192 บรรทัดแรก
THÁNG 3
Tôi chỉ không hiểu
tại sao cô phải chuyển đến California.
Vì công việc này là tại Zephra và Zephra ở California.
Được rồi, có lẽ tôi không theo kịp vì cả mặt tôi tê cứng rồi.
Tôi chỉ nghe tiếng máu của mình.
Đợi đã. Jonah cũng đi à?
Tôi nghĩ tôi sẽ được báo trước nếu Jonah đi.
Và tôi không nghe gì, nên ta có thể thôi nói về việc đó.
Thật ra là đúng. Tôi đang nói đây. Tôi sẽ đi, nên…
Tuyệt! Cùng nhau đi nào cưng! Tất cả lũ ganh ghét sáng mắt đi!
Vậy khi nào cô thành người ở đó và quên đi siêu thị bé nhỏ này?
Không phải vậy. Công việc này như cầu nối liên hệ với Chín Tầng Mây
nên tôi vẫn sẽ làm việc với mọi người.
- Chưa có chi tiết nhưng chắc sẽ sớm thôi. - Chết tiệt!
Không phải vụ California, vì tôi biết rồi.
Tôi biết trước cả Jonah.
Không có gì to tát. Nhưng Brian vừa nhắn tin.
Bọn tôi định đi Công viên nước trong nhà Aloha Thunder để quan hệ
nhưng hóa ra họ sắp đóng cửa. Có vẻ về virus corona đang lan rộng.
NBA vừa thông báo dừng mùa giải này.
- Cái gì? - Nhiều ca nhiễm xuất hiện ở Oregon,
Washington, New York…
Mọi người ơi, Tom Hanks nhiễm rồi!
- Cái gì? - Không!
Rita thì sao? Có nói gì về Rita không?
Chết tiệt.
SIÊU THỊ CHÍN TẦNG MÂY
Và Zephra bắt buộc ta tuân theo khuyến cáo của CDC
về việc rửa tay đủ 20 giây.
Trong 20 giây à? Thế thì bao giờ mới xong?
Nó dài khoảng hai bài "Chúc mừng sinh nhật".
- Cứ hát bài đó là được. - Ừ, nhưng ta thêm tên ai vào?
Tôi có bạn tên Ty và một người tên Alexandrina Geneviva.
Độ dài rất khác nhau.
Nói tên Emma đi.
Chúa ơi. Đây là cách cô khiến bọn tôi hát "Chúc mừng sinh nhật" Emma
vì tất cả bạn bè đều bỏ rơi con bé vào sinh nhật năm nay à?
Không có chuyện đó. Emma rất được yêu mến
và đang hẹn hò với một cậu nhóc dễ thương tên Braydon. Rất dễ thương.
Không phải tôi nghĩ nó hấp dẫn. Tôi là người lớn và việc đó rất kỳ lạ.
Sao cũng được. Hãy rửa tay đi! Có virus đấy.
Khi nào đôi uyên ương hai người chuyển đến Cali thế?
Với tất cả sự điên rồ này,
họ lùi ngày tôi bắt đầu rồi. Nên tất cả đều mơ hồ.
Giống như con virus này ấy. Đùa thôi. Nó không lây qua không khí.
Ta chưa biết được. Có thể thế.
Chúa ơi. Mọi người phản ứng thái quá rồi.
Không đời nào tôi bỏ lỡ kỳ nghỉ xuân năm nay.
Thật ra, các bài báo mới nhất nói rằng rửa tay thôi là chưa đủ.
Ta nên đeo khẩu trang, tránh tụ tập đông người.
Kiểu như hơn 50 nhân viên và vô vàn khách hàng à?
- Nghe như ở đây. - Ừ.
Tôi sẽ gọi Zephra. Tôi chắc họ có hướng dẫn cụ thể hơn cho chúng ta.
Còn giờ họ muốn mọi người biết: "Chúng tôi trân trọng sự cống hiến của nhân viên.
Mọi người quan trọng và là người hùng thật sự trong thời loạn này."
Xin lỗi? Phó Giám đốc phụ trách Truyền thông doanh nghiệp, Sandy Sugarman,
vừa gọi chúng ta là người hùng à?
- Ngày này đã tới. - Tuyệt!
Ta vẫn là người hùng nếu không ở đây nếu không bị buộc phải thế chứ?
Tôi giữ cái này nhé? Cô không quan tâm nếu tôi giữ nó đâu nhỉ?
Quán cà phê bị sao vậy?
Thống đốc cho dừng mọi hoạt động ăn uống trong nhà.
Chết tiệt. Đây là nhà hàng yêu thích của tôi.
Anh nghiêm túc à?
