200 บรรทัดแรก
Hòa bình...
từ lâu đã kết thúc khi chiến tranh nổ ra trên toàn cầu.
Cuộc chiến đó đã gần như hủy diệt tất cả chúng ta.
Và lý tưởng về một nền hòa bình là một ảo mộng.
Bây giờ, sau 200 năm...
chúng ta là minh chứng cho việc có thể duy trì hòa bình.
Lý do cho việc này, dĩ nhiên, là hệ thống bè phái.
Các Phái Uyên bác, Dũng cảm, Hữu nghị, Trung thực, Quên mình.
Bằng cách phân chia con người dựa theo tính cách và thái độ,
chúng ta đã tạo ra một xã hội theo từng phái trong một thế giới nguy kịch và duy trì trật tự xã hội.
Nhưng sự hòa thuận này đang bị tấn công bởi một nhóm nhỏ cực kỳ nguy hiểm.
Chúng ta gọi chúng là những kẻ Dị biệt.
Chúng là những kẻ không thuộc về bất kỳ bè phái nào.
Chúng vô tổ chức, chống đối và không thể kiểm soát.
Năm ngày trước, phái Dũng cảm đã đưa ra chính sách chống Dị biệt,
sau vụ chúng tấn công phái Quên mình.
Âm mưu của chúng rõ ràng là lật đổ tất cả các phái bằng cách cắt đường tiếp tế lương thực.
Những kẻ Dị biệt này không những hành động sai trái mà còn có những lời lẽ dối trá.
Ví dụ như những lời dồn đại gần đây rằng tôi là kẻ đứng sau vụ tấn công phái Quên mình.
Đây chỉ là chiến dịch tuyên truyền của bọn Dị biệt.
Tôi đã hạ quyết tâm đưa những kẻ đào tẩu này ra trước công lý.
Tôi đã thảo luận với Hội đồng các phái và quyết định áp dụng Thiết quân luật.
Tình hình bảo an đã được thắt chặt giữa các phái.
Báo Jeanine là ta tìm được nó rồi.
Chúng ta phải thật tỉnh táo và cảnh giác.
Không một ai được chứa chấp những kẻ khủng bố này.
Những ai bị phát hiện che giấu bọn Dị biệt sẽ bị pháp luật trừng trị thích đáng để làm gương cho những người khác.
Chúng tôi kêu gọi toàn thể người dân các phái hãy chung tay bảo vệ nền hòa bình của chúng ta.
Hãy cùng chúng tôi thực hiện những biện pháp nhằm truy lùng kẻ thù duy nhất của chúng ta,
lũ Dị biệt.
The Divergent Series: Insurgent - Nổi Dậy
Họ kia rồi.
Chúng ta không nên hấp tấp.
Tris.
Làm ơn, xin hãy giúp chúng tôi. Làm ơn.
Xin hãy giúp chúng tôi.
- Xin hãy giúp chúng tôi. - Tôi rất tiếc.
Cô phải rời khỏi đây.
Cô không thuộc về nơi này.
Tất cả là lỗi tại cô ta.
Cô đã giết anh ấy.
Mẹ?
- Con đã giết tất cả chúng ta. - Đừng!
Cao nữa!
- Các em trở về làng đi nào. - Được rồi, đi thôi nào.
Em chỉ muốn làm gì đó khác.
ừ.
Anh cũng tìm kiếm điều khác mà.
- Anh không thích hả? - Không, anh thích.
Anh thích...
miễn là nó làm em thấy dễ chịu.
- Sao vậy, Tris? - Không có gì.
Em ổn. Chỉ là...
Em còn bận tâm chuyện gì à?
Em không biết.
Chúng ta ổn mà.
Em và anh.
Anh không biết gì khác ngoài chúng ta lúc này.
Ta chọn điều này mà.
Em đoán em chỉ cần thêm thời gian thích nghi.
Đây là nơi an toàn nhất cho chúng ta rồi.
