200 บรรทัดแรก
Phụ đề bởi Nguyên Lý
Lời trăn trối của mẹ tôi.
Một bức thư nặc danh.
Hắn đã nói rằng hắn vô tội.
Tên tử tù...
đã giết chết bố tôi.
Bố ơi, cố lên nhé.
Tụi con vẫn ở đây.
Bố ơi, cố lên nhé.
Tụi con vẫn ở đây.
- Con yêu bố! - Bố ơi!
Là tiếng mưa sao?
Phải làm sao đây?
Này.
Anh còn sống.
Làm ơn...
Làm ơn đừng giết tôi.
Chúng tôi yêu cầu sửa lại bộ luật!
Sửa lại bộ luật! Sửa lại bộ luật!
Vụ thảm sát tại nhà tù Kangchun 3 ngày trước,
nổ ra làn sóng biểu tình yêu cầu tử hình với tội phạm đặc biệt.
Im Duk Soo, một phạm nhân chung thân lâu năm, kẻ giết người dã man
7 tù nhân và 1 quản ngục, đã khai nhận với cảnh sát rằng
hắn phạm tội vì cảm thấy không vui với tình trạng hiện tại.
Án tử hình đã được bãi bỏ ở đất nước ta từ năm 1997.
Cô có nghĩ luật này sẽ được tái ban hành sau vụ việc này?
Tôi tin là có khả năng đó.
Thậm chí các chính trị gia cũng đã nhanh chóng phản ứng với vụ này.
Việc này sẽ đóng vai trò chủ chốt ở lần tranh cử tới.
Cửa đang mở.
Ha Woo Sin đây.
Lời đề nghị của tập đoàn Haesong vẫn còn chứ?
Cứ quyết định vậy đi.
Được.
Quyết định vậy đi.
Chủ tịch Kwon chắc phải quen biết ai đó là fan của anh rồi,
nhìn cách chủ tịch chọn anh là biết ngay.
Vậy sao? Tôi cũng tò mò người đó là ai.
Anh cũng sẽ tự thấy thôi, mấy điều kiện bên đó đưa ra...
là tuyệt vời ông mặt trời luôn đấy.
Để tôi đọc thử xem nào.
Thành thật mà nói, anh đã thành công vượt quá
cái tầm làm tác giả chấp bút rồi.
Một tác giả best selling như anh
sao lại phải đi làm tác giả chấp bút chứ?
Tuy nhiên,
đây không chỉ là viết tiểu sử thông thường.
Là ngài Kwon Jaekyu của tập đoàn Haesong đó.
"Việc chấp bút sẽ được tiến hành ở nơi mà khách hàng mong muốn"?
Đúng, ở nhà riêng của chủ tịch.
Và tôi không thể rời đi cho đến khi viết xong cuốn tiểu sử?
Vì lý do bảo an mà.
Anh chỉ cần chịu đựng 1 tháng thôi, tiền sẽ là của anh.
Tôi hiểu yêu cầu thỏa thuận bảo mật là cần thiết,
nhưng tại sao cấm tôi dùng smartphone chứ?
Họ sẽ cung cấp cho anh điện thoại cố định mà.
Như vậy cũng được.
Đúng rồi.
Thú vị thật đấy. Mọi thứ đều sẽ được bảo mật,
còn tôi chỉ đơn thuần là tác giả chấp bút mà thôi.
Tác giả à.
Dù điều khoản có nghiêm ngặt thế nào thì anh vẫn được hưởng lợi mà.
Nếu tôi là anh, thì tôi đã chấp nhận luôn rồi.
Ai đặt cà phê vậy ạ?
Bây giờ cậu kiêm pha cà phê nữa hả? Rồi bao giờ mới viết?
Tôi không có ép cậu ấy làm à. Tôi không phải người như vậy.
Em có thể vừa pha cà phê vừa viết truyện mà.
Em là đệ tử của thầy,
nhưng chị ấy mới là người trả lương cho em.
Nè! Đây là bản hợp đồng đó!
- Em xin lỗi ạ. - Tự nhiên mang cà phê vào làm gì?
- Em làm ly khác nhé? - Cái thằng này...
.
Ôi trời ơi! Tác giả Ha!
Cuối cùng cậu đã thông suốt rồi sao.
Họ trả hậu hĩnh mà.
Gì vậy. Em biết thầy đâu phải dạng lung lay vì tiền mà.
Cậu muốn nói gì?
- Ý thầy là sao? - Cậu cần nói gì với cô ấy?
Tôi sao?
Có nhiều chỗ ngồi như vậy mà cậu lại chọn ngồi kế tôi.
Cậu tỏ ra thân thiện hơn với tôi.
Cậu đang cố gắng chứng minh cho cô ấy thấy chúng ta thân thiết hơn cô ấy nghĩ
để cô ấy có thể đồng ý vô điều kiện với cậu.
- Không đúng đâu. - Power play đấy.
Cậu muốn cô ấy nghĩ tôi về phe cậu.
Dù cố ý hay không thì cô ấy cũng sẽ nghĩ như thế.
Thật à? Là vậy sao?
Anh ấy sai rồi.
Tôi để hai người lại vậy. Tôi có hẹn ăn trưa rồi.
Tác giả ơi.
Thầy ơi, thầy không thể cứ đi như vậy được.
Thầy! Thầy ơi!
Nói đi, nhanh lên!
Nói gì ạ?
Cái gì?
Liệu...
Liệu gì?
Tỷ lệ ủng hộ cho Hwang Byung Chul của Đảng Tương lai mới
đã tăng lên 4%.
