200 บรรทัดแรก
Chương trình này có phụ đề tiếng Việt
Ji Chang Wook
Kim You Jung
Cửa Hàng Tiện Lợi Saet Byul
Saet Byul, khoan. Đừng đi.
Saet Byul!
Đây là người đàn ông em yêu.
Sao cơ?
Xin chào, hoan nghênh.
Tôi là Choi Dae Hyun, chủ cửa hàng của chi nhánh phường Shinseong.
Anh ta là ai?
Saet Byul,
anh ta không phải Dae Hyun. Anh ta là giả.
Anh mới là Choi Dae Hyun thật.
Anh ấy là thật mà.
Anh chỉ là cố vấn thôi.
Sao cơ?
Quản lý, mình về cửa hàng đi.
Saet Byul, không. Đừng đi.
Anh cố vấn, anh nên đi làm việc đi ạ.
Saet Byul? Đây là cửa hàng của anh mà.
Anh bảo đây là cửa hàng của anh.
Này! Sao chân mình lại bị kẹt?
Saet Byul, đừng bỏ anh.
Không được.
Đừng đi.
Trời.
Mình bị chuột rút rồi.
Hai chân đều bị chuột rút.
Giấc mơ kiểu gì thế này?
Chân tôi.
Saet Byul!
Saet Byul?
Phó quản lý, đến giờ đi làm rồi.
Anh vào đây.
Saet Byul?
Quản lý,
em nghĩ đây là kết thúc của anh và em rồi.
Giống như cách anh có được công việc mơ ước,
em sẽ cố gắng đạt được ước mơ của mình.
Em đã nhận lại tiền từ vụ lừa đảo bất động sản Manbok.
Em lặng lẽ rời đi vì không muốn hai ta phải ái ngại,
nên xin anh hãy bảo cô Gong và chú Choi rằng em đã đi.
Hãy nhận món quà nhỏ em tặng cho anh nhé.
Cảm ơn anh vì mọi chuyện.
Cố lên!
- Nặng đấy. - Cảm ơn ạ.
Saet Byul, cháu khỏe hơn vẻ ngoài nhiều đó.
- Cháu làm việc cũng giỏi nữa. - Cảm ơn chú.
Sao cháu lại đến tận thị trấn hẻo lánh này?
Tại sao cháu không tìm việc ở Seoul?
Cháu thích hoa ạ.
Chú rất mừng vì có cháu ở đây,
nhưng thanh niên thường hay phàn nàn là ở quê
quá nhàm chán và bất tiện.
Cháu thích thị trấn nhỏ lắm.
Nó rất tươi mới cho cả đôi mắt lẫn tâm hồn.
Và cháu thích vì quanh đây không có cửa hàng tiện lợi.
Bố!
Young Kyun, qua đây chào hỏi đi.
Từ nay chị này sẽ làm việc cùng chúng ta ở đây.
Đây là Jung Saet Byul. Nó là con trai chú.
Chào em, rất vui được gặp em.
- Chào chị. - Sao con lại đến đây?
- Bố, - Ừ?
con cần mua hai cuốn sách để học.
Tuần trước con mua rồi mà.
Đó là sách Toán, còn đây là sách tiếng Anh và tiếng Hàn.
Vậy ư?
Được.
- Đủ chưa? - Rồi ạ, con cảm ơn.
Không có gì. Trời ạ.
Báo cáo thiệt hại
Tôi có một câu hỏi rất quan trọng về vụ lừa đảo bất động sản,
nên tôi đã đến đây.
Vâng, cậu hỏi đi.
Anh biết Jung Saet Byul chứ?
Vâng, cô ấy là nạn nhân vụ lừa đảo bất động sản Manbok.
Cô ấy vừa đến đây mấy hôm trước.
Cô ấy có gì khác lạ không?
- Sao cơ? - Kiểu cô ấy định đi đâu đó
sau khi lấy lại tiền,
hoặc cái gì đó quan trọng đại loại thế.
Thanh tra.
Chuyện này quan trọng lắm đấy.
Anh trả lời tôi ngay đi.
Cậu là ai?
Cậu đang cố điều tra tôi đấy à?
Tôi là chủ cửa hàng tiện lợi ở phường Shinseong, Jongno,
và Saet Byul đã biến mất.
Cậu nói là chuyện gấp, nên tôi tưởng có gì quan trọng.
Thanh tra.
Tôi phải tìm ra Saet Byul.
Đây là chuyện gấp với tôi. Nó rất quan trọng.
Ít nhất anh có thể cho tôi 4 số cuối của nạn nhân khác không?
