảng 1800 năm trước so với hiện tại.
Trung Hoa chia thành ba và tranh giành bá quyền.
Nước Thục do Lưu Bị dẫn dắt.
Nước Ngụy do Tào Tháo dẫn dắt.
Nước Ngô do Tôn Quyền dẫn dắt.
Tức là thời đại Tam Quốc.
Thời đại Tam Quốc, nơi tam hùng đối mặt nhau...
Sinh ra nhiều anh hùng xuất chúng.
Hình tượng anh dũng đó vẫn được truyền lại cho đến hiện tại.
Năm 234, tại gò Ngũ Trượng.
Quân Thục đang lung lay dần dần.
Thục Đế Lưu Bị đã qua đời.
Trong lúc Tư Mã Ý của nước Ngụy dàn đội hình để hai bên lườm nhau,
Gia Cát Khổng Minh, thừa tướng nước Thục...
Đang bị bệnh tật gặm nhấm.
Thừa tướng!
Ngài hãy cố gắng lên!
Trận chiến này ta thua rồi.
Ta đã mất đi nhiều đồng đội,
cũng đã giết rất nhiều kẻ địch.
Vận mệnh của ta đã tận rồi.
Nếu có thể...
Thừa tướng.
Thừa tướng!
- Ta mong kiếp sau... - Thừa tướng!
Không cần phải chém giết nữa.
Ta muốn được chuyển kiếp...
Đến thế giới hòa bình.
Nơi này là?
Ta đã chết rồi mà.
Hóa ra vậy.
Ta hiểu rồi.
Nơi này là địa ngục nhỉ.
Happy Halloween!
Ồ!
Khổng Minh?
Hở?
Anh là Khổng Minh sao?!
Không sai.
Tôi họ là Gia Cát, tên là Lượng, tự là...
Kinh thật!
- Nhập vai y chang luôn! - Khổng Minh?
Ai vậy?
Là người đó đó.
Quân sư... Có 100 triệu IQ đấy.
100 triệu IQ! Hú!
- Chất lượng cao! - Bọn họ là ngục tốt của địa ngục à?
Đừng có ngại!
Đúng rồi! Uống đê! Uống đê!
Xõa đê!
Đây là?
Sự kích thích hệt như đốt cháy cổ họng!
Hình phạt của địa ngục!
Khổng Minh, uống được đấy!
Tequila cao cấp!
Hú!
Đây là sự tra tấn của địa ngục.
Đành phải chấp nhận thôi.
Thích anh rồi đó, Khổng Minh.
Đi club thôi, club ấy!
Địa ngục tiếp theo sao?
Tôi hiểu rồi.
Tôi sẽ cam chịu chấp nhận ngục hình này.
Đi!
Nhưng thế giới sau khi chết...
Lại là nơi ồn ào như thế này sao?
Lại không được sao?
Hey!
Tôi dắt Khổng Minh đến rồi này!
Kinh thật!
Y như Khổng Minh!
Đây là...
Âm thanh ồn ào vang vọng đến đáy bụng!
Mặc dù là thân thể đã chết, nhưng lại phải chịu đựng âm thanh này.
Nguồn của âm thanh này là...
Be crazy for me, let me shine on you!
You've gotta see me when you hear my music.
You've gotta see me when you hear my music. I'll be there for you! No matter where you go!
I'll be there for you! No matter where you go!
I'll be there for you! No matter where you go! And do you see me bow before your view?
And do you see me bow before your view?
And do you see me bow before your view? I see your eyes.
I see your eyes.
Nữ danh ca địa ngục.
Đúng thật là tráng lệ mà.
Âm thanh tuôn vào hệt như dòng chảy của sông Dương Tử.
Hà...
Không có ai chịu nghe tôi hát cả.
Chắc do tôi không có tài năng rồi.
Không có chuyện đó đâu.
Cô đang cố gắng mà.
Tài năng có phải thứ có được nhờ vào cố gắng đâu.
Xin chào.
Vâng.
Nói với tôi à?
Giọng hát tuyệt đẹp khi nãy...
Đã khiến cho tôi cảm phục.
