200 บรรทัดแรก
Dịch: rogerfox. Chỉnh sửa: Federale.
BẮT CÓC.
- Ông Mills, ông khỏe không? - Tôi khỏe.
- Còn anh? - Rất khỏe.
- Chắc ông muốn xem lại nó hả? - Nếu anh không phiền.
- Ông biết nó ở đâu rồi đấy. - Ừ biết.
Nếu mỗi lần ông tới xem cái máy mà tôi thu 1 đô...
thì có khi đủ để ông rinh nó rồi. Toàn ca sỹ chuyên nghiệp dùng đấy.
Mariah Carey. Beyoncé. Gwen Stefani.
Thật à? Beyoncé là ai?
Đùa thôi. Tôi sẽ mua.
Xin lỗi ngài. Tiệc của phụ huynh ở phía ngoài.
- Tôi là bố của Kim. - Xin lỗi, tôi làm việc cho bố cô ấy.
- Là bố đẻ của nó. - Được rồi, Cyril. Để tôi lo.
- Chào, Bryan. - Lenore.
Anh chỉ muốn tặng Kim món quà.
Ta phải để lũ trẻ có không gian riêng.
- Cứ để nó ở đó đi. - Anh muốn đích thân tặng con.
- Anh vẫn chưa quen với những quy tắc nhỉ. - Ôi thôi mà, Lennie.
- Tôi đã bảo anh đừng gọi tôi như thế. - Xin lỗi. Lenore.
- Bố! - Cục cưng của bố.
- Chào bố. - Chào con yêu.
- Chúc mừng sinh nhật. - Mẹ vừa chỉ cho bố...
- ... chỗ đặt quà sinh nhật. - Đây.
Con à, mẹ thấy thật không hay nếu mở nó...
- ... mà không mở cái khác. - Cứ mở đi con.
- Tuyệt quá. - Máy hát karaoke hả?
- Thì anh biết nó muốn làm ca sĩ. - Lúc nó 12 tuổi thôi, Bryan.
- Ta còn lớn chứ. - Cám ơn, bố.
Bố vui lắm.
- Con vẫn muốn làm ca sĩ. Đừng cho mẹ biết nhé. - Được luôn.
Chụp một kiểu kỷ niệm nào.
- Tôi thuê thợ chụp ảnh rồi. - Cười nào, con yêu.
Phải thế chứ.
Ôi trời ơi, trời ơi!
Ôi Chúa ơi!!
Ôi... Stuart!
Stuart, con yêu bố, con yêu bố quá.
Chúc mừng sinh nhật, con yêu.
- Ôi, Stuart, anh tài thật. - Anh biết.
- Chào Bryan. - Chào Stuart.
- Nó không còn bé bỏng nữa nhỉ? - Tôi chắc vậy.
- Ăn trưa với chúng tôi nhé? - Thôi, cảm ơn.
Tôi chỉ muốn tới chúc mừng sinh nhật con bé thôi.
- Rất vui được gặp anh, Bryan. - Tôi cũng vậy.
Cám ơn.
- Chào. - Chào.
Cậu đã quên.
Vào nhà đi.
Tớ đã gọi điện nhắc cậu rồi. LA, thứ Bảy tuần thứ ba của tháng Năm ấy?
- Thịt đỏ, rượu đỏ? Nghe quen không? - Có lẽ cậu ấy có quá nhiều thứ phải nhớ.
Cuộc sống bận bịu khi về hưu. Mỗi ngày là một cuộc phiêu lưu mới.
Mà giờ nghỉ hưu rồi làm gì? Ngủ nghê? Chơi golf?
- Tán tỉnh góa phụ giàu có? - Cái đó lo cho buổi sáng đấy.
Thôi nào các cậu. Biết lý do tôi ở đây rồi mà.
Ừ, vậy việc ra sao?
Ổn. Hôm nay sinh nhật con bé.
Các cậu tin Kimmy của tôi 17 rồi không?
17 rồi cơ à?
- Chúc mừng Kim. - Lennie còn hứng lên vì anh không?
Cô ấy không còn là Lennie nữa. Mà là Lenore.
Ờ, cô ấy vẫn còn hứng.
- Còn anh chồng? - Cũng rứa, hoàn hảo.
