200 บรรทัดแรก
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
1953 - Edmund Hillary và Tenzing Norgay
trở thành những nhà leo núi đầu tiên chinh phục đỉnh Everest.
Hơn 40 năm sau, chỉ những nhà leo núi hàng đầu
mới làm được điều tương tự.
Một phần tư trong số họ thiệt mạng.
Năm 1992 - Rob Hall, người New Zealand mở đầu mô hình
dịch vụ dẫn đường leo lên đỉnh Everest cho dân nghiệp dư.
Trong bốn năm sau đó, đội của anh, Hướng dẫn viên mạo hiểm,
đã đưa 19 khách hàng lên đỉnh, không có tử thương nào.
Năm 1996 - các công ty dịch vụ khác làm theo Rob Hall,
bao gồm công ty Mountain Madness của Scott Fischer.
Hơn hai mươi đoàn mạo hiểm đua nhau lên đỉnh Everest trong vòng hai tuần.
Mọi người nghe đây được không?
Các bạn?
Chúng ta có hơn 2.000 thước, 600 mét
để đến Trại Bốn.
Toàn bộ đường đi được chăng dây, nên tôi biết các bạn có thể đi được.
Đến cái vạch màu vàng, chúng ta sẽ tập hợp lại
đeo mặt nạ, bật dưỡng khí.
Được chưa?
Ba trăm hai mươi lăm đô la một chai.
SÁU TUẦN TRƯỚC
- Cho ô-xy á? - Đúng là cướp ngày!
Ừ, vậy đó, hắn độc chiếm thị trường mà.
Hắn đoán chừng mùa này ở Trại Đầu sẽ có chừng 20 nhóm.
Hai mươi nhóm?
Ý là, với chừng đó dân Sherpas và bốc vác, trên đó sẽ chật người cho mà xem.
Thì, một trong những lý do để chật chội ở ngay kia kìa.
- Cái gì đây? - Của Helen đấy.
Ít đồ trang trí cho lều nấu ăn thôi mà.
- Anh có thể cài lên tóc cũng được. - Đưa cho tôi nào. Cảm ơn.
Được rồi, tôi có tin mới đây.
- Krakauer sẽ đi cùng chúng ta. - Ái chà.
Anh cuỗm mất anh ta từ tay Scott Fischer à?
- Không, anh ta tự quyết định. - Được lắm, Rob!
Rob, anh ta trả anh bao nhiêu?
À, anh ta chỉ trả tiền vé máy bay cho mình
nhưng ta sẽ có 5.000 từ trên tạp chí và ảnh chúng ta trên bìa trước.
Chỉ như vậy thôi là đã bõ công.
- À, đó là nếu anh đưa anh ta lên đến nơi. - Nếu?
Nếu ư? Sao cô có thể nói về tôi vậy chứ?
- Đây. Anh ổn chứ? - Cảm ơn, Guy. Vui lên nào.
- Kìa! - Chào!
- Cô khỏe chứ? - Ừ, chị thế nào?
- Tôi hả? Tôi ổn. - Nhìn cô kìa!
Tôi biết, rất bự.
- Của em đây. - Tất cả ổn chứ?
Ừ, em biết đấy, có điều là anh sẽ nhớ em mà thôi.
Thôi nào.
Đi thôi, Guy.
Anh phải cẩn thận đấy, được chứ?
- Nó... - Thôi mà, em yêu.
Em đừng lo nữa.
Chính ngồi không ở nhà khiến em lo lắng ấy.
- Đâu phải em không làm gì. - Ừ, nhưng...
Sao nào?
Chính sự chờ đợi ấy.
- Đợi thằng bé. - Con bé.
- Con bé. - Ừ.
Anh phải về kịp lúc nó ra đời đấy, Rob Hall.
Thử ngăn anh xem.
Thông báo cuối của Hàng không New Zealand cho chuyến bay 7419 đi Kathmandu.
- Được rồi, anh yêu em. - Đi đi, không em khóc bây giờ.
Đi.
Tạm biệt.
30 THÁNG BA, 1996
Ừ.
- Cậu có vậy thôi à? - Ừ, vậy thôi.
Chúng ta ở đằng này.
Này, các anh đi cùng nhóm nào?
- Hướng dẫn viên mạo hiểm. - Tốt. Tôi cũng thế. Tôi là Beck.
- Beck Weathers. - Doug Hansen.
- Jon Krakauer. - Khỏe không?
- Khỏe. - Cậu là...
- Krakauer của tạp trí Outside ? - Ừ.
Thật à?
Giờ cậu đang làm gì? Viết lách hay leo núi hay gì?
Mỗi thứ một ít.
Tôi sẽ cho cậu biết đỉnh núi thế nào, được chứ?
Không cần. Tôi sẽ ở đó.
Để xem.
Dough, khi không leo núi thì cậu làm gì?
- Việc làm ấy à? - Ừ.
Nhiều việc khác nhau. Thợ mộc, đưa thư.
- Thợ mộc, đưa thư? - Ừ.
- Thật á? Cậu đi đưa thư? - Ừ, tôi đi đưa thư.
Gã đưa thư trên đỉnh Everest?
Hy vọng vậy.
Tôi thích đấy.
Gã đưa thư trên đỉnh Everest.
Đây rồi.
- Beck. - Gì?
Anh biết năm ngoái anh ta đã lên Đỉnh Nam của Everest không?
- Ai, Doug á? - Ừ.
Đưa thư mà lên vậy là cao đấy.
Ừ. Còn đỉnh Longs Peak, đỉnh McKinley.
Bản thân tôi cũng chưa từng lên đỉnh McKinley.
