185 บรรทัดแรก
Oops.
Mọi người vào vị trí đi.
Là giây phút đó.
Khoảnh khắc bắt đầu tất cả.
Khoảnh khắc cậu bé bình thường yêu nhà hát.
Mọi thứ về nó. Ánh sáng...
cách chuyển cảnh, và mùi hương ở nơi này.
Cậu ấy mới 6 tuổi. Nhưng kế hoạch trở thành
gấu koala đầu tiên bay vào vũ trụ của cậu bỗng nhiên... tan biến.
Có người nói anh ấy trở thành ông bầu lớn nhất của thành phố.
Có người nói anh là kẻ ảo tưởng, kẻ vô tổ chức.
Tất nhiên có người nói anh ấy điên rồ, cứng đầu.
nhưng tôi xin nói rằng những điều kỳ diệu và thần kỳ không đến dễ dàng đâu.
Đó là điều chắc chắn.
Cái tên Buster Moon sẽ lưu danh trong lịch sử ngành giải trí.
Và tôi biết.
Vì tôi là Buster...
Moon!
Mở cửa ra!
Chào anh Moon.
Bà Crawly. Chuyện... Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Có nhiều động vật đợi gặp anh đó, anh Moon.
Có hả?
Mèn đét ơi có thiệt.
Vâng, họ là đoàn sân khấu từ buổi diễn vừa rồi.
Họ nói séc của họ bị từ chối.
Nói lại với họ tôi sẽ gọi cho ngân hàng để họ trả tiền ngay lật tức.
Đang có cô Judith từ ngân hàng gọi cho anh qua máy số 2 đây thưa anh.
Để tôi gọi lại cho cô ấy.
Lần này tôi phải nói gì với cô ấy đây?
Nói với cô ấy Buster Moon bận ăn trưa rồi.
Moon! Mở cửa ra!
Nhanh lên Moon!
Tôi biết anh đang ở trong đó.
Moon!
Mở cửa ra!
ĐẤU TRƯỜNG ÂM NHẠC
Ê! Coi chừng!
Tưởng có ai đó hát trong này chứ.
Mà kệ đi.
Này mọi người! Ở yên chỗ đó đi! Cảnh sát đang...
- Cái gì? - Đứng yên đó!
Bắt chúng lại!
Đi! Đi! Đi!
Johnny, đáng ra con phải canh chừng chứ!
Xin lỗi ba.
Mặt nạ của mày đâu?
Nhìn em đi! Em là mẹ nè!
Caspar, xuống khỏi bàn mau!
Rosita, em có thấy chìa khóa xe của anh đâu không?
Norman, anh kể cho tụi nó em hát hay thế nào đi!
Ừ, em hát hay lắm.
Nhân tiện, bồn tắm bị ngập nữa rồi.
Tạm biệt em yêu.
1, 2! 1, 2, 3, 4!
I don't wanna talk to ya
Nothing can say
I don't wanna walk with ya
Out of my way
I'm not gonna fight for ya
Don't wanna fed
I don't need anyone else
Yeah, yeah!
I live my life of myself
Yeah, yeah!
I can't stand the things that you say
I'm not listening any...
Ôi trời ơi!
Tôi tưởng mấy người nói mấy người là nhạc sĩ.
Ash cưng. Anh là người hát chính ok? Em lo phần hợp ca thôi.
Xin lỗi, em bị cuốn theo bài hát.
Ờ, anh biết rồi.
Nó phá mất bài hát của anh rồi đó, biết chưa?
Gì vậy?
Ông ước đi!
Ông ước cháu tham gia một đội hợp ca, một ban nhạc hay thứ gì đó.
Con thử rồi mà.
Ba ơi, chuyện này qua lâu rồi mà.
Nó chỉ hơi xấu hổ thôi. Thì đã sao?
Nếu ba có giọng ca như Meena, giờ ba đã là siêu sao rồi.
Chỉ cần hát...
Phải rồi đó ông. Giờ ông thổi nến đi!
Một xu?
Sao anh dám?
Tôi đã học ở Học viện Âm nhạc Lincoln đấy!
Xin lỗi, giờ tôi có nhiêu đó thôi.
Thật vậy sao?
- Khai đi! - Cái gì?
Móc hết túi ra!
- Anh có cái gì kia? - Để coi...
Anh hít cái gì với cái này?
