200 บรรทัดแรก
Bạn và chiếc xe phải hòa làm một.
Bạn phải biết chính xác giới hạn chịu đựng của chiếc xe.
Vì luôn có một giới hạn,
nên bạn phải cẩn thận, cũng như với mọi thứ khác bạn yêu quý trong đời,
bạn phải cảm nhận được để không đi quá giới hạn, hoặc chạm được tới nó.
Bạn mà làm được vậy thì cả hai sẽ cùng hài lòng.
Cả tôi lẫn chiếc xe.
Hoàn hảo 100%.
Đó là mục tiêu của tôi, đạt tới 100%.
Tôi đơn giản là kiểu người như thế. Tôi không chấp nhận được mức thấp hơn.
Tôi không thích nói về những phẩm chất của tôi lắm, vì nghe sẽ ngạo mạn.
Tôi cũng không muốn nhắc về những thất bại vì tìm ra chúng là việc của bạn.
SPA, BỈ NGÀY 24 THÁNG TÁM NĂM 1991
GRAND PRIX CÔNG THỨC MỘT ĐẦU TIÊN CỦA SCHUMACHER
Trong khu vực xuất phát, bầu không khí thật sự phấn khích.
Ai cũng biết về tay đua đang nổi lên đó.
Cảm giác của chúng tôi là tay đua đó có vẻ cực kỳ triển vọng.
Giai đoạn Michael mới đua Công thức Một là giai đoạn đang có nhiều tên tuổi lớn.
Senna vừa Vô địch Thế giới với McLaren,
Mansell đang đua cho Williams,
Prost đang đầu quân cho Ferrari. Bạn biết đấy, toàn cái tên sừng sỏ.
Các tay đua hồi đó đều hơn 27, 28 tuổi và đã rất kinh nghiệm.
Chỉ có Michael là trẻ.
Đợt Michael mới đua, tay đua nào cũng nhìn cậu ấy kiểu:
"Trẻ thế, sớm quá, non quá".
Hầu hết tay đua Công thức Một đi lên từ ô tô đua nhỏ, Công thức Ba.
Còn cậu ấy thì lại được giúp chuyển lên đua Công thức Một
nhờ từng đua xe thể thao cho Mercedes.
Nó được lên đua Công thức Một nhờ may mắn.
Có một tay đua mới bỏ cuộc nên họ cần tìm người thay.
Michael được lên Công thức Một thật sự nhờ may mắn
khi giữa mùa, Eddie Jordan đột nhiên bị thiếu một tay đua.
Hay tin đó, tôi điện cho Eddie Jordan ngay lập tức.
Tôi bảo: "Eddie, cậu phải cho tôi cơ hội này đi".
Cậu ấy: "Michael Schumacher là ai?"
Tôi đáp: "Chắc cậu nhớ chứ. Giải Công thức Ba, thắng chặng Macau và Fuji ấy".
"À, thế thì tôi nhớ rồi".
Tôi có xem cậu ấy đua Công thức Ba. Mà tôi… hoặc đội tôi có quan điểm
muốn trao cơ hội cho người trẻ. Đội chúng tôi được hình thành như thế.
Mọi thứ trước mắt chúng tôi, cơ hội để nó chứng tỏ
khả năng thực sự của nó,
tất cả đều quá phi thường, nhưng chúng tôi lại chẳng hề có khái niệm gì.
Tối hôm đó, chúng tôi ngồi ăn pizza ngoài quảng trường, chẳng ai quấy rầy.
Ở đó đông nghịt. Chắc phải có tới 400, 500 người.
Và chẳng ai đoái hoài chúng tôi.
Đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi không bị ai quấy rầy.
Tôi nhớ chúng tôi đã nghe người trên hệ thống âm báo
tường thuật diễn biến phân hạng. Cái tên Michael Schumacher xuất hiện liên tục.
Ừ, cậu ấy là một hiện tượng.
Lúc Michael đạt hạng bảy, tất cả đã nghĩ: "Chà, ngôi sao mới đây rồi!"
