200 บรรทัดแรก
Dịch: ivy68
Tháng Hai 1915, quân Thổ Nhĩ Kì bắt đầu đàn áp người Armenia.
Sau đó...
hàng ngàn người di tản sang Pháp.
Để kiếm sống...
phần lớn làm việc nặng nhọc hoặc buôn bán nhỏ.
Vài người lại khác.
Gia tộc Malakian nằm trong số đó.
Trong vòng
- Cần gì không? - Không. Nhanh lên.
Xin lỗi.
Bình tĩnh!
- Hãy lịch sự. - Lịch sự?
Anh đùa à?
Nào, đưa giấy tờ đây.
Biến ngay!
Là cảnh sát hàng ngày phải đối mặt với nguy hiểm.
Nguy hiểm chết người.
Vài kẻ coi thường mạng người.
Bắt đầu với các anh.
Cầm vũ khí nghĩa là sẵn sàng để giết...
nhưng cũng để chết.
Các anh sẽ phải đối mặt với 4 loại tình huống.
Các màu.
Đầu tiên là màu Trắng. Không có nguy hiểm.
Khỏi cần chú ý. Trường hợp này hiếm khi xảy ra.
Vàng: cảnh báo trước.
Các anh phải cảnh giác.
Cam: có thể nguy hiểm.
Cảnh giác cao độ...
về mọi mặt...
để tránh gặp rủi ro.
Cuối cùng, màu Đỏ.
Là mối đe dọa thật sự.
Kẻ thù luôn trước mặt.
Vào đúng lúc này...
cảnh sát mà không sẵn sàng dùng vũ khí...
sẽ rất nguy hiểm cho bản thân và người được bảo vệ.
Chính họ phải tự hỏi:
"Ta sẵn sàng mạo hiểm mạng sống?"...
"Ta sẵn sàng tàn sát?"
Chào buổi sáng.
Nhấc chân lên một tí, căng gót chân...
- Và thẳng ngón. - Không được.
Để tôi giúp.
Đau.
Nhưng phải cố. Hoặc chẳng đi được nữa.
- Không sao. Tôi chỉ ngồi. - Mẹ!
Bác sĩ nói sao.
Bác sĩ, tiến triển gì không?
Không phải bác sĩ. Tôi là y tá.
Tôi chỉ cần kết quả trị liệu. Mẹ tôi đã khá hơn.
Chào.
Hôm nay bà thế nào?
Tay lạnh quá! Chưa ăn gì cả.
Vào bếp đi. Yeva chuẩn bị nấu vài món.
Tốt. Thôi đừng hút nữa.
Anton! Lại đây được không?
Cầm lấy. Phần của anh ấy trong xe.
Tất cả đây à?
Yeah, với xe thôi.
Làm gì với số tiền này?
Có thể đổi chúng.
Có việc làm đây.
Thứ tư, lúc 11 giờ. Đến cùng Rudy.
Chú cậu sẽ chỉ chỗ chúng tôi.
Chi cho vụ đó à?
Cho những gì ta làm. Đừng lo.
Kiểm tra đi.
Anh là ai?
Xin lỗi.
- Ok. - Đợi 1 chút.
- Sao lại đến đây? - Anh gọi sao em không trả lời?
Chờ ở dưới. Khoảng 1 tiếng nữa.
Élodie, có chuyện gì thế? Đã 2 ngày anh cố nói chuyện với em.
Xin lỗi, nhưng em bận. Kiệt cả sức.
Thế thì bỏ việc đó đi.
- Chắc chứ? Thế làm sao sống? - Anh có tiền.
Đi đây. Em muộn rồi.
Anh biết là em không tin...
...nhưng có vài thay đổi. Tin anh.
Anh không đùa với em, Élodie.
Đi.
- Anton, ta muộn rồi! - Đến giờ đã hẹn.
- Daniel gọi điện. Chúng đang đợi ta. - Đừng lo.
Chú ý.
Mở két, hoặc sẽ hại cả nhà.
Dừng lại! Dừng ngay đó!
Hắn đi đâu được?
- Đã có thể tha... - Câm!
Xe được tìm thấy ở bãi đỗ của siêu thị.
Dĩ nhiên nhờ máy tính.
Ai cần máy tính? Ta biết thủ phạm.
Đẹp nhỉ?
Ừ.
- Em thích không? - Rất thích.
Nó sẽ sớm là của ta.
Gì?
Mua lại, xây khách sạn với vài phòng.
Nhìn kia. Nó dành cho ngựa. Anh sẽ chăm sóc chúng.