- Đừng. - Không. Với bối cảnh nhà hàng hiện nay à?
Anh đã thử Barrell và Sage chưa?
Nếu anh cho tôi địa chỉ email, tôi sẽ gửi cho anh danh sách của tôi.
Nhanh lên, anh kia. Đừng chần chừ.
Chọn một loại dầu xả và đi tiếp đi.
Không. Anh cứ tự nhiên. Chọn bao lâu cũng được.
Anh ta chỉ diễn thôi. Ta đều biết anh ta chỉ dùng nó để thủ dâm.
Dina. Khách đã căng thẳng lắm rồi. Họ không cần chúng ta thổi còi
và hét vào mặt họ về việc thủ dâm.
Rất không đồng ý. Cô nghe Sugarman nói rồi đấy.
Chúng ta quan trọng. Khách hàng giống như lũ cừu đang tìm chỉ dẫn.
Không có người dẫn dắt, lũ cừu sẽ ăn thịt lẫn nhau.
Nếu không có người dẫn dắt, nơi này sẽ đầy nội tạng từ nay đến Chủ Nhật.
Được rồi, đôi tay mềm mại. Đi tiếp đi.
Xin lỗi. Nước đóng chai ở đâu vậy?
Ồ! Ở khu đồ tạp hóa. Ngay phía dưới kia, ở bên trái.
- Cảm ơn ông. - Thôi nào. Tôi không phải người hùng đâu.
Tôi không phải người hùng!
Tôi đoán tôi khá may mắn vì giờ tất cả buổi diễn đều đã bị hủy.
Tôi không cần tổ chức bất hợp pháp lễ hội âm nhạc lớn và có tính phí
- vào sinh nhật mình nữa. - Tôi không nghĩ là tôi biết việc đó.
Ồ, thật à? Vé vẫn còn đấy. Cô xem thử đi.
- Họ vẫn còn này! - Anh ơi. Nếu anh đợi, chúng tôi sẽ…
- Hãy đợi chúng tôi một giây… - Chúng tôi sẽ bày ra, nên cứ bình tĩnh.
"Khách hàng chú ý. Chúng tôi yêu cầu không được vật lộn cướp đồ
từ khách khác. Ngoài kia có một loại virus dễ lây
mà đất nước này không kiểm soát được."
Không ai nghe à? Được rồi. Tận hưởng ngày tận thế nhé.
Có vẻ như cừu bắt đầu ăn thịt nhau.
Cừu ăn thịt nhau à?
Cừu không ăn nội tạng à? Em không rõ, Dina nói mà.
Mateo này? Zephra báo lại cho tôi
- về hướng dẫn chưa? - Rồi. Họ gửi hướng dẫn rất chi tiết
từng bước. Đùa thôi, họ đang bận ngập đầu ở đó.
Rất hữu ích. Cảm ơn anh.
Sandra? Cô đang…
Được rồi, nếu họ không giúp chúng ta,
thì chúng ta phải tự tìm cách thôi.
Được rồi, nghe này! Mọi người xếp thành một hàng.
Chỉ nhân viên được lấy đồ khỏi kệ.
Và khi nhận được đồ, hãy tiến đến quầy thu ngân.
Vâng. Tuyệt. Chúng ta kiểm soát được mà.
Ồ, phải. Chắc chắn rồi. Đây chỉ là tạm thời, nên…
Chắc chắn rồi! Vài tuần nữa, ta sẽ trở lại bình thường.
THÁNG 4
Nên bất cứ khi nào có thể, ta phải cách nhau hai mét.
Khoảng cách đó tính từ giữa cơ thể
hay từ điểm kết thúc của cơ thể?
Câu hỏi hay đấy. Đo từ núm vú và đầu ngón chân đi.
Đàn ông thì đo núm vú hay đầu ngón chân?
- Nữ núm vú, nam đầu ngón chân. - Ừ.
Vậy thì…
Được rồi! Cảm ơn, Dina. Đầu tiên, Marcus dương tính với COVID
sau khi tham gia tiệc nghỉ xuân bên hồ.
Nên nếu ai đi chơi với Marcus thì nên về ngay.
Ừ, tôi cũng nghĩ vậy nhưng vẫn phải hỏi.
- Được rồi, có tin tốt đây. - Ôi, Chúa ơi. Cô có thai rồi.
- Chúa ơi, Amy! Lại nữa à? - Không!
- Là của Adam à? - Cái gì? Không!
- Sao lại là của Adam? - Thường là của Adam.
Tôi không có thai. Tôi định nói là
cuối cùng Zephra đã gửi hướng dẫn an toàn. Hoan hô!