- Bới lông tìm vết thì ai cũng có tật xấu. - Nếu cậu muốn, bọn tớ có thể tìm hiểu về gã.
Thế tưởng cậu ta chưa làm chắc? Còn để ý từng tiểu tiết ấy chứ.
Cám ơn, Bernie.
- Kimmy thế nào? - Tốt. Con bé rất ngoan.
Thế hả? Con bé đã qua đêm chưa?
Có thể nói ta sẽ tìm hiểu cái đó.
Con bé có cảm kích việc anh từ bỏ công việc...
... cốt để được gần nó không?
Đúng là đời nhỉ?
Có nhớ khi ta ở Beirut sau khi sếp biến mất không?
Bry gặp rắc rối ghê gớm với thằng rồ từ Hezbollah?
Cái thằng bảo giúp ta vào trong rồi gã lặn mất tăm.
Bọn tớ tán loạn tìm cách tháo chạy khỏi cát bụi...
... trước khi bị hạ và cậu thì ở đâu?
Tôi đã hứa không bao giờ bỏ lỡ sinh nhật con bé.
Ừ, chuyện đó cũng diễn ra ở Langley...
... khi họ phát giác cậu bí mật chuồn lẹ...
... để dự sinh nhật con gái cách 9000 dặm.
Cậu bảo nhiệm vụ tiếp sau đó ở đâu nhỉ?
Vòng Bắc Cực, do thám chim cánh cụt, chắc đúng rồi.
Không, chim cánh cụt sống ở Châu Nam Cực mà.
Thực ra là ở Alaska. Ý cậu là gì, Sam?
Ý là ta có vị trí trống, nói một câu, nó sẽ là của cậu.
Ai ăn thịt nào?
- Chào. - Gặp lại sau, Bryan.
- Chào các cậu. - Gặp lại sau, Bry.
Mà này, này, này, này. Nghiêm túc một chút.
Chúng tớ nghĩ việc cậu cố gắng bù đắp thời gian bị mất cho Kimmy là tốt.
Nhưng việc ngày mai? Ngay đây.
Làm bốn tiếng, 2500 đô...
đưa đón nữ danh ca nhạc pop tới buổi trình diễn.
- Đang thiếu một người. - Ca sĩ à?
Chẳng biết gọi là ca sỹ có đúng không. Giống máy in tiền hơn.
Chưa tròn 25 tuổi mà cô ta đã tiêu thụ 20 triệu đĩa rồi.
Việc ngon như ăn bánh.
Chỉ việc đưa đón cô ấy. Còn lúc biểu diễn họ có người rồi.
- Được. - Đồng ý rồi hả?
- Ừ. - Thế thôi hả?
Ừ.
- Thế tốt quá. Vẫn như xưa. - Hơn xưa. Không ai bị giết cả.
- Ngày mai nhé. Chào các cậu. - Gặp lại cậu sau.
- Ngồi vào ghế sau, Wendy. - Lúc nào chả ngồi ghế sau.
Thưa bà, xin lỗi, nếu không phiền, tôi đề nghị cô nên đi tiếp.
Mẹ tôi mới là bà, nếu anh không phiền.
- Nhanh nào, tới giờ rồi. Đi thôi. - Được.
Bernie, Casey, hai cậu ở ngoài. Tớ ở phía trước. Bry, cậu trong phòng.
OK.
Đi thôi, đi thôi, nhanh lên.
Cám ơn nhiều lắm.
Chà, giọng hay quá.
Cám ơn. Anh vừa nói tên anh là gì nhỉ?
Mills. Bryan Mills.
- Rất vui được gặp anh, Bryan Mills. - Tôi cũng vậy.
- Tới lượt cô rồi đấy. Nhanh lên. - Được rồi mọi người.
Xin lỗi cô.
Tôi biết không phải lúc.
Con gái tôi muốn làm ca sĩ, không biết cô có lời khuyên gì không.
Có đấy.
Bảo cô ấy chọn nghề khác đi.
Tôi có bài. Ta đang chờ không kích...
... ta cứ đợi cứ đợi, và điện thoại vệ tinh của tôi reo.
- Ai đấy? - A lô?
- Cái gã ta sắp kết liễu... - Con yêu.