Ai nấy đều rất hào hứng
trước sự xuất hiện bùng nổ của tay đua mới đó.
Tôi rất vui. Nhưng tôi cũng phải thừa nhận là với chiếc xe này, việc đạt được
thứ hạng này là không khó. Việc lái nó thật thú vị.
Tôi cũng rất vui về thời gian hoàn thành.
Việc đó đã khiến tất cả phải chú ý, khiến cả người đội khác phải chú ý.
Bạn biết đấy, cậu ấy lập tức trở thành cái tên gây sốt.
Sau chặng đua ở Spa, tôi liền điện cho Willi Weber.
Xong chúng tôi gặp Michael, đâu như vào thứ Hai.
Thứ Hai hay thứ Ba gì đó, ở London.
Bấy giờ đội chúng tôi đang trong nhóm cạnh tranh podium rồi.
Chúng tôi chưa đủ sức đua Vô địch,
nhưng đã vài lần chúng tôi suýt lọt vào podium.
Thế là chúng tôi đã ký hợp đồng.
Việc đó đến quá đột ngột, khiến tôi hoàn toàn bị bất ngờ.
Tôi mới đua một chặng đầu
mà đội đua lớn thứ tư thế giới đã đưa ra lời đề nghị với tôi.
Tôi đã bị sốc.
Tôi đã bị choáng khi chuyện đó đến nhanh như vậy,
và bản hợp đồng đó khiến tôi hạnh phúc vô cùng.
Tình huống đó hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng.
Cậu ấy có cái vẻ tràn đầy sức sống. Bạn biết đấy, da mặt cậu ấy căng bóng
và luôn rất nhẵn nhụi.
Và cậu ấy toát ra sự tự tin.
Mà cậu bé Michael lúc đó đang đua với những tay đua già dơ.
SPA, BỈ NGÀY 30 THÁNG TÁM NĂM 1992
Và Schumacher trong chiếc Benetton đang xếp thứ tư.
Schumacher rõ ràng là đang gây sức ép lên Ayrton Senna.
Michael Schumacher đã vươn lên dẫn đầu Grand Prix Bỉ.
Liệu Michael Schumacher có về nhất Grand Prix đầu tiên
tại chính đường đua nơi anh lần đầu dự một Grand Prix này không?
Hai mươi ba tuổi. Tay đua trẻ nhất về nhất Grand Prix, kể từ rất lâu rồi.
Đây cũng là chiến thắng đầu tay của Michael Schumacher.
Và anh đã giơ tay ăn mừng. Hẳn nhiên anh đang rất hân hoan.
Anh hô: "Tuyệt! Thành công rồi".
Tôi thực sự không diễn tả nổi. Ý tôi là, chuyện này thật điên rồ.
Tôi nghĩ khán giả Đức đã đợi chiến thắng ở một Grand Prix Công thức Một từ lâu rồi.
Nên tôi xin dành tặng chiến thắng này cho người hâm mộ Đức.
- Anh muốn nhắn gì với ai ở nhà nữa không? - Chắc là bố mẹ tôi.
Tôi muốn chào bố mẹ, vậy thôi.
Tất cả bắt đầu chỉ trong bốn năm. Bố tôi vốn luôn thích mày mò với, kiểu,
xe mô tô hoặc những thứ nhỏ nhỏ.
Và hồi đó việc bố làm là,
nhà tôi có dư một cái xe đạp máy cũ, tạm gọi là vậy, chạy được 40 km/h.
Và bố đã chế nó thành một cái ô tô đua nhỏ cho trẻ con. Tôi đã rất mê nó ngay từ đầu.
Tôi luôn tỏ ra hứng thú với nó. Tôi nhớ là từ năm tôi sáu, bảy tuổi, bố đã bắt đầu
cho câu lạc bộ hồi đó thuê xe ô tô đua nhỏ.
Và tôi luôn loanh quanh lắp ô tô đua nhỏ cùng bố,
vừa giúp bố, vừa chạy thử luôn.
