200 บรรทัดแรก
NHÀ ASUDA
KEIICHI, NAGIKO
YUI, KAKERU
KAITO, KII
Bản tin của Zip! Bây giờ là 6:30 sáng.
Thời tiết hôm nay thế nào nhỉ?
Chào buổi sáng.
Hôm nay sẽ là một ngày trời nắng, không có mây.
Có thể cảm thấy chút ấm áp với ánh mặt trời,
nhưng nhiệt độ hôm nay vẫn chỉ ở 13 độ C thôi.
Khi gió thổi từ hướng bắc…
Chào buổi sáng.
Đây là bản tin hôm nay.
Chào buổi sáng.
Kaito, em rửa mặt chưa đấy?
Được rồi, em rửa đây.
DANH SÁCH MUA SẮM
Này, không có bơ.
Em có thể mua một ít mà.
Đáng sợ thật!
Kii! Giờ mà không dậy là em muộn học đấy.
Em không muốn đi.
Mau chuẩn bị đi.
Ôi, làm ơn đi mà!
Chị Yui!
Chị lại giặt đồng phục của em mà không dùng nước xả à?
Nó cứng phát sợ luôn đấy!
Tất cũng không trắng như trước.
Thế thì em tự học cách dùng máy giặt đi.
Thật là. Chị tự nhận mình là con trưởng sao?
Này, Kakeru!
Không phải chị bảo em không được uống sữa trực tiếp từ hộp sao?
Ôi, đúng rồi! Em buồn đi vệ sinh từ nãy tới giờ.
Ai mà lâu thế?
Bố! Bố còn định ở trong đó tới bao giờ?
Con són ra quần mất!
Ồ, xin lỗi! Bố ra ngay đây.
Được rồi.
Xin lỗi. Thật ra, bố có chuyện muốn nói với các con.
- Bố định ngồi trong đó bao lâu vậy? - Sao cơ?
Vậy bố sẽ đợi khi con xong!
Yui ơi, có vẻ như ta hết giấy vệ sinh rồi.
Khi nào bố mới nhớ chứ?
Không phải con đã bảo con để mấy cuộn ở đây à?
Thật là!
Không sao. Bố sẽ mua trên đường đi làm về.
Mẹ sẽ giúp bé mặc váy nhé.
Nếu không mau sẽ bị muộn thật đấy, Kii.
Ở trường thế nào, Kaito?
Bố không cần phải hỏi cho có đâu.
Con nói cũng đúng.
Ăn sáng thôi!
Chờ đã, Kakeru. Em đã rửa tay chưa?
Sao cơ?
Mất vệ sinh quá. Không thể tin được!
Chị đừng khó ở thế!
Thôi nào.
Thật ra, bố có chuyện muốn nói với các con.
- Ăn tử tế đi, Kii. - Đừng làm rớt đồ ăn.
- Im ngay! Nó đâu có rớt vào người em. - Bẩn lắm.
Các con, nghe bố nói được chứ?
Thật ra là hôm nay…
Ai đến sớm vậy?
Để con mở cửa cho!
Ra đây!
Đây là Công ty Vận tải Suzuka! Chúng tôi đến giao hàng.
Xin lỗi, chỗ này hơi lộn xộn.
Lại đây, Kii. Nguy hiểm lắm.
Đi nào.
Xin thứ lỗi.
Đặt ở đâu đây ạ?
À, trên nóc tủ quần áo trong phòng tatami .
Chúng tôi sẽ dỡ gói hàng ở đây.
Này, đây là gì thế?
Bàn thờ Phật. Anh không thấy à?
Bàn thờ Phật là gì vậy bố?
Sao cơ? Ồ, cái đó…
- Vui lòng ký và đóng dấu ở đây. - Được.
- Bàn thờ Phật là gì vậy ạ? - Sao cơ?
Từ hôm nay trở đi, hãy tưởng tượng mẹ ở trong đó.
- Ta sẽ cầu nguyện mỗi ngày. - Cảm ơn!
Cảm ơn.
Nhưng tại sao ạ? Mẹ có trong đó đâu!
Sao cơ? Như bố đã nói…
Sao bố lại mua thứ như vậy?
Lễ cúng 49 ngày của mẹ con đã qua rồi.
- Không thể cứ mãi chìm trong đau buồn. - "Lễ 49 ngày" là gì ạ?
Sao cơ? À…
Thì… nó là…
Bây giờ là gần 7:00 sáng rồi.
Chúng tôi tiếp tục đưa tin tức mới nhất tới quý vị.
Ăn thôi.
Ai nữa đây?
Để con mở cửa!
Ra đây ạ!
Kii à!
Tôi là Mita, quản gia của nhà anh.
