200 บรรทัดแรก
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Cái quái...?
Mọi người đang đi đến hồ, do có cái lỗ bự trên hàng rào.
Tôi chỉ nghĩ, cô biết đó, có lẽ cô muốn đi?
Làm ơn đi, Manfredo.
Tôi cần người. Tôi có cả trăm tù nhân mới.
Tôi sắp chết đây này.
Ôi Chúa ơi! Họ đều đi cả, sếp! Sếp ơi!
Thôi! Với anh, chỉ là một ngày ở khu tối đa.
- Sếp! - Anh biết cách xử lý
khi ít đi vài quản giáo mà.
Tôi có một đại tiệc tù nhân ở đây. Tôi bị chìm giữa biển cam.
Sếp! Họ đều ra ngoài cả!
Cậu nghĩ tôi gọi điện làm cái quái gì, Bayley?
Tôi biết họ bãi công. Tôi đang giải quyết.
- Bãi công? - Gọi ai?
Họ không bãi công, sếp. Họ... Họ đang chạy thục mạng!
Tôi là Giám đốc ban Hoạt động Con người.
Đúng thế.
Vậy sao không phải tôi?
Khoảng vài giờ trước, tên khốn. Sao tôi còn phải bận tâm đi hỏi hả?
Gửi tôi vài tên quản giáo chết tiệt ngay! Đó là lệnh.
Đúng thế. Tôi muốn sáu người. Và tôi muốn người chất lượng.
Cảm ơn, Manfredo.
Tôi muốn họ đến trong một giờ.
Vì tôi là giám thị chết tiệt.
Sếp? Một phần lớn số lượng tù nhân
đã chạy ra khỏi trại giam
qua một lỗ thủng trên hàng rào phía nam của sân
và giờ đang bơi trong cái hồ kế bên trại, sếp...Giám thị.
Cái đó nói nghe ngầu thật. Nhân tiện, chúc mừng.
Này!
Này!
Này!
Nhanh nào.
Nhìn họ chạy kìa.
Cô thấy không? Chà, tin lan nhanh thật.
Ờ. Này, cho tôi qua được chứ? Tôi không thể tin có chuyện này.
Đôi khi cô phải làm điều phải làm.
Cô tránh đường cho tôi được chứ?
Cô nghĩ nói chuyện với tôi bằng thái độ đó là khôn ngoan?
Chúa ạ, Chapman. Một ít phép màu xảy ra ở đây
và cô làm như mọi thứ là về cô vậy, như thể cô làm nó xảy ra.
Nhưng tôi làm mà, ý tôi là vậy đó.
Tôi có số má đó. Như kiểu với chữ A ở cuối.
Xin lỗi.
Tôi đưa ả đó vào khu tối đa.
Có một cái lỗ trên hàng rào. Ai cũng chạy đến hồ.
Không ai biết cô, gái có số má với chữ A.
Vậy sao bà không đi?
Họ không để thứ tốt kế bên trại giam.
Cái hồ đó có thể là một dự án Crestwood khác.
Chỗ chứa khí đá phiến hoặc dầu thô, đầy nước muối thải chảy ra.
Ai sẽ than phiền đây?
Tôi nghĩ bà Rosa bị ung thư từ cái hồ đó.
Thật kinh khủng! Và họ bơi trong đó à? Bà nên đi nói với họ.
Không. Tôi vào trong.
Tắm nước nóng thật lâu trong phòng tắm tốt.
Không xếp hàng. Không ai làm phiền.
Gói dầu xả dưỡng ẩm sâu. Bổ sung độ bóng và sáng.
Gặp lại cô sau, Du Côn.
- Muốn đi xem phim hay gì không? - Không, anh bực quá.
- Ném bóng? - Ừ.
Nhìn kìa.
- Họ không dừng lại và nằm xuống. - Không, không có.
Có chuyện gì đó. Có lẽ là lúc này đó. Có lẽ họ cuối cùng đã quyết định bạo loạn.
- Em biết phụ nữ không bạo loạn mà. - Ồ thế à? Em biết vậy hả?
Có lẽ chuyện này khiến họ quá bất bình, và anh biết vậy nghĩa là sao.
Ta được mặc trang bị chống bạo loạn. Ôi Chúa ơi.
- Anh thích trang bị chống bạo loạn. - Em biết anh thích mà, gấu trúc.
Họ có quá ít người. Trong đó có thể đang tệ lắm.
Đáng đời họ. Đi nào. Ta xong ở đây rồi.
Mặc kệ họ.
Đúng!
Các người làm cái quái gì mà lâu thế?
Chỉ là có quá nhiều thứ để mặc vào, sếp.
Này, ai đó thắt chặt đai giùm tôi đi?
Ta không có lựa chọn.
Ý là, cô...cô không có lựa chọn.
Một trăm mười hai mẫu, chỉ để đậu xe.
Gì?
Trụ sở chính NSA có 112 mẫu đất xung quanh tòa nhà, chỉ để đậu xe.
Đó là khoảng 85 sân bóng đá toàn xe của nhân viên NSA.
Cơ quan Không Tồn tại. Khỉ gió.
Bí mật.
Cô biết đó, ta còn không biết ngân sách của họ.
Nhưng họ biết ta làm tình qua điện thoại với ai,
ta ngoáy lỗ mũi trên webcam sao...
- Nghe này. Tôi không... - Gì?
Tôi không thể trải qua việc này lần nữa.
Lolly, tôi thề với cô, Aydin không phải NSA.
Anh ta không phải NCS.
Ồ không. CIA, DIA, NSB, INB...
Anh ta là sát thủ tay sai do sếp cũ tôi cử đến.
Gì? Rõ ràng không phải là giỏi lắm.