Xin chào.
Con không thể tránh mặt bố mãi.
Bố biết hai đứa đang nghĩ về hành động tiếp theo. Nhưng có những chuyện hai con không biết.
Marcus, bọn cháu chỉ tán dóc thôi.
Mẹ cháu không quay lại phái Quên mình chỉ để cứu cháu đâu.
Bà ấy hy sinh để cố giấu một thứ khỏi Jeanine.
- Một thứ có thể thay đổi toàn bộ... - Đủ rồi, Marcus.
Dù ông có muốn gì ở bọn tôi thì cũng không có đâu.
Bố không phải kẻ thù của hai đứa.
Tìm thấy nó rồi.
Nó được giấu dưới sàn nhà Prior.
Như lời bà nói.
Cho tôi biết thứ gì bên trong được không?
Thông điệp từ những nhà sáng lập của thành phố và tương lai mà mọi người đáng nhận.
Bọn Dị biệt sẽ hủy diệt xã hội của chúng ta.
Và chúng ta phải tiêu diệt chúng.
Giờ thì ta có thể rồi.
Tuy nhiên, chỉ một kẻ Dị biệt mới mở khóa được cái hộp này.
Tìm chúng đi.
Không sót một tên nào.
Chúc hạnh phúc.
- Chúc hạnh phúc. - Cảm ơn.
Chúc hạnh phúc.
Chúc hạnh phúc.
Em không biết mình còn chịu đựng được cảnh hòa bình tình yêu này bao lâu.
Lối sống của họ là vậy. Em hãy cố làm theo đi.
Em đang cố đây. Chỉ là không ích gì mấy.
Có vẻ trời sắp mưa. Chào cô.
Nhìn ngoài kia xem.
Đẹp lắm đấy.
Chúc hạnh phúc.
Nơi này tôn vinh tình đoàn kết và sự hòa thuận chắc chắn.
Cảm ơn. Chúc hạnh phúc.
Xin lỗi. Chào, Tris. Tôi muốn hỏi thăm cậu.
Cậu đã làm quen được chưa?
Sao cậu không kiếm chỗ ngồi đi?
Không thì sao?
Dù gì chúng ta cũng đang là bọn đào tẩu, nên đoàn kết với nhau chứ.
Peter, nói chuyện với tôi một lát nào.
Các cậu cũng biết mà. Nguồn cơn của việc này ấy.
Chị cậu có vẻ không mấy biết ơn với những người đã mạo hiểm chấp nhận một nhóm Dị biệt ở đây.
- Phái Quên mình thông cảm với ta. - Nhưng họ vẫn đổ lỗi cho chúng ta?
Phải.
Nhưng Jeanine chưa từng có lý do để thuyết phục Hội đồng áp dụng Thiết quân luật.
Giờ thì có rồi.
Lựa chọn duy nhất của chúng ta lúc này ở lưu lại đây.
Chúng ta cũng phải nghe ngóng xem những người Dũng cảm còn lại ở đâu.
Khi đó ta có thể hành động.
Chúng ta phải giết Jeanine.
Anh biết.
Chúng ta chưa sẵn sàng.
Tris, chị không thể nào nói nghiêm túc hả?
Chị đang nói nghiêm túc đấy.
Chị sẽ không dừng tay khi nào mụ ta chưa chết.
Tris, giết người là sai trái.
Cô ấy nói đúng. Nghe lời chị cậu đi.
Tris, tôi nghĩ cậu nên đến phái Uyên bác để tự tay giết Jeanine.
Nếu không phải tôi sợ liên lụy thì tôi cũng sẽ đi.
Cái gì?
Coi nào, cậu biết mà.
Quên chuyện bố mẹ cậu rồi hả?
Cô cậu đang làm gì thế?
Vào văn phòng tôi.
Ngay.
Mọi người cứ tiếp tục dùng bữa.
Dùng bữa ngon miệng.
Nghe anh này.