Nhân viên phải lau sạch quầy thu ngân và máy quẹt thẻ tín dụng
sau mỗi lượt khách cũng như lau từng xe đẩy,
tay nắm cửa, cửa phòng tắm, thiết bị điện tử và sản phẩm.
Được rồi. Vậy là mọi thứ tiếp xúc với không khí. Hiểu rồi. Dễ mà.
Ta cũng phải đeo khẩu trang.
Họ sẽ cấp khẩu trang cho ta chứ? Vì tôi chỉ có một khẩu trang
và tôi đã hôn lưỡi nó điên cuồng.
Đừng làm thế.
Và không. Họ muốn quyên góp khẩu trang và đồ bảo hộ cho bệnh viện địa phương.
Không có thêm bảo hộ à? Tôi ngồi giơ mặt ở quầy chăm sóc khách hàng đấy.
Cô biết mấy người ở đây văng nước bọt thế nào không?
- Đúng đấy. - Rất ẩm ướt.
Mọi người, nghe này. Tôi biết việc này rất khó khăn.
Nếu ai cần gì, cứ đến gặp tôi. Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để giữ an toàn cho tất cả.
Ngoài ra, Zephra muốn nhắc lại rằng nhân viên Chín Tầng Mây
là người hùng thật sự của Zephra.
- Chính xác! - Phần đó thì đúng rồi!
Không, Glenn! Cách hai mét!
Xin lỗi. Chúng tôi giới hạn mỗi gia đình chỉ được mua một bịch giấy vệ sinh.
Con tôi có gia đình riêng.
Không đời nào đứa bé đó có gia đình riêng.
Thật không công bằng!
Tôi biết. Hết ca sẽ không còn gì để mua.
Bo và tôi đã bắt đầu dùng giấy báo.
Mực bắt đầu làm mông chúng tôi chuyển sang màu kỳ lạ.
Rất ngầu nhưng có lẽ không tốt cho sức khỏe.
Ta để riêng một gói ở đâu đó,
rồi đến cuối ngày, ta chia đôi nhé?
Ôi trời. Chắc chắn rồi.
Và đâu phải ta ăn trộm.
- Chúng ta vẫn sẽ trả tiền mà. - Tất nhiên rồi.
Cô biết không? Có lẽ ta cũng nên để dành một ít nui phô mai Dinosaur.
Giờ Bo đang rất thích khoa học.
Không được trả lại đồ ăn, quần áo hay bất cứ thứ gì nhìn có vẻ đã mở.
Tuyệt. Thêm lý do để văng nước bọt la hét tôi.
Ta cũng hết nước xịt khử khuẩn rồi.
Tôi chỉ tìm được cái khẩu trang này.
- Trong cả cửa hàng à? - Phải, anh nghĩ ta bán hết rồi.
Hầu hết chúng ta đều đang ứng biến.
Sayid, tôi không nghĩ nó có tác dụng đâu.
Tôi biết. Nhưng Nina và tôi cãi nhau nên cô ấy cắt hết mặt nạ của tôi rồi.
- Chết tiệt. - Được rồi.
- Đây. Cứ nói là con đó bị lỗi. - Anh nghĩ cởi ra là được.
Vậy cô định làm gì với những thứ khác?
- Ông thích da báo. Không hẳn là găng tay… - Của cô đây.
Có thêm đây! Của anh này.
Chỉ cần nồng độ cồn trên 60% là có thể diệt vi khuẩn.
Cái này 95 độ. Chà. Bán cái này cũng hợp pháp à?
Đây. Anh thuận tay phải hay tay trái?
Ta nên cho Justine về nhà nhỉ?
Tôi không nghe nổi giọng giả say của cô ta cả buổi chiều.
Muốn xem ngực tôi không?
"Thứ duy nhất tôi mê hơn bia là cặp sinh đôi."
Đến lúc nhân loại nên kết thúc nó rồi.
Xin lỗi, anh bạn. Có vẻ anh phải giữ lại nó rồi. Tiếp theo.
- Ta đâu phải người hùng. - Chỉ làm việc của mình thôi.
Này, tối qua tôi xem tin tức và chờ quay lại cảnh hỏng cho băng ghi hình
thì thấy họ có phần Người Hùng Ở Khu Phố Bạn .
Nó khiến tôi nghĩ…
- Chúng ta có thể là người tiếp theo. - Chà.
Cô tưởng tượng được không? Có người vỗ nồi cổ vũ cho chúng ta?
Hoặc là chảo?
HIỆU THUỐC ĐƯA VÀ LẤY THUỐC KÊ ĐƠN
Ôi, đau quá! Có chế độ nhẹ hơn mà nhỉ?
Có, nhưng ta cần xịt lũ virus này khỏi người ông.
No comments yet. Be the first to leave one.