200 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TƯỞNG NHỚ NORMAN IRVING NEWLANDER
Xin chào mọi người. Cảm ơn rất nhiều vì đã đến đây.
Nếu mọi người thắc mắc tại sao ta lại làm việc này trong nhà thờ phi giáo hội
thay vì giáo đường cùng giáo sĩ Do Thái thì đó là vì Norman, ông ấy muốn thế.
Ngay trước khi chết, ông ấy nói với tôi:
"Sandy, nếu ông mà muốn dính tôi vào một cái thuyền, đẩy nó xuống sông LA,
rồi châm lửa đốt cũng chả sao.
Tha cho họ mấy thứ tôn giáo nhảm nhí đi".
Mấy thứ tôn giáo nhảm nhí.
Chắc mọi người đoán được Norman thuộc trường giáo dưỡng Do Thái.
Tôi đang cố tìm cách bày tỏ lòng tôn kính với người đàn ông này.
Rồi tôi nhớ ra một câu nói yêu thích của ông ấy:
"Sự thật là vị trí phòng thủ tuyệt vời".
Vậy nên tôi sẽ làm điều đấy. Tôi sẽ rút lui về với sự thật.
Làm bạn với Norman quả thật khó khăn.
Nhưng tôi đã như vậy trong hơn 50 năm qua đấy.
Năm mươi năm qua, ông ấy đã gây khó dễ cho tôi
về những người phụ nữ tôi hẹn hò, những người tôi đã kết hôn,
những vụ ly hôn mà tôi phải trải qua, số tiền tôi đã mất,
số tiền tôi chưa từng có,
thậm chí cả rượu tôi uống nữa.
Ông ấy tìm ra lỗi gần như trong mọi khía cạnh cuộc đời tôi.
Tôn kính, bố. Tỏ lòng tôn kính.
Ông ấy cho tôi vay tiền lúc tôi khó khăn, mà chả bao giờ để tôi quên cả.
Không hề luôn.
Cứ nhắc đi nhắc lại rồi đay nghiến tôi mãi không thôi.
Năm ngoái, khi phải đối mặt với căn bệnh ung thư,
tôi đã sợ chết khiếp luôn ấy.
Nhưng ông bạn thân của tôi, ông bạn hiền của tôi,
ông ấy cứ đùa về việc tôi nên giữ tóc thế nào
lúc nó rụng,
và dùng nó để làm đồ ủ trà.
Đồ ủ trà cơ đấy.
Ôi, cảm ơn ông nhiều lắm, bạn hiền. Tôi đã chả mất một sợi nào. Một sợi cũng không.
Không một sợi.
Nhưng tôi lại mất ông.
Và tôi chả biết làm cách nào để vượt qua cả.
Tôi cũng chả biết phải giải quyết chuyện của mình thế nào nếu không có ông.
Và nhân tiện, ông biết đó,
tôi có gọi bên Thành phố LA về việc thiêu ông trên thuyền,
nhưng lại chẳng xin được giấy phép cho tang lễ của người Viking.
Biết đó, chắc ở Hạt Ventura chứ không phải ở đây.
Xin cảm ơn.
Anh không ngờ luôn đó.
CHƯƠNG 17.
Ở TẤT CẢ NHỮNG NƠI TỪNG THÂN THUỘC
Hôm nay chúng ta ở đây để thương tiếc cho sự ra đi của thân xác của ông tôi.
Nhưng tập hợp các tế bào đang phân hủy kia không phải là con người của ông ấy.
Ông tôi là một linh hồn bất tử, người đã sống vô số triệu cuộc đời.
Khoa luận giáo?
Và như mọi linh hồn bất tử,
ông đã lang thang khắp vũ trụ hàng ngàn năm để kiếm tìm một trò chơi.
Vì đó là điều ta thường làm.
Chúng ta chơi các trò chơi.
Và trò chơi lớn nhất mà chúng ta chơi là quên đi thân phận thật
để có thể chơi trốn tìm với chính mình. Và đến một ngày, ta tìm thấy chính mình,
cái mà ngày chúng ta biết chắc chắn rằng chúng ta là nhận thức tĩnh
ở trình cao hơn vật chất, năng lượng, không gian và thời gian,
và rồi ta thắng.
Tôi biết điều đó đúng với bản thân tôi, và giờ ông tôi cũng biết điều đó.
Mặc dù, nếu không vượt qua được chiếc cầu tự do hoàn toàn của LRH,
ông ấy sẽ nhanh chóng bị hút ngược trở về vòng quay xấu xa
của sinh tử.
Xin cảm ơn.
Bố tôi chưa bao giờ từ bỏ tôi.
Ông ấy nên thế.
Mà ông ấy chả làm.
Hết lần này đến lần khác, tôi làm ông ấy thất vọng, mà ông ấy vẫn chả chịu từ bỏ.