- Anh chăn ngựa? - Anh sẽ học!
Lại đây.
Đừng sợ.
Nhìn này.
Đưa tay cho anh.
Đừng sợ. Xòe tay ra.
Từ từ...
Anh muốn sống ở đây.
Nhưng chỉ khi có em. Còn không thì thôi.
Lại đây. Đang có tiệc.
- Anh đi trước. Tôi theo sau. - Đi!
Anh thế nào?
Ok, còn anh?
Không khá lắm. Muộn rồi.
Lâu rồi chưa gặp, là như thế này.
Con là con ta, Anton.
Một ngày nào đó, con sẽ thay bố.
Chúng có thể quyết định tốt hay xấu...
... nhưng chả ai hỏi chúng được.
Nếu con do dự, sẽ để lộ điểm yếu.
Và 1 trong bọn chúng muốn vị trí này.
Đừng như bữa trước.
Không bao giờ.
Vui nhé.
Anton!
Tôi là bố cô ấy. Ngồi đi.
Tôi biết.
- Chúng nói gì? - Mọi thứ và chẳng gì cả. Công việc.
Không nói về trang trại à?
Nói gì được? lmóveis chả là gì với bố hắn.
50 ngàn.
Trả 1 hoặc 2 lần là cùng.
Không cần biết. Phải chia đôi.
- Không muốn có ai khác. - Được, nhưng thêm chút nữa.
Cút! Nó đi với tao! Mày biết đấy!
Đừng để ai mua mất. Tôi sẽ trả nốt.
Sao chỉ thích chỗ đó? Còn nhiều chỗ khác.
Tôi muốn nó.
Ok. Vì công việc!
Nào, vì sức khỏe!
Thôi. Đừng uống nữa!
Cái gì? Tao ổn! Mày làm phiền tao đấy!
Thưa ngài, không thể ở lại.
- Anh là ai? - Tôi là chủ.
Ra ngoài. Chúng tao đang vui. Ổn mà!
Đây là những gã hay gây rối. Tập uống đi hoặc ở nhà!
Chúng tôi uống xong rồi, đi ngay đây.
- Không, đi luôn đi! - Bình tĩnh!
- Câu lạc bộ này của tôi! - Mịe!
Đừng lên giọng!
Tao làm gì tao muốn. Biết bọn tao là ai không?
Dĩ nhiên tôi biết.
Bọn con hoang.
Đi đi!
Sẵn sàng... Bắt đầu lại nào.
Chúng thó được mà không ăn mừng à?
Chúng tôi biết anh không đánh chủ CLB.
Không đói à?
Anh là 1 người tốt.
Không ăn, uống, hoặc nói.
Im lặng.
Sẽ chẳng làm phiền ai trong tù. Lính gác thích loại tù như anh!
Sang phòng bên. Còn im lặng hơn.
- Cà phê? - Không, cảm ơn.
Không ai đánh tôi. Bị ngã thôi.
Trong CLB tối lắm.
Tôi va đầu vào bàn.
Thế thôi.
Đùa à?
Sếp, có chuyện. Hắn đang đổi lời cung.
Này, sao? Sao?
Dọa cái gì nó?
Giết cả nhà?
Phá CLB?
Đổi địa bản, Malakian, đổi cách thức.
Biệt thự Marigny của ông.
Có người bị giết.
Ông tới đâu, người chết ở đấy. Đủ rồi đấy.
Lần sau, ông phải diễn nhiều hơn để dọa...
- 1 chủ CLB phải chối. - Dọa tao vì cái gì?
16 tháng 10, 2003. Lúc xảy ra vụ đấu súng, tao đang đi dạo.
Lúc ấy chỉ có 1 trung úy.
Con trai tao chết ở đó. Tao có 1 người bạn.
- Đó là tất cả điểm chung của ta. - Tạm biệt.
- Anton đâu? - Tôi không biết.
Nó đi đâu được?
Tôi không biết, Milo.
Nó không nói gì với tôi cả.
- Có thể đi với gái. - Gái?
Gái nào?
Anton quen dăm ba đứa.
Buổi lễ này để cầu nguyện cho...
Georgy Malakian. Georgy là cậu bé...
đã ra đi quá sớm...
bởi bạo lực.
Cầu cho linh hồn cậu yên nghỉ.
Ok? Trông cô không khỏe lắm.
Đâu, tôi khỏe mà.
Élodie, tôi cảm thấy không ổn.
Vì bí mật Armenian? Kể cho tôi chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.