La Casa de las Flores: El funeral
200 บรรทัดแรก
TÁM THÁNG TRƯỚC
Xếp ghế vào vị trí đi.
Delia, cô làm gì vậy? Cô không được làm việc cơ mà.
Elena, hãy để tay tôi làm việc cho mắt tôi ngừng khóc đi.
Tôi không muốn bị người khác nhìn.
Có rất nhiều người nghi ngờ việc mẹ ra đi đấy, Virginia.
Cả nhà nhớ rõ lời từ biệt cuối của mẹ.
Chị đã nói chuyện với bố.
Bố bảo bố chuẩn bị đi qua cửa khẩu,
bố sẽ lên máy bay của Carlos, hai tiếng nữa là tới đây.
Sao bố không bay thẳng đến đây?
Chị nghĩ Carlos có chút chuyện ở Mỹ nên không được phép bay tới đó.
Cái gì cơ? Mai họ mới tới mất.
Khách sắp đến rồi.
Ừ, bố bảo thủ tục ở bệnh viện lâu hơn mọi ngày
Họ còn không đưa đồ của mẹ cho bố.
Họ sẽ gửi đồ qua bưu điện.
Đến năm sau mới có mất.
Đáng ra em nên đi với bố.
Người ta sẽ thắc mắc sao không có quan tài.
Sắp đến rồi mà.
Để em lo cho.
Em có bao giờ lo cái gì đâu, Julián?
Vũ công thoát y thì sao?
Với cả đây là tang lễ của mẹ.
Em sẽ làm mọi thứ có thể để nó xứng với mẹ, đúng như mẹ dặn.
TƯỞNG NHỚ VIRGINIA DE LA MORA
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI MEXICO
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Tôi bắt đầu thấy
Muốn khóc
Giấy tờ đâu?
Thưa ông, cho tôi xem giấy tờ.
À vâng.
Ông có bản dịch không?
Bản dịch ư?
Vâng.
Ông phải có giấy khai sinh và những giấy tờ khai tử.
Thưa ông...đó là vợ của tôi.
Tôi nghĩ đây là ngày tệ thứ ba của đời tôi.
Nghe này, tôi phải đưa vợ tới lễ tang của bà ấy.
Tôi xin lỗi, tôi không thể cho ông qua.
Hai người phải quay lại thôi.
Gió mơn man vào ngày hè nhẹ tang
Ký ức của người như bức ảnh đen trắng
Thời gian dần mờ nhạt
Bà ấy là bạn thân nhất của tôi.
Thật khó để vẽ nên người
Khi ta đi là đã quá trưa
Bà ấy là bạn thân nhất của tôi.
Bà ấy là bạn thân nhất của tôi.
Bà ấy là bạn thân nhất của tôi.
Nếu mắt người đen như mun
Răng như lát chanh vàng
Bà ấy là bạn thân nhất của tôi.
Tôi hiểu mà Carmelita.
Quan tài đâu rồi?
Bố tôi đang mang về từ Houston.
Khi thủy triều rút thì tâm trí
- Đây rồi. - Ồ. Nhanh thật nhỉ?
Paulina.
Ôi Pau. Cảm ơn nhé.
- Cảm ơn Mandy. - Tôi rất tiếc.
Xin cảm ơn.
Julián, cái gì đây?
Ta cần một cái quan tài mà nhỉ? Nhưng 4 giờ là phải trả lại rồi.
Không! Đừng mở.
Ai trong đó thế Julián?
Không nên biết.
- Thật xin lỗi vì đã cắt ngang. - Đừng lo. Tiếp tục đi.
Tôi biết là không nên.
Chào mọi người.
Cảm ơn vì đã tới.
Tôi có một việc muốn nhờ mọi người.
Mọi người thấy đấy, quan tài thì là hàng nhập khẩu.
Nên xin mọi người đừng chạm vào
kẻo làm bẩn quan tài.
Xin cảm ơn.
- Tôi có thể nói vài lời chứ? - Vâng, bà Carmelita.
- Tôi rất tiếc. - Cảm ơn.
Tên nghiện ngu ngốc.
Ta gặp nhau từ hồi nhỏ.
Tôi tới từ Tlaxcala...
Bà ấy đã nuôi tôi như thể tôi là người nhà.
Bà ấy là người bạn trung thành, luôn sẵn sàng giúp đỡ
kể cả khi người ta trở mặt với tôi.
Tôi rất quý bà...
- Cảm ơn. - Xin lỗi.
Tôi rất quý bà, Virginia, tôi sẽ không quên bà đâu.
- Xin cảm ơn. - Xin lỗi Yuri.
Tôi nói thế nào?
Làm cái gì đấy? Đây là đám tang mà.
Anh yêu em.
Ta cần người dịch tài liệu.
- Tôi có người quen đấy. - Thật à?
Nhưng ngày mai mới được.
Không được rồi. Tôi cần tới Mexico trong hôm nay.