Vì vậy, như một phần của việc chuộc lỗi với ông ấy,
người bảo đảm và tôi quyết định sẽ trả lại cho ông ấy
tất cả tiền cho cai nghiện và trị liệu và khu nghỉ mát hoang dã ông ấy gửi tôi đến.
Không tính đến lạm phát, con số này lên tới hơn 900.000 đô la một chút,
chưa bao gồm 300.000 đô các khoản phí pháp lý
để thắng vụ dự định bán không có thật kia.
Làm như tôi ngốc đến mức bán ma túy của mình đi ấy.
Dù sao thì tôi cũng nợ bố tôi một triệu hai đô.
Và tôi sẽ dùng một phần tài sản thừa kế của mình để trả lại cho ông ấy.
Chả phải ông ấy, hẳn rồi, vì sao thì mọi người biết rồi đó.
Tôi sẽ trả lại cho ông ấy bằng cách xây dựng một trại cai nghiện
ở Quần đảo Galapagos.
Nơi những người nghiện ma túy và nghiện rượu
và những người mắc chứng rối loạn ăn uống có thể làm lại cuộc đời
trong khi học về Charles Darwin và thuyết tiến hóa.
Nên, để vinh danh bố tôi, người không bao giờ từ bỏ tôi,
trại cai nghiện sẽ được gọi là Đầu hàng Phòng Suite,
bởi vì, muốn đạt được trạng thái tỉnh táo, bạn phải đầu hàng để chiến thắng,
và từ "suite" sẽ được đánh vần là S-U-I-T-E
vì tất cả các phòng sẽ là Junior Suite hoặc xịn hơn. Cảm ơn.
Lúc mất chồng, tôi đã nghĩ: "Thế là xong. Giờ mình có một mình thôi".
Rồi phép màu đã xảy ra, tôi vô tình gặp lại người
mà tôi đã có một cuộc hẹn hò nóng bỏng và chớp nhoáng vào năm 1967.
Người đàn ông đó là bố của các con, và ông của các con.
Chà, ban đầu, bọn tôi nghĩ mối quan hệ lần này chỉ là trong sáng đơn thuần thôi.
Mọi người biết đó, những người bạn cũ nắm tay nhau đi dạo trong công viên,
cùng nhau dùng bữa.
Nhưng đó chả phải điều đã xảy ra.
Với một chút khích lệ từ tôi và…
một chút hỗ trợ từ dược phẩm,
Norman đã nhanh chóng biến thành một con ngựa giống phàm ăn tàn phá tôi
suốt bao nhiêu năm qua.
Thật là tuyệt vời.
Ham muốn của ông ấy nhẹ nhàng nhưng cũng đầy đòi hỏi khắt khe.
Và còn đúng giờ nữa.
Ta có thể đặt đồng hồ theo nó đó.
Cứ mỗi thứ Tư và Chủ nhật vào lúc 7:30 sáng.
Sau một tách cà phê và đi vệ sinh nhanh,
ông ấy sẽ tóm lấy tôi từ đằng sau và làm cho tôi run lẩy bẩy
như một thiếu nữ 16 tuổi
đang nổi loạn chống lại các phụ huynh ngoan đạo thái quá của cô ấy.
Cứ mỗi sáng thứ Tư và sáng Chủ nhật,
Norman Newlander lại yêu tôi như không còn một ai khác.
Sáng thứ Tư và Chủ nhật đấy.
Vào lúc 7:30 cho đến 7:45.
Giờ anh hơi hứng tình rồi.
Tôi là trợ lý của ông Norman trong 22 năm qua.
Tôi đã sắp xếp lịch làm việc, lịch trình cá nhân,
kế hoạch đi lại, các kỳ nghỉ của ông ấy.
Tôi đảm bảo rằng ông ấy được kiểm tra y tế, nha khoa
da liễu và nhãn khoa thường xuyên.
Tôi còn lo đặt chỗ cho bữa trưa và tối của ông ấy,
luôn nhắc bên nhà hàng rằng ông ấy quan trọng thế nào để ông ấy có bàn đẹp.
Người tinh khôn kinh điển.
Tôi cũng đảm bảo rằng vợ và con gái ông ấy nhận được thiệp sinh nhật và hoa.
Cả lễ Tình nhân nữa.
Tám lần, tôi đã thu xếp để con gái ông ấy được đến trại cai nghiện tốt nhất.
Nhưng trong…
Nhưng trong suốt thời gian đó…
tôi chưa hề nói với Norman ông ấy ý nghĩa sao với tôi.
Rằng việc làm ông ấy vui đã khiến tôi vui ra sao.
Rằng hạnh phúc của ông ấy là cái đầu tiên tôi nghĩ khi dậy, cuối cùng trước khi ngủ.
