163 บรรทัดแรก
Kuroneko...
Đó là biệt danh của người bạn thanh mai trúc mã của tôi.
Nè, có thật cậu từng nhìn thấy người vũ trụ không đấy?
Ưm.
Và rồi 10 năm trước, vào cái ngày định mệnh ấy, tôi đã phạm 2 sai lầm không thể cứu chữa.
Sai lầm thứ nhất là...
...lúc đó tôi đã không quay lại.
Ryota!
Và sai lầm thứ hai...
Lúc đó... tại sao tôi lại nắm lấy bàn tay của Kuroneko?
Kể từ cái ngày ấy, tôi luôn một mình ngắm bầu trời đêm.
Kuroneko...
Chỉ một lần thôi... mình muốn gặp lại cậu...
Mãi chờ đợi em
Vào năm 2 cao trung, tôi đã quyết định đặt mục tiêu trở thành nhà nghiên cứu của NASA.
Xích Đạo Đại Thất
Tôi muốn tới nơi gần với vũ trụ nhất,
vì Kuroneko mình muốn chứng minh người vũ trụ có tồn tại.
Đó là cách để tôi giữ lời hứa với cô ấy.
Bản Đồ Các Chòm Sao Để hiểu rõ các chòm sao
Nè, sao cậu lại tin người vũ trụ có tồn tại?
Cậu không tin thì mình không nói đâu.
Mình tin mà! Chỉ cần là Kuroneko nói...
Bởi vì mình đã gặp họ một lần rồi... Người vũ trụ ấy.
Hở?
Mình còn biết nơi ở của người vũ trụ cơ!
Vậy thì dẫn mình đi với!
Hiểu rồi.
Ơ?
Chỉ cần cậu hứa không nói cho ai biết...
Kuroneko và tôi lúc nào cũng cùng nhau chơi đùa.
Tôi thích Kuroneko, tôi nghĩ mình biết tất cả về cô ấy.
Nhưng lần đầu tiên cô ấy nói người vũ trụ có tồn tại.
Tôi đã không thể tin cô ấy.
Nơi ở của người vũ trụ ở bên kia.
Một khi nhìn thấy là cậu sẽ tin mình.
Và rồi tai nạn đó đã xảy ra.
Ryota!
Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm trong bệnh viện.
Thật kì diệu, tôi đã được cứu sống.
Họ bảo tôi rằng Kuroneko đã được cứu và đang ở trong bệnh viện khác.
Tôi sẽ phải nói gì để cô ấy tha thứ?
Nếu có thể cùng nhau chứng minh người vũ trụ có tồn tại, có lẽ cô ấy sẽ vui lên.
Đó là những gì tôi đã nghĩ khi còn trong bệnh viện.
Và rồi khi xuất viện, tôi đã biết sự thật.
Kuroneko đã rơi khỏi đập nước và chết ngay sau đó.
Thật mỉa mai khi tôi còn chẳng biết tên cô ấy.
Tất cả những gì tôi còn nhớ là những nốt ruồi bên dưới cánh tay
và cái biệt danh "Kuroneko" mà tôi vẫn thường gọi.
Chào buổi sáng!
Chào buổi sáng!
Chào buổi sáng!
Ê, có xem chưa, Murakami?
Xem cái gì cơ?
Kết quả bài thi thử của ông đứng đầu năm 2 đấy.
Nhưng xét trên toàn bộ khối cao trung thì tôi chỉ xếp thứ 3, vẫn còn kém lắm.
Đừng có nghĩ như vậy mà!
Đứng đầu toàn khóa rồi còn gì! Murakami-kun hơi bị siêu đấy!
Cám ơn, Kashiwagi-san.
Trả lời cụt ngủn ha.
Murakami lúc nào cũng lạnh lùng với con gái nhỉ.
Thiệt tình.
Đâu phải tôi lạnh lùng. Chỉ là tôi không biết phải cư xử thế nào.
Này, giờ sinh hoạt bắt đầu rồi đấy. Tất cả mau về chỗ đi.
Hôm nay lớp chúng ta có bạn mới chuyển tới.
Học sinh chuyển trường? Hiếm thấy nha.
Bài kiểm tra đầu vào cũng khó lắm mà.
Kuroha Neko-san.
Kuroha... Neko?!
Mọi người hãy giúp đỡ bạn ấy nhé.
Ô? Sao thế, Murakami?
Giống quá. Khí chất có vẻ hơi khác, nhưng mà...
Cô ấy... không phải Kuroneko đấy chứ?!
Phải rồi! Tôi chưa từng được thấy xác cô ấy.
Tôi chỉ được thông báo rằng cô ấy đã chết. Có lẽ nào...
Cậu vẫn còn sống?!
Hả?
Hả?
Tôi chắc đây là lần đầu chúng ta gặp mặt.