Anh ta có lúc được việc.
Cô có nghe cái đó không? Hay cô nghe không phải cái đó?
Được rồi.
Rồi, hãy ra khỏi đây. Tôi nói thật đó. Ngoài kia như xóm điên.
Tôi đang cố nói cô đó, ta hãy biến khỏi nơi ồn ào này.
Để người nào khác tìm thấy gã khốn này.
Họ sẽ không biết là ta.
Tôi là người cuối cùng bị nhìn thấy trong đây. Họ có thể lần ra tôi từ gã này.
Được rồi, vậy tôi tẩu đây.
Cô là người giết anh ta.
Không lẽ tôi để anh ta bóp cổ cô đến chết à?
Tôi cần nói "đến chết" chứ?
Tôi để anh ta bóp cổ cô à? Đến chết?
- Sao cũng được... Không có chi. - Được rồi.
Và tôi đi đây.
Khoan!
Chết tiệt!
Phải có cái điện thoại.
Vause, tôi có ba chữ cái cho cô.
Cô nhắc NSA chết tiệt nữa và tôi thề với Chúa...
Kiểm tra giày anh ta. Họ không để cai tù có điện thoại.
Giờ anh ta nhắn tin.
Che cái đó lại. "Kubra."
Cập nhật tình hình?
Mẹ kiếp!
Đều ổn.
- Cái gì thế? - Biểu tượng cảm xúc.
Họ có thêm nữa không?
Ừ. Ý là, có đủ loại hết.
Ồ, tôi thích con mèo con với mắt trái tim.
Và người ngoài hành tinh.
Mà người ngoài hành tinh nhìn khác cơ.
Hình của tôi đâu?
Được thôi, tôi có thể ở lại một lúc.
Thứ quái này nặng quá.
Có mũ bảo hiểm của ai mờ đi khi thở không?
Sao anh làm nó không mờ đi được?
Tôi thở ra bằng miệng, như kiểu theo hướng xuống, thổi xuống.
Vào bằng mũi và ra bằng miệng.
Chết tiệt, mỗi lần tôi nói là nó mờ đi.
Tôi tháo cái thứ này ra đây.
AN NINH TỐI ĐA KHẨN CẤP LITCHFIELD
Đi thôi!
Cảm thấy không?
Đó chắc chắn là phần mềm nhất của tôi.
Nó mềm thật.
Nó như bơ ca-cao ở đó vậy.
Sờ thử dái tai tôi đi.
- Nó sưng ở giữa. - Tôi...tôi xỏ lỗ tai.
Nhưng da ở trên cùng và ngoài vành vẫn rất mềm.
Siêu mềm luôn.
Quay lại, quay lại. Đi ngay.
Đưa họ lên. Đi thôi!
Quay về thôi.
Cô đi đâu vậy?
Quay về trại. Ta phải đi. Họ kêu.
Khoan đã. Tại sao?
- Vì ta là tù nhân? - Chết tiệt. Này!
Nhưng tại sao?
Vì ai đó nói thế à?
- Tôi có thỏa thuận nhận tội. - Mọi người đều phạm sai lầm. Tôi...
Sao ta phải ngồi trong hộp để trả giá cho nó?
Tôi đâu có hại ai.
Ừ, nhưng bữa chiều lúc 4:45.
Và tôi có hại một người.
Cô viết Làm tình Xuyên thời gian.
Ta có thể tự tạo thực tại.
Tôi không hiểu cô đang nói gì.
Tôi muốn nói...
Ta đừng quay về.
Cô chụp nó từ dưới à?
Ừ. Nhìn tuyệt lắm. Cô nhìn hoàn toàn béo húp.
Anh ta sẽ không chụp từ dưới.
Cô đừng di chuyển môi và để tôi làm việc được chứ?
Cô chỉ cần nằm đó và giả chết.
Diễn như cô đang làm tình với một gã xấu xí.
- Cô có làm tình với gã nào chưa? - Cứ chụp hình đi!
Tất cả tù nhân trình diện ở căn-tin.
Không ai được về dãy phòng giam.
Không quan trọng là các cô ướt hay khô.
Không ai được quay về phòng.
- Tất cả trình diện ở căn-tin... - Khỉ gió. Nhanh lên.
- Được rồi. Đó. - Được chưa?
- Đẹp lắm. Được rồi, tôi gửi đây. - Ta nên có mặt.
Được thôi.
Được rồi. Chết tiệt...
Có lẽ nếu giờ ta lăn anh ta vào góc phòng,
và lấy tấm bạt hay gì đó che lại, ta có thể quay lại chôn anh ta sau.
- Ồ, ta chôn ở chỗ quái nào? - Ta sẽ nghĩ ra. Làm việc với tôi đi.
Ta cần phải ra khỏi đây và bị phạt vì bơi trong hồ
trước khi ta bị bắt và phạt vì giết một gã cai tù.
Được rồi! Được. Rồi, hãy làm vậy.
Một, hai...
Ôi Chúa!
Rồi, đợi đã. Đây.
Che cái chân anh ta lại.
Này, túi cô phát sáng kìa. Cô có lẽ muốn đặt nó chỗ khác.
Ôi Chúa ơi. Gã khốn bệnh hoạn chết tiệt.
Gì? Tôi không thể tin ông ta không tin bức đó. Cô nhìn chết hoàn toàn.
Cho tôi xem vú.
Vậy đoán xem ai xuống sàn lại nè?
Nhanh nào! Vạch áo lên, áo ngực xuống, vú ra, mặt nhợt nhạt.
Ảnh gái chết khiêu dâm. Bức hình mơ ước của Cosby.
Làm đi! Nhanh nào!
Gái, cô có nghe không?
No comments yet. Be the first to leave one.