200 บรรทัดแรก
Chương trình này có phụ đề tiếng Việt
Cửa Hàng Tiện Lợi Saet Byul
Cô ấy không chỉ là nhân viên làm thêm.
Mà như bùa may mắn của chúng tôi.
Chi nhánh phường Shinseong, quận Jongno. Đúng chỗ này rồi.
Cô ta chẳng là gì cả.
Cậu nghĩ cô ta chết chưa? Sao lại đánh vào đầu thế hả?
- Chạy đi. Mau! - Chết tiệt!
Máy quay không quay được đâu nhỉ?
Không, không quay được đâu.
- Mệt quá. - Sao lại đánh vào đầu cô ta thế?
Cậu dặn tôi đánh mạnh mà.
Kệ đi. Cứ chạy đã.
Quanh đây không có máy quay đâu nhỉ?
Không biết. Chạy đã.
- Đi thôi. - Kệ đi.
Khoan.
Này! Saet Byul!
Saet Byul! Jung Saet Byul!
Tỉnh lại đi, Saet Byul!
Này!
Cô không sao chứ? Xảy ra chuyện gì vậy?
Sao cơ? Ý anh là sao?
Cô không nhớ à? Cô ngất ở đây đó.
Tôi đang dọn bàn
rồi đầu tôi...
Đầu cô? Đầu cô làm sao?
- Đầu cô có đau không? - Bụng tôi.
Cô đau bụng hả?
Cô có sao không? Đau như thế nào?
Alô, 119 ạ? Tôi gọi đến từ cửa hàng tiện lợi.
Cô ấy bị viêm ruột thừa cấp tính, viết tắt là AA.
Bệnh có nghiêm trọng không?
- Anh giải thích được không? - Đau quá.
Tức là cô ấy bị
viêm ở ruột thừa.
- Vậy là cô ấy bị viêm ruột thừa à? - Đúng.
Lẽ ra anh nên nói thế ngay từ đầu.
Trông anh quen lắm.
- Tôi ư? - Phải.
Ai cũng nói thế.
Đau quá!
Cô ấy bị đánh vào đầu
nhưng sao lại bị đau ở ruột thừa?
Đầu cô ấy có một cục sưng nhỏ. Tôi sẽ chụp CT chỗ đó.
Tóm lại, cô ấy đang bị viêm ruột thừa.
Y tá,
- chuẩn bị phẫu thuật. - Vâng, thưa bác sĩ.
Sao cơ? Phẫu thuật? Không!
Saet Byul, cô bị viêm ruột thừa đó.
Cô bị đánh vào đầu nhưng lại bị viêm ruột thừa. Cô ổn chứ?
Ruột thừa ở đâu vậy? Tại sao lại đau thế?
Dĩ nhiên là đau rồi. Viêm ruột thừa cơ mà. Cô phải phẫu thuật đó.
Bị đánh vào đầu mà sao lại thành viêm ruột thừa vậy?
Giờ này rồi mà ai gọi thế?
Alô?
Sao cơ?
Saet Byul ư?
Ôi, trời. Mẹ đi ngay đây.
Ôi, trời ơi
lúc con bé nói bị đau bụng, mình phải chú ý hơn mới phải.
Dậy đi.
Dậy đi. Chúng ta phải ra cửa hàng.
Mau, nhanh lên.
Cảnh sát
Tôi đã thấy mấy đứa nhóc này.
Ở đâu cơ?
Họ gây sự với bạn gái tôi ở quán bar.
Mà khoan đã,
lúc đó Saet Byul là người cứu bạn gái tôi.
Họ quay lại trả thù sao?
Có thể là vậy.
Anh chắc chắn là mấy cô gái này chứ?
Họ mặc áo có mũ và đeo mặt nạ nên tôi không thấy rõ mặt.
Chắc chắn là họ.
Tôi tình cờ bắt gặp lúc họ đang chạy trốn.
Lúc đó tôi đã nhìn thấy mặt vì họ bỏ mũ ra.
Gương mặt rất đặc biệt nên tôi nhớ ngay. Chính là họ.
Vậy chúng tôi sẽ kiểm tra máy quay gần cửa hàng.
- Tôi đi đây. - Cảm ơn cô.
Mẹ ạ?
Saet Byul phẫu thuật ổn rồi nhé.
Giờ đang ở trong phòng.
May quá.
Con định đến bệnh viện hả?
Vâng, đợi con chút. Con đến ngay đây.
Chắc cảm giác được cõng là thế này đây.
Mình cũng được cõng rồi.
Yeon Joo, không phải anh muốn cõng cô ấy đâu.
Thật sự xin lỗi em, Yeon Joo.
Saet Byul,
cô không sao chứ?
- Quản lý. - Ừ?