Chẳng phải tôi đã nói rõ điều khoản để các cô cậu trú ở đây là không được dùng bạo lực?
Tôi có thể đảm bảo chuyện thế này sẽ không bao giờ tái diễn.
Sẽ không có cơ hội đâu.
Các cô cậu không được phép ở lại đây nữa.
Sự hiện diện của cô cậu khiến mọi người bất an.
Dù gì tôi cũng không nghĩ chúng tôi sẽ ở lại đây lâu.
Nếu cô không định giao nộp chúng tôi cho Jeanine.
- Cô chẳng hiểu gì cả. - Tôi hiểu chứ. Tôi hiểu rằng...
cô nghĩ cô có thể che giấu chúng tôi, nhưng cô không thể.
Một ngày kia mụ ta sẽ xuất hiện và tước đoạt mọi quyền lực cô có.
Tris, Tris.
Chúng tôi sẽ rời khỏi đây.
Nhưng chúng tôi cần thêm chút thời gian.
Chúng tôi cần biết những thành viên Dũng cảm còn lại ở đâu rồi sẽ đi.
Rồi sau đó?
Các cậu tấn công phái Uyên bác?
Tôi sẽ không tham dự vào những hành động bạo lực.
Không ai yêu cầu cô phải thế.
Chúng tôi chỉ cần thêm vài ngày.
Một.
Một gì?
Một cơ hội nữa.
Cái cô cần làm là tha thứ.
Cho những người khác.
Và cho bản thân.
Cô đang tổn thương, Tris.
Và tấm lòng tôi luôn hướng về cô.
Tôi hiểu cảm giác của việc...
bất lực đứng nhìn những người cô yêu thương ra đi.
Nhưng khi nào cô chưa chấp nhận việc đó, cô sẽ không đi đến đâu cả.
Tôi biết cô giận dữ, nhưng cô đang để nó tàn phá mình.
Chuyện gì vậy?
Bọn lính gác đến. Hãy cảnh giác.
Rất vui khi được gặp các anh.
- Sao chúng tôi lại vinh hạnh thế này? - Đây là một cuộc lùng bắt.
Chúng tôi đang tìm bọn Dị biệt.
Tất nhiên. Chúng tôi giúp gì được?
Chúng tôi muốn bà tự nguyện cho kiểm tra phái của mình.
- Đây là công nghệ của phái Uyên bác. - Phái Hữu nghị.
Và Jeanine đã thuyết phục được Hội đồng cho phép tiến hành việc kiểm tra.
Các anh đang vượt quá quyền hạn pháp lý của mình.
Bà Johanna.
Chúng tôi đang rất lịch sự như những người Hữu nghị.
Bà chọn cách dễ hay cách khó?
Tùy bà thôi.
Được thôi.
Nhưng tôi vẫn phản đối.
Được rồi, chúng ta tiến hành. Triển khai.
Đi thôi. Nhanh lên. Quây họ lại.
Hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp.
Rằng không ai giấu giếm ai ở đây.
Hắn vào trong rồi.
Chúng ta phải đi thôi. Đi nào.
Trên đó có gì?
Chỉ là văn phòng của tôi thôi.
Đi đi. Đi.
Chúng ta phải đi khỏi đây.
Chúng ta leo cửa sổ ra à?
Chúng ta cần tách ra.
Được thôi.
Được.
Mạnh ai nấy lo.
Tốt.
Này, chúng ở trên này. Này, này!
Chúng ở trên này. Nhanh lên! Chúng đang tẩu thoát!
- ở đâu? - Ngoài cửa sổ.
Ba tên Dị biệt vừa leo khỏi cửa sổ văn phòng ở nhà chính.
Đằng này!
- Đừng bắn họ! - Tránh ra! Tránh!
Nhanh lên!
Mọi người cũng biết cách tẩu thoát quá đấy chứ.
- Vô phái. - Phái Hữu nghị.
No comments yet. Be the first to leave one.