Không phải! Chuyện hồi bé rồi nên có thể cậu không nhớ...
...nhưng cậu và mình đã từng rất thân với nhau!
Đã từng?
Mình có thể chứng minh chuyện đó!
Tôi không biết cậu đang nói gì cả.
Được mà! Cứ im lặng và cho mình xem nách của cậu!
Cho xem nách á?
Ê này.
Đùa nhau hả?
Murakami-kun học nhiều quá nên quẫn rồi chăng?
Không nghĩ cậu ta lại là loại người như vậy.
Nè nè, Kuroha-san. Đồng phục của cậu dễ thương quá. Của trường cũ hả?
Hàng tự làm đấy.
Hàng tự làm?
Có lẽ tôi nhận lầm người rồi chăng?
Giờ học bơi hôm nay chúng ta sẽ tập lặn.
Không phải trò chơi đâu. Cẩn thận đấy.
Vâng!
Ê, coi kìa!
Ờ! Quả bo đì quá khủng luôn!
Trên đời lại có loại học sinh cao trung cực phẩm như vậy sao trời!
Gái trong cái trường này lúc nào cũng chỉ vùi đầu vào học.
Bình tĩnh đi, Kuroha-san!
Cậu đứng đây là được!
Ê, coi kìa!
Ờ, tư thế hết sức tuyệt vời.
Làm tôi chỉ muốn lao vào đám con gái để vô tình động chạm bộ ngực hàng khủng đó!
Thế là thành tội phạm rồi còn gì.
Nhóm tiếp theo chuẩn bị xong rồi chứ?
Vâng!
Vậy bắt đầu lặn xuống!
Kashiwagi-san!
Có chuyện gì thế?
Cô ơi! Chân Kashiwagi-san bị kẹt vào lỗ thông nước, không rút ra được!
Bạn ấy không thở được!
Mau kêu người ngừng thông nước!
A, vâng!
Kashiwagi-san!
Cố lên!
Mình biết mà.
Trong ngày hôm nay, 2 học sinh trường này...
Không được rồi, không kịp mất!
...sẽ mất mạng.
Ra rồi! Kashiwagi, em không sao chứ?
C-Cô ơi...
May quá!
Bạn không sao chứ?
Cố gắng lên!
Ghê quá, cứ tưởng bả ngỏm rồi chứ.
Đúng là may mắn hết sức.
Cạnh bể bơi bị vỡ chặn ống thông nước.
Quả thật, đây không phải chuyện bình thường có thể xảy ra.
Lại còn đúng lúc như vậy... Không phải may mắn thì chẳng còn biết nói sao.
Những ngày như thế này đi ngắm sao là tuyệt nhất.
Quả nhiên tôi vẫn không thể an tâm. Dù biết Kuroha không thể nào là Kuroneko.
Cô ấy đã chết thật rồi.
Nhưng mỗi lần nhận thức được điều ấy, tôi lại không thể chấp nhận nó.
Đã 10 năm rồi, vậy mà tôi vẫn không thể chấp nhận sự thật.
Nếu có thể quên được Kuroneko thì tốt biết mấy.
Cậu... Cậu làm gì ở đây thế?
Đây là chỗ để ngắm sao à?
À ừ...
Sự kiện phi thuyền Apollo đặt chân lên mặt trăng đã mở ra thời kì thiên văn học phát triển.
Cái đài thiên văn cũ kĩ này được xây nên bởi ảnh hưởng của phong trào lúc đó.
Nhưng giờ câu lạc bộ thiên văn chỉ có mình mình thôi.
Năm ngoái thì vẫn còn các anh chị lớp trên,
nhưng sang năm mà không có ai tham gia thì chắc là nó sẽ bị giải thể...
Xin lỗi nhé. Trông cậu rất giống người bạn thanh mai trúc mã của mình.
Vậy nên trong lớp mình mới nói những điều kì quặc.
Thanh mai trúc mã?
Ừ, một cô bạn kì quái luôn tin vào sự tồn tại của người vũ trụ.
Nhưng chỉ vì mình mà cô ấy đã phải chết.
Vậy nên vì cô ấy, mình muốn tìm ra người vũ trụ,
Hằng ngày mình tới đây, nhìn qua ống kính viễn vọng này.
Tôi cần làm rõ với cậu một chuyện.
Tôi không phải thanh mai trúc mã của cậu. Cũng không có biết cậu là ai hết.
Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt.
Chuyện đó mình biết mà. Thế cậu tới đây làm gì vậy?
Tôi có chuyện muốn nói với cậu.
Ế?
Trong ngày hôm nay, sẽ có 2 học sinh trường này mất mạng.
Hả?!
Một người lẽ ra phải chết trong bể bơi, nhưng đã được cứu sống.
Này, cậu đang nói cái quái gì thế hả?!
No comments yet. Be the first to leave one.