Cho tôi cảm ơn.
Quả thật đúng là nữ danh ca địa ngục mà.
Địa ngục?
Nào nào!
Tôi muốn cô đưa tôi đến địa ngục tiếp theo.
Tôi muốn chỉ huy binh đoàn xác chết,
giao chiến với các anh linh một trận.
Chuẩn bị đến đây giúp tôi đi!
À vâng!
Vậy chú ý đừng uống quá nha!
Hả?
Địa ngục.
Thế này cũng tốt thật.
Phát hiện Khổng Minh!
Anh đã đi đâu thế?
Uống chưa có đủ đâu!
Tra tấn của địa ngục.
Đường đường chính chính đối mặt vậy.
Người đó là gì vậy?
Chẳng phải có rồi sao?
Hở?
Người nghe nhạc.
Ừa.
Cô vất vả rồi!
Dạ anh vất vả rồi!
Lạnh thật.
Này!
Sáng rồi đấy.
Dậy đi!
Tên khốn Tư Mã Ý!
Này...
Đúng thật là giọng hát tuyệt vời mà...
Bó tay thật mà...
Ủa?
Ông dậy rồi à.
Giọng nói đó là nữ danh ca địa ngục?
Cô đã đưa tôi đến đây?
Ai là nữ danh ca địa ngục vậy?
Rồi còn nói thế với ân nhân cứu mạng.
Ông mà ngủ trên đường như thế thì đã chết cóng rồi đấy.
Chết cóng ở địa ngục nghe thật kì lạ mà.
Nãy giờ ông nói gì vậy?
Đây có phải địa ngục đâu.
Không phải địa ngục?
Vậy nơi này rốt cuộc là...
Gì hả?
Đây là...
Hình dáng của tôi thời còn trẻ...
Loại ảo thuật nào đó sao?
Chỉ là gương thôi mà.
Gương?
Thứ trong suốt như nước này...
Lẽ nào...
Không đời nào!
Không thể nào.
Ta nhất định đã chết ở gò Ngũ Trượng.
"Kỳ Môn Độn Giáp" đó cũng không hề có ghi chép về thuật chuyển sinh.
Nhưng sự thật là ta đã hồi sinh như thế này.
Nhịp đập này là thật...
Nếu tỉnh rượu rồi thì mời ông về cho.
Đừng có mà nghĩ đến chuyện vớ vẩn!
Tôi thất lễ rồi.
Tôi có chuyện đang suy ngẫm một chút.
Tôi đang nghĩ dùng trí lực của bản thân,
hướng đến việc thống nhất thiên hạ...
Vì người dân trong kiếp này cũng là một việc thú vị.
Hả?!
Xin lỗi vì đã giới thiệu trễ.
Tôi họ là Gia Cát,
tên là Lượng,
tự là Khổng Minh.
Tôi là Tsukimi Eiko.
Gọi Eiko là được rồi.
Tên của nữ danh ca là Eiko-san nhỉ.
Mà quan trọng hơn.
Hình như ông không có ví với smartphone thì phải, có ổn không thế?
Về được không?
Su-ma-ho là gì?
Hả?
Lẽ nào phái điện thoại đập đá?
Là cái này.
Hả?!
Đây là một loại văn thư nào đó sao?
Chữ cứ trôi qua rồi mất đi.
Trong thứ nhỏ như thế này có bức tranh tỉ mỉ như thế này...
Trong thứ nhỏ như thế này có bức tranh tỉ mỉ như thế này... Ông lão hả trời!
Ông lão hả trời!
Ông lão hả trời! Uống nước rồi làm lạnh đầu đi.
Uống nước rồi làm lạnh đầu đi.
Đây là...
Giống như xác của con ve...
Chai nhựa!
Eiko-san.
Cái thứ có kim dài với kim ngắn chuyển động kia có ý nghĩa thế nào...
Đồng hồ đó!
Eiko-san.
Nước đang sôi kìa!
Nếu không dập lửa...
Máy phun sương!
Eiko-san!
Điều hòa!
Eiko-san!
Laptop!
No comments yet. Be the first to leave one.