193 บรรทัดแรก
Mình cứ tự đi tìm khắp nơi cũng không thể làm gì.
Nhờ Hiệp Hội đưa ủy thác tìm kiếm chăng...
Tiếng gõ cửa này...
Nhưng tại sao anh ấy không vào luôn nhỉ...
Đã có chuyện gì sao...
Mà thôi.
Chỉ cần anh còn sống là đã quá đủ rồi.
Lorraine.
Lorraine, này!
Này, mau dậy đi.
Để tôi ngủ thêm chút nữa.
Tôi thả sách lên đầu cô bây giờ.
Nếu là vụ đó thì tha cho tôi đi.
Rentt... đã có chuyện gì vậy?
(Hãy cứ theo đuổi khát vọng bằng cách của mình)
(Hãy cứ theo đuổi khát vọng bằng cách của mình)
Mù quáng theo đuổi hình tượng muốn trở thành
Tới khi nhận ra
Thì đã trở thành người lớn rồi
"Nếu cứ nỗ lực theo mong muốn thì bất cứ ai cũng đều đạt được ước mơ"
Câu chuyện nào có ngọt ngào như vậy
Dù có dốc sức để phấn đấu
Thì kết quả như nào cũng biết cả rồi đó
Thật chẳng hiểu nổi
Nhất định sẽ đến ngày có người đoái hoài
Vững tin, tiếp tục những ngày tháng hiện tại
Tưởng chừng sẽ từ bỏ, tưởng chừng sẽ sụp đổ
Nhưng lại thấy được một cảnh sắc
Tuyệt vọng cùng khổ đau
Ở phía trước của những thứ tăm tối ấy
Thứ đón đợi nơi hành trình vô tận
Để có thể chính tay nắm lấy dẫu cho có xa vời
Mặc cho hình hài của ước mơ có khác với lý tưởng
Hãy cứ theo đuổi và đấu tranh
Tiến thẳng một mạch về phía trước
Bằng chính đôi tay hiện tại
(Ta sẽ thay đổi cuộc chơi theo cách của mình)
Hãy cứ sống tự do ở thế giới chẳng ai hay
(Hãy cứ theo đuổi khát vọng bằng cách của mình)
(Hãy cứ theo đuổi khát vọng bằng cách của mình)
Anh cũng biết rồi đấy.
Anh cũng biết rồi đấy. Tôi đang nghiên cứu về ma vật và ma thuật.
Tuy nhiên...
Chưa bao giờ nghe chuyện bị rồng ăn thịt, rồi biến thành Undead cả.
Con rồng đó có còn ở trong mê cung không?
Có lẽ... không còn nữa...
"Thực tình thì chuyện này quá đáng ngờ..."
Tôi cũng muốn nói như vậy lắm...
nhưng làm sao có thể không tin cho được.
Đang hiển hiện trước mặt mà.
Nhìn thấy bộ dạng như này mà vẫn giữ được bình tĩnh...
Không hổ danh ma thuật sư Lorraine vừa làm học giả, vừa làm mạo hiểm giả.
Mặc dù tôi có cảm giác...
Bị cô ấy nhận định là đối tượng nghiên cứu thay vì là một người bạn...
Rentt.
Tôi hỏi như này nhé...
Anh...
Người đã biến thành Undead như anh...
Có thật là Rentt Faina không?
Tôi vẫn giữ được ý thức và ký ức để biết bản thân là Rentt Faina.
Tuy nhiên, quả đúng là tôi từng chết.
Tôi của hiện tại và tôi của trước đây liệu có giống nhau không nhỉ?
Tôi không biết.
Câu trả lời đó quả thật khiến tôi cảm thấy đúng là Rentt...
Nhưng khó mà khẳng định có phải cùng một sự tồn tại hay không.
Tạm thời, cứ gác lại vấn đề này đi.
Để sau hãy tính đến.
Thế...
Từ giờ, anh định thế nào?
Tôi muốn tiếp tục làm mạo hiểm giả.
Nhất định phải lên được Mythril.
Nhưng mà...
Tôi không thể đến Hiệp Hội trong hình dạng này được.
Tức là tôi hãy thay anh nhận ủy thác chứ gì.
À, cũng không dùng được nhà trọ nhỉ.
Vậy thì cứ ở lại đây đi.
Nói chuyện nhanh gọn quá.
Nhưng như vậy cũng được sao?
Tôi chẳng bận tâm đâu.
Tuy nhiên, nếu bảo miễn phí hết thì chắc anh cũng thấy khó chịu nhỉ.
Đã vậy thì hãy hợp tác nghiên cứu cùng tôi.
Cơ hội được trực tiếp nghiên cứu một ma vật có thể tiến hóa thực thể...
quả là có một không hai đấy.
Không được mổ xẻ gì nhé.
Anh tưởng tôi sẽ làm cái gì vậy?
Nhưng có thể cũng cần xin anh một chút da thịt đấy.
Rentt, tôi về rồi đây.
Cảm ơn nhé.
Đây là tiền bán ma thạch.
Còn chỗ này là tiền bán dịch thể Slime.
Cô trả nhiều thế này sao?
Vì nếu mua trực tiếp từ anh, thì sẽ bớt được phí trung gian của Hiệp Hội.
Hơn hết, nguyên liệu anh thu thập được chất lượng khá cao.
Nhờ thế tôi có thể chế ra dung dịch mỹ phẩm loại tốt.
Vậy thì tôi không khách sáo nữa.