Tỷ lệ ủng hộ ông ấy...
đã tăng liên tục kể từ khi ông ấy tuyên bố...
cam kết phục hồi hình phạt tử hình.
Nếu tôi trở thành tổng thống nhiệm kỳ kế tiếp...
Những tên tội phạm ghê tởm phải nhận án tử hình!
Chúng xứng đáng bị như thế!
Chúng tôi cần một quốc gia có luật pháp cứng rắn!
Chúng tôi cần như thế!
- Xin cô trình thẻ nhân viên. - Vâng.
- Chúng tôi cần như thế! - Vâng.
Những tên tội phạm ghê tởm phải nhận án tử hình.
(Ban xã hội Kim Seo Hee)
Mình có làm gì sai đâu mà lại lo lắng vậy nhỉ?
Đừng có sợ hãi như thế, không được lo.
Нả?
Là anh ta đúng không?
Chờ chút đã.
- Này... - Cô ơi, cô không đậu xe như thế được đâu.
Chạy ra chỗ khác đi, cô không đậu đây được.
- Vâng. - Nhanh lên nhé.
Vâng, vâng.
Vâng.
À công tố viên... không phải rồi?
Anh là...
- Vâng. - Ôi trời.
Là anh đúng không?
Vâng.
Tôi nghe kể về anh nhiều lắm. Tôi là trưởng phòng Gong.
Ui, nhưng mà anh ấy không có đây rồi.
Đây là một trường hợp chưa từng có trong lịch sử hiến pháp.
Công chúng đang kỳ vọng rất nhiều vào công tố viên.
Chúng ta không được để họ thất vọng.
Dù sao chúng ta đều là những người được nhân dân trả tiền để bảo vệ công lý.
Vâng.
Cậu là người duy nhất có thể lấy lại mặt mũi cho chúng ta đó.
Công tố Song, cậu tự tin chứ?
- Này. - Trưởng bộ phận Yang.
Vâng thưa giám đốc.
Cậu đang cười đó hả?
Tôi xin lỗi.
Vì tôi thấy nực cười quá nên không kiềm chế được.
-"Nực cười"? - Vâng.
Cái gì nực cười?
Thực tế là ngài muốn bộ phận của tôi...
đảm nhận vụ này chứ gì.
Có vẻ như ngài đang lên kế hoạch...
để thu phục công chúng với vụ án gây tranh cải này...
bằng cách ủng hộ án tử hình.
Tóm lại là tôi chỉ muốn cậu giúp cho phiên toà này thôi mà.
Thứ mà ngài muốn chính là ủng hộ ứng viên Hwang nhiều nhất có thể.
Ông ấy là ứng cử viên tiềm năng nhất đấy.
Nếu ông ấy đắc cử thì chúng ta cũng được lợi mà.
Hừm, tôi không nghĩ chuyện đó liên quan tới mình đâu.
Nhiều người bên Bộ phận đặc biệt muốn lập thành tích lắm, ngài hỏi họ thử xem.
Này, cậu tưởng tôi vì thích nên mới chọn cậu à?
Kẻ giết bố của cậu....
vẫn còn sống đúng không?
À, thì ra đó là lý do ngài chọn tôi.
Con trai của nạn nhân bị sát hại trở thành công tố viên...
và đảm nhận vụ này, thú vị thật nhỉ?
Cậu nói cái gì vậy hả?
Không cần đâu thưa ngài.
Thậm chí đích thân ứng viên Hwang có đến nhờ tôi thì câu trả lời vẫn là không.
Tôi biết rồi.
Tôi biết cậu ghét mấy kiểu âm mưu thế này.
Nhưng mà chỉ cần giúp tôi lần này thôi được chứ?
Cậu không nghĩ mai mốt cũng sẽ cần tôi giúp gì à?
Tôi không dựa dẫm vào người khác để thành công...
Và tôi chắc chắn là không cần ai chống lưng cho mình hết.
- Song Su Hyeon. - Vâng?
Cuộc đời này dài lắm.
Một ngày nào đó cậu sẽ hối hận đấy.
Vậy.. hẹn gặp lại ngài vào hôm đó.
Cái gì?
Cái thằng ngốc này
- Này. - Này, Song Su Hyeon!
Song Su Hyeon đâu rồi?
Cái tên mất trí đó.
Anh bình tĩnh lại đi.
Ôi trời, anh bình tĩnh lại đi.
Bình tĩnh cái khỉ gì!
Sao cậu ta dám làm trái ý Giám đốc chứ...
Thấy Giám đốc luôn đối xử tốt với cậu ta...
nên cậu ta tưởng mình là bá chủ thế giới à?
Khỉ thật! Cái tên đó đâu rồi.
Tôi không biết ạ.
Ôi trời ơi!
Mấy người ở đây đúng là hết thuốc chữa.
Sao lại họp bàn chuyện nực cười thế chứ?
Lần này là gì đây?
Em đừng bận tâm.
Dịp đặc biệt gì vậy? Sao em lại đến đây?
Đáng ra không nên đến mới phải.
Cái thằng nhãi này.
Mua cơm cho anh mày ăn với.
Món nào đắt vào, anh đang thấy khó chịu lắm đấy.
Em nợ anh tiền à? Sao lúc nào cũng bảo bao cơm thế?
Công tố viên nghèo lắm.
Không phải công tố viên Song sao?
Anh đang tính toán gì thì cũng dừng lại đi.
No comments yet. Be the first to leave one.