Ống hít của tôi.
Tôi biết mà.
Mọi người nhìn đi! Con khỉ nói dối kìa!
Tôi quên là tôi có nó.
Lần sau đi mà bắt nạt người xứng tầm.
Đồ bắt nạt.
Trông nó giúp tôi nhé?
Nhìn cũ và han gỉ vậy thôi chứ nó là hàng cổ điển đó.
Được rồi nghe này, cả hai ta đều biết nhà hát của tôi
đang trong gian đoạn khó khăn.
Nhưng người ta thường nói: "Trong cái rủi có cái may".
- Chúng tôi có... - Khoan đã Buster.
Ba tôi biết hôm nay tôi sẽ gặp anh nên ổng nói:
Eddie, mày nói cho con gấu Koala đó tao không tài trợ mấy chương trình kia nữa.
Và hết rồi đó. Nguyên văn như vậy.
Đó thế. Mấy chương trình đó là vấn đề.
"Cuộc chiến tiêu hao" "Rosie hy sinh."
Còn ai muốn xem chúng chứ?
Vậy tôi sẽ làm gì?
- Từ bỏ? - Không.
Tôi sẽ làm một chương trình họ không thể cưỡng lại. Đó là...
Một phút nữa.
Cảm ơn.
Đừng nói tiếng Pháp. Họ nói tiếng Anh mà.
Giờ thì chương trình tiếp theo của tôi sẽ là...
Cho tiếng trống nào.
Một cuộc thi hát.
Một cuộc thi hát?
Ai muốn xem nó chứ?
Mọi người! Cứ nghĩ thử đi!
Hàng xóm của anh, quản lý cửa hàng tạp hóa, con gà ngay đằng kia!
Mọi người trong thành phố này muốn được làm ngôi sao trên sân khấu của tôi.
Buster, ý tưởng này thật kinh khủng.
Không hề.
Tài năng thật từ đời thật.
Đó là điều mà khán giả muốn. Và tôi sẽ cho họ điều đó.
- Chúng ta đi được chưa? - Anh không muốn ăn sao?
Ừ, nhưng chúng ta làm gì mua nổi món nào.
Tôi biết và đó là lý do...
Tôi mang theo bánh sandwich.
Người ta không cho đâu.
Xin phép anh.
Tôi có kem pho mai, chuối...
Có sao không?
Vẫn tốt chán.
Bà Crawly?
Alo?
Ai đó?
Là tôi.
Sếp của bà, ngài Moon.
Chào anh Moon.
Được rồi.
Giờ tôi cần bà ghi thêm các thông tin này vào tờ rơi quảng cáo.
Vâng.
Người chiến thắng cuộc thi hát sẽ nhận giải thưởng...
$935
Cần thêm nhiều hơn nữa. Đợi chút.
$1.000
Đã rõ chưa?
$1,000
In chúng lên mọi tờ giấy chúng ta có
và phát tờ rơi ngay, ok?
Vâng.
Được rồi lại đây nào.
GIẢI NHẤT $100.000
Chiều gió thay đổi rồi.
Khi chương trình thành công, ta sẽ cho mày lớp sơn mới.
Mấy tờ rơi thế nào rồi bà Crawly?
Vâng.
Sẵn sàng hết rồi đây.
Bà Crawly, không, không, không, không!
Thôi chết.
Coi như nó cũng là một cách phát tờ rơi.
Này, Lance, nhìn nè.
Ash, em!
Meena!
Này! Này! Nghĩ gì mà...?
Ừ.
Đi làm thôi.
Và bà thằn lằn khùng bước vô.
Chào anh Moon.
Vâng bà Crawly. Chúc ngày tốt lành.
Tôi đã làm cà phê cho anh.
Có hả? Đâu?
Lúc đi lên cầu thang tôi bị khát nước.
- Tôi mở cửa được chưa? - Cửa?
Anh có nhiều động vật xếp hàng đợi thử giọng lắm anh Moon.
Có hả?
Mèn đét ơi có thiệt!
Tôi thề đấy! Không đùa đâu.
Tới mà coi đi! Tôi phải đi đây.
Tới lúc rồi bà Crawly!
Mau mang cái đuôi đáng sợ đó xuống cầu thang và mở rộng cửa đi!
Được rồi, từng người một! Bình tĩnh đi!
No comments yet. Be the first to leave one.