Tôi tới Cây Đinh Ba đây.
Tiệm rèn nhỉ.
Ừ...
Túi tiền rủng rỉnh đúng là thích ghê...
Hoan nghênh quý khách!
Xin lỗi vì bộ dạng khả nghi này.
Nào có ạ, xin quý khách đừng bận tâm!
Xin mời, liệu tôi có thể giúp gì ạ?
Tôi muốn có một thanh kiếm mới.
Xin phép ạ.
Có vẻ anh sử dụng nó khá cẩn thận...
Nhưng đây là vấn đề giới hạn của tính năng nhỉ.
Nhìn vào tổn hại trên kiếm, tôi đoán là có sử dụng ma thuật hoặc Khí...
Ừ... Tôi có sử dụng cả Ma Lực và Khí.
Cả Thánh Khí nữa.
Anh sở hữu tất cả sao... Thật vô cùng hiếm có.
Trong số tất cả khách hàng của tiệm, thì anh là người thứ hai đấy.
Nếu được... xin hãy giữ bí mật...
Chuyện đó thì dĩ nhiên rồi ạ.
Giữ bí mật cho khách hàng cũng là trách nhiệm của tiệm rèn.
Nhiêu đây có đủ không?
Vâng, sẽ đủ để tạo ra một thanh kiếm tốt đó ạ.
Đầu tiên thì anh cứ ứng trước một nửa.
Số tiền còn lại thì để khi nhận kiếm ạ.
Thật đỡ quá...
Nhưng bù lại...
Chồng tôi, Clope là người chuyên tâm vào công việc.
Nên có thể sẽ mất nhiều ngày...
Và biết đâu trong quá trình chế tác chúng tôi sẽ phải gọi anh tới nhiều lần.
Không sao đâu.
Những lúc như vậy thì hãy liên hệ với học giả tên là Lorraine.
Tôi hiểu rồi ạ.
Ghoul... Undead hạ cấp...
Năng lực thể chất cao...
Nếu chỉ mất đầu thì vẫn không chết...
Ưa thích thịt động vật, đặc biệt là thịt người.
Thường được sinh ra ở nhiều mê cung.
Mặt khác, cũng có giả thuyết cho rằng chúng sinh ra từ xác người chết.
Cũng có tiền lệ đã được chứng thực...
về việc con người bị ma vật thượng cấp biến thành Undead hạ cấp.
Tuy nhiên, những thứ đó lại không giữ được nhân cách vốn có...
mà đều mất đi tất cả ý chí, cảm xúc của một con người.
Rentt hiện tại quả là một thực thể quá đặc biệt.
Thế nên vẫn chưa thể đưa ra kết luận gì...
Nhưng có thể nói khả năng anh ấy
"cùng là một thực thể" so với hồi là con người rất thấp.
Vậy mà mình vẫn cảm thấy đó chính là Rentt...
Cái người năm xưa...
Tiểu thư à.
Có chuyện gì vậy?
Vừa nãy, cô nhận ủy thác tới rừng Azur nhỉ.
Nếu vậy thì hãy dẫn tên này theo làm chân khuân vác hành lý đi.
Khỏi lo, không cần thù lao đâu.
Tên này là lính mới cấp Sắt đấy.
Tôi muốn cho cậu ta có dịp tích lũy kinh nghiệm.
Hình dạng của lá không đúng rồi...
Cũng không phải loại này...
Cũng có thể đây là sai sót của tài liệu lắm.
Ngày ấy, với tôi mà nói...
Thế giới thật sự nhàm chán...
Ngay cả lúc trở thành người nhận được danh hiệu Đại Học Sĩ trẻ nhất lịch sử...
Tôi cũng chẳng hề cảm động.
Nhận được danh hiệu Đại Học Sĩ...
đồng nghĩa với việc khi đăng ký sẽ trở thành mạo hiểm giả cấp Bạc.
Chẳng nói chẳng rằng với ai...
Tôi đã một mình tới vùng biên cảnh Yarlan.
Bề ngoài là muốn tìm được loại thảo dược mong muốn...
Nhưng thật ra chỉ là giết thời gian...
A! Thấy rồi!
Nếu không lấy cả phần rễ thì có khi thảo dược này sẽ chết mất.
Phải cẩn thận...
Này, anh khuân vác ơi!
Ơ?
Để thứ này vào trong giỏ cho tôi.
Ừm.
Anh... Tự tiện quá vậy!?
Sao anh lại biết làm như này...
Fortia Olivaz!
Ghê thật...
Công nhận ma pháp của cấp Bạc thật khác biệt...
Không hẳn... có gì ghê gớm đâu...
Đây.
Ơ...
Không lẽ đây là lần đầu cô chiến đấu sao?
Không có đâu.
Chỉ là...
Ngày xưa tôi luôn đi cùng nhiều người hoặc hộ vệ thôi...
A! Không lẽ anh...!?
Tại cô trông không giống cấp Bạc lão luyện cho lắm...
Nên mọi người lo lắng bảo tôi hãy đi theo đó...
Vậy sao...
Anh rành về thảo dược quá nhỉ.
Nếu đã làm mạo hiểm giả...
Thì ngoài biết đọc biết viết còn cần cả kiến thức về thực vật và ma vật.
Nếu học được gì thì cứ nên học hết đó.
Ngày xưa, có một người đã dạy tôi như vậy.
Phải rồi, tôi vẫn chưa hỏi tên của anh nhỉ.
À...
No comments yet. Be the first to leave one.