Bố cứ lắp xong một cái là tôi lại chạy thử để xem đã ổn chưa.
Tức là tôi đã luôn ở bên bố trên chiếc ô tô đua nhỏ.
Bố con tôi làm mọi thứ cùng nhau và… đơn giản là rất hạnh phúc.
Từ hồi nó mới tám, chín tuổi gì đó, nó đã trông em trai nó, nếu cần.
BỐ
Tôi thường bảo nó đi xem xem cửa nẻo khóa cả chưa
và nó sẽ đi kiểm tra. Từ bé đến lớn Michael luôn rất được việc.
Lúc đầu, nhà Schumacher có một cái xe tải bán đồ ăn,
xong về sau thì họ sở hữu một nhà hàng.
Về mặt kinh tế mà nói thì nhà Schumacher…
NHÀ TÀI TRỢ THỜI KỲ ĐẦU
Mới đầu thì Rolf làm thợ nề, chuyên đi xây ống khói,
nhưng về sau, ông ấy tiếp quản đường đua ô tô đua nhỏ.
Và Elisabeth thì luôn phải ở lại tới cuối,
đến khi khách đã về hết.
Bố mẹ tôi đã phải lao động rất vất vả để cho chúng tôi cuộc sống bình thường.
Nhiều đứa trẻ giàu "nghèo" kiểu khác vì bố mẹ chúng chả có thì giờ cho chúng.
EM TRAI
Chúng tôi thì có bố mẹ ở đường đua cùng, đó đúng là một cái sân chơi lớn.
Chúng tôi luôn dùng những thiết bị rẻ nhất tìm được.
Tôi hay tìm lốp xe vứt đi trong thùng rác để đem về,
lắp vào xe tôi và đua thắng bằng chúng.
Tôi luôn vui khi thắng với những thiết bị tồi tàn nhất chứ không phải tốt nhất.
Tôi thấy có thêm động lực khi thực sự phải chiến đấu như thế.
Xin chào, chào mừng các bạn đến Kerpen
để theo dõi Giải vô địch Ô tô đua nhỏ Trẻ Thế giới.
Tổng cộng 18 nước sẽ có mặt để tranh tài, với khoảng 80 tay đua.
Có một tay đua không đua cho tuyển Đức mặc dù là người Đức,
nhưng vẫn đang được coi là ứng cử viên số một, đó là Michael Schumacher.
Bạn sẽ đua cho Luxembourg. Tại sao?
Vì các chặng phân hạng ở Đức muốn đua sẽ phải mất tiền ạ.
Và nếu bị loại thì sẽ không đủ điều kiện đua Giải vô địch Thế giới.
Ở Luxembourg, chúng cháu là các tay đua duy nhất,
không cần chi phí gì cả và đủ điều kiện luôn.
Từ bé, nó đã tập luyện như một nhà vô địch thế giới.
Từ bé nó đã biết mục tiêu của nó là gì.
Cậu ấy phải làm tất cả để vươn tới đỉnh cao.
Nên theo tôi, cậu ấy đã mang tác phong chuyên nghiệp nhờ tôi luyện
từ khi còn rất trẻ.
Vì trong quá trình đó, chỉ một sai lầm nhỏ cũng sẽ khiến cậu ấy mất hết.
Năm 1983 ở Kerpen-Manheim.
Đó thực chất là lần đầu chúng tôi đua cùng nhau.
Đó là một trong những ký ức khó phai đọng lại trong tôi về sự nghiệp đua xe.
Đương nhiên, đường đua đó
là đường đua sân nhà của Michael,
nên cậu ấy nằm lòng mọi khúc cua của nó.
Nên khó mà đọ được với cậu ấy trên đường đua đó.
Phong thái đua của cậu ấy bấy giờ thật sự là phi thường.
Trên đường đua đó có một đoạn nằm trước khu vực xuất phát
với một khúc cua chữ chi tốc độ cao, và tôi đã cực kỳ sửng sốt khi thấy Michael
lướt qua khúc cua chữ chi đó
với một phong thái đua hoàn toàn khác những tay đua khác.