Tôi đến đây đại diện cho Công ty Quản gia Harumi.
Sao cơ?
Ồ, xin chào.
Tôi vào được chứ?
Vâng. Xin lỗi, chỗ này hơi bừa bộn.
Tôi cứ nghĩ họ phải cử ai đó trông phù hợp.
Dép của cô đây.
- Không phải lo. - Sao cơ?
Tôi có dép rồi.
Xem nào. Đó là Yui, con gái cả.
Đây là Kakeru, con trai lớn. Kia là Kaito, con trai thứ hai.
Còn đây là Kii, em út.
Cô là Mita, quản gia cho nhà ta.
Bố ơi. Quản gia là gì ạ?
À…
Bắt đầu từ hôm nay,
cô Mita sẽ
dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo
và nấu ăn cho chúng ta cả ngày.
Sao ạ?
Con đâu nghe nói gì.
Chị biết rồi à, Yui?
Chắc vậy.
Sao chuyện quan trọng vậy chị không nói với em chứ?
Xin lỗi. Là lỗi của bố, Kakeru.
Điều này không tốt sao?
Nhà chúng ta đâu có ai làm việc nhà.
Em thấy ổn khi để người lạ đột ngột vào nhà à?
Dịch vụ này chắc phải tốn kém lắm nhỉ?
Đừng lo, rồi sẽ ổn thôi.
Nhớ chứ? Ta có tiền bảo hiểm của mẹ…
Ý bố là 49 ngày đã qua rồi.
Thế "49 ngày" đó là gì ạ?
À, cái đó thì…
À…
Ai đó giải thích cho em đi.
Ngày thứ 49 là khi linh hồn người chết
đã vương vấn ở trần thế trong 49 ngày,
đi đến một thế giới khác.
Do đó ta nói lời tạm biệt và quên họ đi.
Đó là ngày được quyết định ích kỷ bởi người còn sống.
Nhưng mẹ vẫn ở đây mà!
Mẹ vẫn ở ngay bên cạnh cháu!
Tôi xin lỗi.
Bọn trẻ mất mẹ đột ngột,
nên vẫn chưa chấp nhận được.
Cô ấy chết đuối ở một con sông gần đây.
Thì sao?
Sao cơ?
Tôi nên bắt đầu với việc gì, thưa anh?
Ồ, bây giờ thì…
Dọn dẹp nhà hoặc giặt quần áo.
Bất cứ việc gì cô thấy cần thiết.
Tôi xem quanh nhà được không?
Vâng, tất nhiên.
Sau khi đưa Kii tới trường lúc 9:00 sáng,
tôi sẽ giặt quần áo và phơi chăn.
Có vẻ nấm mốc đang mọc trong nhà tắm và nhà vệ sinh,
nên tôi sẽ dọn dẹp.
Nước xả vải, giấy vệ sinh.
Bơ.
Dầu gội, túi rác,
nhà mình đều không có.
Sau khi đón Kii lúc 3:00 chiều,
tôi sẽ mua khi đi chợ.
Tôi sẽ thay bóng đèn ở đây.
Tôi nên dọn phòng của bọn trẻ như thế nào?
Sao cơ?
À…
Tạm thời, tôi sẽ cố dọn dẹp các phòng mà không thay đổi gì
nhiều nhất có thể.
Như vậy được không?
Vâng.
Hiểu rồi.
Tôi sẽ tưới và bón phân cho các chậu cây.
Cửa sổ có vẻ bẩn,
nên tôi sẽ lau sạch.
Tối nay anh muốn ăn gì?
À thì…
Tôi sẽ để cô quyết định.
Một điều cuối cùng.
Vâng?
Tôi nên làm gì với căn phòng đó?
Đúng rồi…
Tôi đã nghĩ tới việc dọn dẹp phòng đó…
Cô không phải dọn phòng đó đâu!
Vậy là cứ để đồ ở đó à?
- Em muốn vứt chúng đi à? - Em không nói thế!
- Thôi đi. - Chị nghĩ sao, Yui?
Sao?
Cô có thể để căn phòng ở nguyên trạng được không?
Như anh muốn.
Tôi sẽ bắt đầu công việc của mình bây giờ.
Yui phải bắt xe buýt lúc 7:52 sáng.
Kakeru và Kaito sẽ bị muộn
nếu không rời nhà lúc 8:00 sáng,
nên hai cháu chuẩn bị đi.
Tôi nghĩ anh nên đi sớm hơn thường lệ, anh Asuda.
Đã có bản tin thông báo
rằng hôm nay sẽ tắc đường.
Được rồi.
- Ôi không! - Ôi trời!
- Nhanh lên! - Biết rồi!
No comments yet. Be the first to leave one.