- ... hắn muốn biết ta có uống trà không... - Xin lỗi các cậu, là Kim.
Tiếng ồn à?
Bố đang ở buổi hòa nhạc.
Con biết bài này à? Thế à?
Ừ, là cô ấy. Không, bố không có xem.
Bố không đi xem.
Bố đang giúp mấy ông bạn phụ trách an ninh.
Dĩ nhiên bố gặp cô ấy rồi.
Con nghĩ ai đang bảo vệ cô ấy?
Bố mừng vì con thấy ấn tượng đấy.
Bố mừng vì con gọi đấy.
Bố mừng vì con đã gọi. Sao?
Ăn trưa? Ngày mai à?
Chắc rồi. Bố biết chỗ đó.
12 rưỡi tới.
Hẹn gặp con sau nhé.
- Anh ta đây rồi, và...? - Chuyện gì nào?
- Con bé mời ăn trưa. - Được.
- Chỉ hai chúng tôi thôi. - Được rồi, quá tuyệt.
Thấy chưa? Có tiến triển đấy. Tốt quá rồi.
Ai để cửa đó mở thế? Bry, đưa cô ấy ra trước đi.
- Đi thôi! - Đi, đi!
Điều thêm bảo vệ ra đây!
Đi ngay thôi.
Casey!
Bernie, sẵn sàng, sẵn sàng.
- Đi thôi. - Cúi xuống.
Đây, uống đi. Đường sẽ làm giảm bớt cơn sốc.
Cứ uống thêm chút đi.
Không sao, không sao. Cô an toàn rồi.
Giờ cô an toàn rồi.
Bernie.
Casey. Rambo.
Thật đấy, Bry. Cậu cứ suy nghĩ về việc làm cùng bọn tôi.
Cậu vẫn rất ngon. Việc thế này còn nhiều.
- Năm tới con bé sẽ vào Đại học à? - Ừ.
- Cậu sẽ mất nó thôi. - Mất một năm tôi mới tìm được nó.
Ông Mills, cô ấy muốn gặp ông.
- Cô thấy thế nào? - Khá hơn rồi.
Vậy con gái ông muốn làm ca sĩ à?
Đúng, từ lúc nó năm tuổi cơ.
Không phải như mọi người nghĩ đâu.
Sau ánh đèn sân khấu, chỉ còn phòng khách sạn và sân bay.
Đó là cái nó muốn.
Số đầu là của Gio, giảng viên thanh nhạc.
Nếu ông ấy nói cô bé hát được, tức là hát được.
Ông ấy sẽ luyện thanh cho cô bé, học phí tôi chịu.
Số thứ hai là quản lý của tôi.
Nếu Gio đồng ý, chắc chắn anh ấy sẽ cho cô ấy thử.
- Cám ơn. - Không, ông Mills, cám ơn.
- Con đây rồi. - Bố.
- Chào con yêu. - Chào.
- Chào. - Chào.
Đừng có mà mừng quá.
Anh chỉ ngạc nhiên thôi. Anh tưởng chỉ có Kim và anh.
Con bảo mẹ đi cùng đấy.
Sữa lắc chuối và quả mâm xôi, thêm sơ ri, đúng loại con thích.
- Cám ơn. - Lennie... Lenore.
- Em uống gì không? - Thôi khỏi. Cảm ơn.
Có việc gì vậy?
Bố đoàn thử xem.
- Bố biết bạn Amanda không? - Có.
Họ hàng của bạn ấy ở Paris mời bọn con qua đó chơi.
Thật tuyệt phải không?
- Sao con muốn tới Paris? - Ôi bố ơi?
Louvre, bảo tàng trường phái ấn tượng, bảo tàng Picasso.
Bố không biết là con cũng yêu thích hội họa.
Bố đùa hả? Con đã tới MOMA cả trăm lần ấy chứ.
Hè năm ngoái Amanda cũng đi rồi. Bạn ấy có thể thực hành tiếng Pháp.
Và vì con chưa đủ 18 tuổi
nên con cần bố cho phép con ra nước ngoài à?
Làm ơn đi bố. Con thực sự muốn đi.
Họ có căn hộ tuyệt đẹp nhìn được ra sông.
- Chỉ con và Amanda thôi à? - Và họ hàng bạn ấy nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.