Rất có kiểm soát. Một phong thái đua vô cùng chắc chắn.
Mỗi lần qua khúc cua chữ chi đó, mức độ sai sót cậu ấy mắc phải rất thấp.
Các tay đua khác thì được một vòng ổn, tới vòng sau quay lại là hơi chệch choạc.
Còn Michael thì luôn ổn định và rất có kiểm soát.
Và, bạn biết đấy, nhìn cậu ấy đua, tôi đã biết ngay. "Cậu này giỏi đấy".
Chúng tôi mới có 13, 14 tuổi.
Mà… cậu ấy đã đầy tự tin rồi.
Tay đua về nhất, Michael Schumacher.
Trước hôm nay anh đã nhận được 460 Mác,
và giờ anh sẽ nhận thêm 236 Mác!
Sau những năm tháng đó, tôi đã nghĩ tôi sẽ luôn đua ô tô đua nhỏ.
Vì tôi không bao giờ tưởng tượng nổi việc được lên đua hạng Công thức,
chỉ xét về lý do tài chính.
Năm 1988, một cậu thanh niên tên Michael Schumacher liên tục làm tôi chú ý.
Không phải vì những chiến thắng. Mà vì cách cậu ấy chạy xe.
Sau đó, tôi đã mời cậu ấy tới đua cho đội của tôi.
Dĩ nhiên, tiền nong là một vấn đề.
Bấy giờ Michael Schumacher chưa có gì cả,
còn chẳng có 500 Mác để đăng ký đua một mùa giải,
mà hồi đó lệ phí đã là 600, 700 nghìn Mác rồi.
Willi Weber mời chúng tôi: "Tối nay qua nhà tôi đi.
Tôi sẽ cho cậu ấy bản hợp đồng năm năm, lương tháng 2.000 Mác và một chiếc xe".
Dĩ nhiên, chúng tôi đã không tin nổi!
Nếu đã tham gia đua xe
thì tôi nghĩ ai cũng mơ sẽ có ngày được đọ sức tại các sự kiện Công thức Một.
Đó cũng là giấc mơ của tôi.
Trước hết,
tôi nghĩ tôi đã vô cùng may mắn khi gặp được Michael.
Anh ấy đơn giản là con người đáng mến nhất tôi từng gặp.
Có lần sinh nhật anh ấy, tôi đã làm bữa tối cho anh ấy.
Xong có mỗi anh ấy ở lại phụ tôi dọn dẹp và rửa bát đĩa.
Tôi đã tự nhủ: "Anh chàng này biết nghĩ ghê!"
Ừ, anh ấy rất vui tính nữa, đó là những gì tôi thấy ở anh ấy.
Tôi yêu anh ấy đơn giản vì anh ấy là một người tuyệt vời.
Tôi cảm thấy, với tôi, anh ấy là cái gì đó thật đặc biệt.
Tôi chưa từng có cái suy nghĩ:
"Anh ấy là tay đua triển vọng với sự nghiệp hiển hách phía trước".
Đâu có ai ngờ được chuyện đó.
Đầu sự nghiệp tôi luôn bảo: "Đừng coi tôi là ngôi sao.
Đừng tung hô tôi quá. Tôi không muốn vậy".
Cái anh ấy thật sự không ưa là báo giới, khán giả, những sự thổi phồng quanh mình.
Đó không phải những gì anh ấy muốn. Anh ấy chỉ muốn thi đấu.
Cậu ấy chỉ muốn một cuộc sống bình thường nên cậu ấy đã không thể hiểu nổi…
BẠN
…tại sao cậu ấy không được sống một cách bình thường.
Nhiều lúc cậu ấy đúng là có vẻ khó gần.
Vì người ta đòi hỏi ở cậu ấy quá nhiều.
Đôi khi việc đó quá sức chịu đựng, khiến cậu ấy thấy bức bối.
Vì cậu ấy vốn là người cực kỳ kín đáo và nhút nhát.
No comments yet. Be the first to leave one.