Cậu khẩn thiết quá nên tôi sẽ nhận nó,
nhưng vụ đó không được. Giờ thì đi đi.
Chỉ lần này thôi.
Thanh tra.
Tôi sẽ đợi điện thoại của anh.
Tôi phải tìm Saet Byul.
Được rồi, Dae Hyun. Tạm biệt.
Saet Byul bỏ nhà đi rồi.
- Thật ư? - Ừ.
Đợi chút.
Saet Byul đôi lúc lại thế này,
nhưng cậu ấy luôn quay về.
Anh đừng lo.
Vậy thì tốt.
Sao anh lại gọi em đến đây?
Lý do anh muốn gặp em
là vì bố anh vừa gọi điện cho anh.
Bố muốn sắp xếp cho anh đi xem mắt.
Xem mắt? Anh già đến nỗi phải để bố mẹ chọn vợ cho sao?
Anh già đến thế ư?
Làm gì có. Mình trạc tuổi nhau mà.
Thật đấy.
Nhưng bố anh bảo là hôn nhân giúp đàn ông ổn định.
Thế nên anh đã bảo bố là anh có bạn gái rồi.
Rồi sao nữa?
Rồi bố anh nói
- là ông ấy sẽ giết anh. - Sao?
Bố nghĩ anh dối trá từ khi chuyển đến Seoul.
Có lẽ bố anh sẽ tin nếu gặp em ngoài đời.
Geum Bi!
Ngày mai đi thăm chú ấy đi.
- Ngày mai à? - Ừ!
Nếu trong tim anh có tình yêu
thì anh muốn hạn sử dụng là vạn năm nữa.
Anh!
Cứ gọi em là Vạn Năm nhé.
Hwang Vạn Năm.
Không, nghe không hay chút nào.
Anh không muốn gọi em thế.
2, 3!
Đưa đây.
Cái thằng...
Young Kyun!
Gặp sau nhé.
- Muốn chơi bi-da không? - Được.
Cái gì vậy?
Cậu không thể đi như vậy.
Ở đây ai mà dám khiêu khích tôi thì chết chắc.
Cô không biết điều nhỉ?
Tất nhiên. Tôi mới đến mà.
Tôi cũng không muốn biết cậu.
Được lắm. Cô biết đánh nhau à?
Được thôi. Nhào vô.
Này!
- Tay tôi! - Tiền.
Cô chết chắc rồi.
Em có sao không?
Đây. Giờ em có thể mua sách rồi.
Trời ạ. Chị nghĩ chị là ai?
Giờ em tiêu rồi.
Chị biết anh trai họ là ai không?
Không ai đánh bại được họ.
Giờ em biết phải làm sao?
Jin Tae!
Nhưng...
Mình chỉ cố giúp đỡ thôi mà.
Đáng lẽ là đừng nên lo chuyện bao đồng.
Chắc mình đang trở nên giống anh ấy rồi.
Quản lý
Sao anh ấy biết mình đang nghĩ về anh ấy chứ?
Quản lý
Quản lý
Từ chối cuộc gọi.
Ôi.
Được rồi.
Ăn thôi.
Ngon đúng không?
Anh đã nói anh nấu mì ăn liền ngon lắm mà.
Em công nhận.
Mì quản lý nấu ngon thật.
Đất của đại gia Han
Đất của đại gia Han, Tài sản của Man Pyeong
Đến nơi rồi.
Bố anh đâu?
Chắc giờ này ông ấy đang làm ruộng.
- Xin chào. - Xin chào.
- Dal Sik, cháu về rồi à? - Vâng.
Xin chào.
Anh đang làm gì vậy?
Đây là điệu nhảy hồi trước bố anh hay nhảy.
- Thật sao? - Nhảy như này.
Bố kia rồi.
Cháu chào chú.
Cháu tên là Hwang Geum Bi ạ.
Tôi chỉ là trợ lý của chủ tịch thôi.
Cậu chủ, cậu về rồi.
- Chào chú, chú khỏe không? - Tôi khỏe lắm.
- Bố cháu đâu ạ? - Ngay bên này.
Chủ tịch, con trai ông về rồi ạ.
- Sao? - Bố!
Tên ăn mày Seoul đây rồi.
Bố nhìn cô ấy này. Con đâu có nói dối.
Cháu chào chú. Cháu tên là Hwang Geum Bi ạ.
Rất vui được gặp cháu.
Chú là bố của Dal Sik, Han Man Pyeong.
No comments yet. Be the first to leave one.