Tôi muốn vào nhà tắm.
Cõng tôi đi ạ.
Sao cơ? Cõng? Không được.
Không. Tuyệt đối không được.
Tôi là bệnh nhân đó. Một lần thôi.
Không, bệnh nhân cũng không được.
Không thể. Tôi không làm lại nữa đâu.
Tôi sẽ không cõng cô nữa đâu.
Tôi phải đi thật mà. Cõng một lần thôi.
Không được thật mà.
Tuyệt đối không được.
Này! Cô... Này!
Xuống đi.
Có xuống không hả?
Ôi, trời ạ.
Yeon Joo?
Tôi đã bảo là tôi không thích cõng rồi.
Sao cơ? Cô bắt tôi làm mà.
Yeon Joo, anh không định cõng cô ấy đâu. Chỉ là...
Không sao. Em hiểu mà, Dae Hyun.
Không sao ư?
Em cũng mong anh hiểu cho em.
Dĩ nhiên. Anh luôn hiểu em mà.
Em đưa một người tới để cõng anh.
Anh ư? Ai cơ?
Túi của em?
Đây là...
Anh biết đây là gì không?
Máu!
- Em xin lỗi, Dae Hyun. - Ôi, trời.
Tim mình...
Ôi.
Không, quay lại đi.
Nhập hồn về đi.
Không, không thể nào.
Yeon Joo, anh chết rồi ư?
Dae Hyun,
trèo lên lưng ta đi.
Không.
- Được rồi. - Không.
- Tuyệt. Đi thôi. - Không.
Yeon Joo, giúp anh. Anh không muốn đi.
Không.
Trời ơi, không muốn đâu.
Anh không muốn làm gì?
Saet Byul,
tôi có sao không?
Anh không khỏe à?
Lẽ ra anh phải hỏi thăm tôi chứ. Tôi mới là người bị phẫu thuật mà.
Ôi, trời ơi.
Là mơ.
- Anh mơ à? - Ừ.
Cô có nhớ hôm qua xảy ra chuyện gì không? Cô ổn chứ?
Ừ. Ai đánh vào đầu tôi nhỉ?
Tôi báo cảnh sát rồi,
họ sẽ sớm tìm ra thôi.
Anh nghĩ xem sao đúng lúc đó tôi lại đau ruột thừa nhỉ?
Tôi không biết. Cô hỏi ruột thừa của cô ấy.
Chắc không được nữa rồi vì cô cắt ruột thừa rồi mà.
- Cửa hàng thì sao? - Đừng lo chuyện cửa hàng.
Trước khi ra khỏi đây thì cứ lo cho mình đã.
Tôi không làm thế được.
Tôi không muốn gây bất tiện cho anh.
Không bất tiện chút nào đâu.
Cô bị thương khi đang làm việc ở cửa hàng của tôi,
nên tôi sẽ trả cô gấp đôi và thanh toán viện phí.
- Thật ạ? - Dĩ nhiên.
Anh không nuốt lời đấy chứ?
Dĩ nhiên. Tôi tuyệt vời chưa?
Tuyệt vời!
Như là kỳ nghỉ trong mơ của tôi ấy.
Chắc là phải nghỉ ở bệnh viện rồi.
Đầu cô có sao không?
- Cô bị sưng một cục ở đầu đó. - Sưng ư?
Chắc hết rồi. Tôi không sao.
Kết quả chụp CT cũng ổn, vậy là tốt rồi,
nhưng mà cũng kỳ lạ thật. Sọ của cô như mũ bảo hiểm ấy.
Chống đạn à? Tôi chạm thử được không?
Anh ở đây thì ai trông cửa hàng thế?
Tôi đang để mỡ treo miệng mèo.
Sao cơ?
Chị tôi trông.
Mời quý khách vào.
Đây là lần đầu tiên trong tuần
tôi được gặp một người xinh đẹp như vậy.
Không thể nào.
Ở Paris có nhiều phụ nữ đẹp lắm mà.
Trong mắt tôi
chỉ có một người thôi.
Quý cô?
Mình ơi!
Anh nhớ em quá! Tình yêu à.
Đợi đã.
Sao thế? Mới một tuần thôi mà sao em xinh vậy?
- Mình à, - Ừ?
ở đây không được. Dae Hyun sắp về rồi.
Mau lên.
- Đây. - Chắc là đủ to.
Đợi đã. Cái này chưa hết hạn.
Không sao, sắp hết hạn rồi.
Sao em biết hôm nay anh thèm sữa vậy?
Em thật đáng yêu.
Anh chưa ăn thử cái này nhỉ?
- Gói cả cái này nữa. - Ôi.
Anh thích lắm.
- Đầy rồi. - Đóng vào.
Đi thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.