Xin cảm ơn.
Không được.
Đừng bỏ tôi mà đi chứ!
Tôi còn rất nhiều thứ để cho đi cơ mà!
- Không! - Đừng, Jeanine. Chúa ơi. Jeanine…
Bà ấy bám vào gì vậy?
Chúa cho con thanh thản chấp nhận thứ chả thể đổi,
dũng cảm đổi thứ có thể, và trí tuệ biết khác biệt.
Chúa cho con thanh thản chấp nhận thứ chả thể đổi,
dũng cảm đổi thứ có thể, trí tuệ biết khác biệt.
Chúa cho con thanh thản…
- Có nên lo về cô ấy không? - Em lo cho ông ấy hơn đấy.
Ông ấy sẽ ổn mà. Chỉ cần chút thời gian thôi.
- Mong là vậy. - Ừ.
Vài năm trước, ông bạn thân nhất đời của anh đột nhiên qua đời.
Stevie Chartokoff.
- Anh kể chưa? Gã đó tuyệt lắm. - Chưa.
Bọn anh là bạn từ lớp ba cơ đấy.
Nói em nghe, lúc ông ấy chết,
anh chả cảm thấy gì cả. Anh bị đơ luôn.
Kinh khủng thật.
Không đâu. Hiểu không, đó là… Thực ra anh nghĩ đó là cơ chế sinh tồn đấy.
Đó là cách của tự nhiên để thể hiện lòng trắc ẩn mà.
Ý anh là sao?
À, vì lúc nó xảy ra,
anh đã có thể… Nỗi đau đó quá lớn.
Nhưng qua thời gian, em biết đó, anh đã có thể cảm nhận được nỗi đau ngày càng lớn
cho đến khi nó thành một phần con người anh, hiểu chứ?
Kiểu… Kiểu như nó đã biến thành sự chấp nhận, cái thứ mà…
- Anh đoán đó là sự khôn ngoan. - Thật ra cái đó nghe cũng khá an ủi đấy.
Anh uyên bác thật.
Nhớ có lần ở trường cấp ba, bọn anh chắc cũng 14, 15 tuổi rồi,
anh và Stevie hút cần, rồi bọn anh quyết định châm lửa đốt rắm của mình.
Thật vậy luôn đấy à?
Thật. Em nằm ngửa ra hai chân giơ lên cao, rồi để que diêm cháy trước mông mình,
rồi em đánh rắm, một ngọn lửa xanh sẽ bắn ra.
Nhưng chả hiểu bằng cách nào mà bi của Stevie lại bốc cháy,
và ông ấy hét toáng lên rồi khóc lóc xin anh dập nó đi.
Bảo là: "Dập đi!". Anh chả động vào bi ông ấy đâu. Nói ngắn gọn là
mẹ ông ấy phải đưa ông ấy đi cấp cứu.
Bà ấy cũng chả muốn chạm vào bi đâu. Tin đi.
- Vậy là sau này anh mới uyên bác nhỉ. - Sau vụ đó. Đúng rồi.
Ôi trời, đúng là một vố hời. Có điên mới không mua ấy.
Tôi ổn.
Churro ngon tuyệt này.
Tôi muốn nói điều này.
- Tôi ăn thôi cũng không được? - Không, ông phải nghe.
Sandy, tôi rất quý trọng tình bạn của chúng ta,
và tôi muốn ông biết tôi vui thế nào khi có ông trong đời.
Ông thế nào rồi ạ?
Gì cơ?
Ồ, ông ổn mà, cảm ơn cháu.
Vậy thì tốt ạ.
Cháu đang cần gì à?
Cháu chỉ muốn nhắc ông rằng
cháu là Người lắng nghe Cấp Tám do Flag đào tạo,
cháu có thể giúp ông xử lý nỗi đau ạ.
Ông đâu cần giúp, mà cảm ơn cháu.
Nỗi đau cảm xúc bị đè nén có thể biểu lộ thành nỗi đau thể xác.
Ông ổn mà, Robbie.
U ác tính cũng không phải hiếm.
Robbie, ông rất vui vì Khoa luận giáo đã giúp cháu là tất cả những gì cháu muốn.
Đâu, câu đó của Thủy quân lục chiến. Sao cũng được, xin để ông yên đi.
Rồi, đấy, giận dữ kìa. Trên thang đo cảm xúc, cái đó cao hơn…
Biến đi!
Tôi còn nhớ lần đầu làm sinh thiết. Khó chịu lắm đó.
Nhét kéo vô lỗ hậu có bao giờ là ổn.
Ừ. Chí ít là sau đó, khi thấy có máu trong phân, ông sẽ biết được nó từ đâu ra.
Lúc nào cũng vui cả.
No comments yet. Be the first to leave one.