Tôi...từng làm như thế này.
Đây là cách duy nhất qua cửa để kịp chuyến bay.
Có hộ chiếu của bà ấy chứ?
Có.
Được. Ta cần cái xe nào trông không giống như xe đi tang.
- Xin chào. - Xin chào.
Hai anh đi Mỹ làm gì?
Mua đồ.
Bà ấy sao thế?
Bà ấy đang ngủ. Bà ấy đã đi mua đồ cả ngày.
Đúng là phụ nữ. Họ cứ nghĩ là ta làm bằng tiền vậy.
Này, ăn nói tử tế. Đấy là vợ tôi đấy.
Mời xuống xe và gọi bà ấy dậy, chúng tôi cần kiểm tra xe.
- Này Jorge, ra giúp tôi xem xe này. - Đang xem xe này!
Lại đây!
Đi đi, cẩn thận nhé.
Tôi xin phép.
Sao lâu thế?
Thằng bé không chịu dậy.
Này, đó là ông chồng cũ đấy.
Hay chị đi nhé?
- Chị về đợi. - Thôi.
- Thật mà. - Đừng.
Mẹ em không còn ở đây nên ta không cần quan tâm đâu.
Ở đây mà họ còn vô duyên nữa.
Bruno,
mẹ nhờ con một việc được chứ?
Con à.
Micaela buồn lắm đấy. Con ra an ủi dì ấy được không?
Tội nghiệp, dì ấy lại thành trẻ mồ côi rồi.
Ôi không.
- Chào. - Chiquis.
Tôi rất tiếc.
Chia buồn sâu sắc.
Xin cảm ơn.
Cảm ơn nhiều.
Tôi có mang một món quà chia buồn.
Đây.
Cảm ơn nhé, một con cá đen.
Ừ, nghe nói nó rất hợp để bầu bạn với nỗi buồn.
Cảm ơn rất nhiều, vì đã cho chúng tôi dùng cửa hàng hoa.
Sẽ không còn là cửa hàng hoa đâu.
Tôi và bà ấy có mối quan hệ bền chặt.
Dù nhiều chông gai nhưng rất bền lâu.
Việc cạnh tranh mấy năm qua thật ấu trĩ.
Nhưng cuối cùng thì tôi thấy như chúng tôi là bạn thân suốt đời.
Tôi sẽ mang theo kỷ niệm và bí mật của bà xuống mồ.
Bí mật ư?
Về những bông hoa.
- Về những bông hoa. - Đúng.
Cảm ơn Chiquis thân.
- Lau trán giúp em với. - Ừ.
Được rồi.
- Cảm ơn. - Không.
Tôi thật rất tiếc.
Cảm ơn.
- Tôi rất tiếc. - Cảm ơn.
Mọi người nhớ María José không?
Chào.
Tất nhiên rồi, mọi người tới đám cưới của chúng tôi mà.
- Đúng rồi. - Lúc đó mọi người vui lắm,
còn nhảy múa cơ.
Phải, còn có bài hát vui tai đó nữa.
Hôm đó vui lắm.
Một đám cưới lớn ghê.
- Và đẹp nữa. - Tám trăm đó!
Tám trăm người liền. Mẹ tôi đã lo mọi thứ!
- Đủ rồi. - Hoa này, trang trí này.
Nó thật tuyệt.
Phải, nó rất đẹp, đẹp lắm.
- Chúng tôi ra ngoài chút. - Xin chào! Lại đây.
- Chào. - Xin chào.
Cảm ơn vì đã đến. Mọi người nhớ María José không?
Có chứ, hai người cũng tới lễ cưới mà.
- Xin chào. - Vâng.
Nó tuyệt lắm.
Có nhớ mà.
Các người đã lấy hai bó hoa để bàn lúc đi.
Người ta tưởng chỉ là hai người không để ý do đang mải vui thôi.
Ông bồ tay côn của chị có tới chứ?
Đáng ra là vậy, nhưng chị chưa thấy gã khốn đó đâu.
Chị tìm mấy tay đểu cáng ở đâu thế?
Đừng hỏi.
Xem ai đã tới kìa.
Dominique!
Ôi trời, không tin được là anh đã tới.
Cảm ơn anh vì đã tới. Em rất cảm kích.
Anh rất xin lỗi, vừa nghe tin là anh tới ngay.
Mẹ em là người...
kiên định.
Một người đáng gờm.
Mẹ quý anh lắm đấy.
Có thật không?
Ừ, quý lắm.
Vì anh đã tới đây, anh mong ta có thể nói chuyện về chúng ta.
- À vâng. - Nhé?
Elena.
- Claudio. Xin chào. - Tôi rất tiếc.
Cảm ơn vì đã tới.
Dominique, khỏe không?
Tôi rất khỏe.
Chào Elena.
Chào Jun'ichiro.
No comments yet. Be the first to leave one.