- Tôi biết. - Sao anh biết được?
Năm 89, đúng không?
Cậu đã làm bài tập đấy nhỉ.
Công việc của bọn tôi mà.
KHÁCH SẠN GARUDA
Các bạn đang đi theo những bước chân rất nổi tiếng.
Một lịch sử được vinh danh bởi George Everest,
George Mallory, Tenzing Norgay, Edmund Hillary.
Và Rob Hall!
Mỗi người đều là huyền thoại!
Đúng thế.
Với các bạn, người dám đối mặt với giấc mơ của mình,
Hướng dẫn viên mạo hiểm mang đến cho bạn hơn cả những gì từ ngữ có thể miêu tả.
Và vì sao chúng tôi không mô tả nó trong tờ quảng cáo?
Bởi vì phấn lớn là sự đau đớn.
- Đúng thế. - Thật thế còn gì?
Và Mike, nếu anh không phiền,
ngón chân cụt kỳ dị.
Đây rồi.
Nói một cách đơn giản, con người không được cấu tạo để sống
trên độ cao máy bay bay.
Khi chúng ta lên đến đây, vượt trên South Col,
cơ thể chúng ta sẽ chết. Tôi muốn nói là chết theo nghĩa đen ấy.
Không phải tự nhiên mà nó tên là Vùng Chết đâu, các bạn.
Vậy nên, kế hoạch là,
chúng tôi có thể đưa các bạn lên đỉnh rồi xuống chân núi
trước khi điều đó xảy ra không?
Chắc chắn anh có thể.
Beck Weathers, thưa quý vị.
Chắc các bạn nhận ra ít nhiều cái tính cách Texas này rồi chứ?
Dân Texas 100% đây, bà con. 100% Texas.
Các bạn đã gặp Mike Groom.
Tôi muốn giới thiệu với các bạn Andy Harris.
- Harold. - Hướng dẫn viên của ta từ Queenstown.
Thực ra nguyên gốc là ở Taranaki. Kia ora.
Helen và phần còn lại của đội đã trên đường lên Trại Gốc rồi.
Họ sẽ chuẩn bị để đón chúng ta ở đó.
Bà con, hôm này là ngày 30 tháng 3.
Tôi dự định lên đỉnh ngày 10 tháng 5.
Nó vẫn luôn là một ngày may mắn với tôi và nhóm Hướng dẫn viên mạo hiểm
và thường khi đó thời tiết khá ổn định.
Điều đó có nghĩa là,
chúng ta có 40 ngày để huấn luyện cho cơ thể và trí óc các bạn
chuẩn bị cho chuyến đi này.
Giờ thì, tôi biết trong căn phòng này có rất nhiều kinh nghiệm leo núi.
Nếu không các bạn đã không ở đây.
- Stu, đỉnh K2, đỉnh Broad Peak. - Kinh.
John Taske.
Đỉnh núi Kosciuszko 1.192m.
Và... còn đây, Yasuko Namba.
Đã lên sáu trên Bảy Đỉnh và là người phụ nữ đầu tiên.
Giỏi lắm.
- Nâng nó lên con số bảy thôi. - Cảm ơn.
Thế nhưng, đỉnh Everest là một loại thử thách hoàn toàn khác.
Chính vì thế mà anh ở đây, phải thế không, Dougie?
Ừ, đúng.
Vì thế, các bạn, tối nay tôi chỉ nói vậy. Hãy ăn uống, vui chơi.
Ngày mai, chúng ta bắt đầu đi.
- Tốt cả chứ? - Anh sẵn sàng chưa?
Dougie.
Nào, mọi người, ngồi vững nhé.
Được rồi.
Được rồi đấy, ta đi thôi, Đại tá.
Tất cả mọi người, nút tai nào.
Tất cả vào chỗ ngồi, cài dây an toàn.
Cảm ơn, Mike.
Được ăn cả ngã về không nào.
Được rồi.
Anh có tin được không?
Bravo 270 đang trên đường, gọi Bravo 410.
LUKLA - ĐỘ CAO 2.860M
- Gộp tất cả vào một nhóm. - Này, các anh, nhẹ nhàng nhé.
- Ừ, tôi sẵn sàng rồi. - Sẵn sàng.
Chúng ta khởi hành, đi thôi.
Anh dẫn đường đi, anh bạn.
Cô ổn chứ?
Ừ.
NAMCHE BAZAAR - ĐỘ CAO 3.750M
Mọi người, anh ta muốn xem giấy phép leo núi.
Tất cả đưa giấy phép leo núi ra!
Namaste.
Cảm ơn rất nhiều, hẹn gặp lại trên đường về.
Cảm ơn rất nhiều.
- Tất cả tốt chứ? - Ừ. Còn anh?
- Tốt. - Này...
Cảm ơn nhé, Rob.
Cảm ơn về cái gì?
Anh biết đấy, vì đã giảm giá cho tôi.
Thì, Doug, anh làm ba việc một lúc mà.
Đó là cái tối thiểu tôi làm được.
Tôi biết, nhưng anh đâu cần phải làm vậy, tôi rất cảm kích.
Lần này cứ đưa anh lên đỉnh đã.
Ừ.
Beck, anh cảm thấy thế nào?
Cũng tàm tạm.
Thôi nào, anh bạn, anh làm được mà.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ thích ứng nhanh hơn cơ.
Anh sẽ ổn thôi.
Lũ nhóc ấy mà.
Ừ.
Cậu đã tới gần đến mức nào?
Gần đến nơi nhưng trời trở muộn và lúc đó tôi cũng
No comments yet. Be the first to leave one.