200 บรรทัดแรก
Chương trình này có phụ đề tiếng Việt
Trùng Khởi Chi Cực Hải Thính Lôi 1
Tập 29
Vẫn chưa được.
Tôi muốn lợi dụng chuyện này
dụ kẻ chủ mưu xuất hiện.
Tôi có một linh cảm,
tôi đã rất gần với kẻ chủ mưu rồi.
Chỉ một bước nữa thôi
là tôi có thể bắt được hắn rồi.
Không sao chứ?
Bàn Tử.
Tôi vẫn cần anh giúp tôi một việc.
Có lẽ tôi biết mình đã trúng loại độc gì rồi.
Anh tìm giúp tôi...
Không sao chứ?
Bàn Tử.
Anh tìm giúp tôi...
mấy loại thuốc đông y.
Ô quyết,
cẩu hoàng, trọng lâu.
Chắc là có thể giải được độc của tôi.
Được.
Không thành vấn đề.
A lô.
Lão Tiết.
Lâu rồi không gặp.
Lão già nhà ông
tìm tôi có chuyện gì?
Tôi nghe nói có người đang giúp Ngô Tà.
Ông phải ngăn cản hắn.
Tốn bao nhiêu tiền cũng được.
Kẻ đó tên là Vương Bàn Tử.
Ông cho hắn ta bao nhiêu tiền cũng vô ích thôi.
Hắn không có điểm yếu nào sao?
Hắn thích một người.
Nhưng Tiết Ngũ tôi không làm được chuyện đó đâu.
Giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền.
Tôi xảy ra chuyện gì, ông cũng đừng hòng yên thân.
Ông chủ Tiết.
Đồ tôi đã sửa xong xuôi.
Mời ông xem.
Cô chính là người chỉ bán lẻ đồ cổ
mới nổi gần đây?
Nói đi.
Trước kia nhà tôi vốn cũng làm nghề này.
Tay nghề sửa chữa của tôi trước giờ không truyền ra ngoài.
Tôi không có hứng với thứ này.
Nói đi, hàng của cô ở đâu ra.
Hàng trên thị trường không cái gì mà tôi không biết.
Chỉ riêng số hàng của cô
tôi chưa thấy bao giờ.
Có người đứng sau cô.
Tôi có thể đồng ý tiếp tục cung cấp hàng cho cô.
Nhưng phải làm theo những quy định sau.
Hàng là của tôi thôi.
Tay nghề tốt.
Nhưng người thì không.
Không thành thật.
Tôi tới làm việc kiếm tiền.
Nếu ông không muốn dùng tôi
thì tôi không làm phiền nữa.
Đợi đã.
Tôi có thể giúp cô kiếm được nhiều hơn.
Mở ra đi.
Xem xem đây là thứ gì.
Sao lại bị vỡ rồi?
Thời Càn Long, hàng thật.
Những thứ này rất đáng tiền.
Tôi cho không cô đem đi bán đấy.
Nhưng cô phải đồng ý với tôi một điều kiện.
Đó là nói người đứng sau cung cấp hàng cho cô.
Giờ quan trọng nhất là bệnh của con gái cô.
Chuyện này cô hãy nghĩ cho kĩ.
Kiếm số tiền này dễ lắm.
Tôi sẽ cho cô thời gian suy nghĩ.
Tôi đi dạo chợ.
Cô nghĩ cho kĩ đi.
Ông chủ Tiết hỏi người đứng sau cung cấp hàng cho tôi là ai.
Hiện giờ con gái tôi chữa bệnh rất cần số tiền này.
Ông có thể nói tên của ông cho tôi biết được không?
Nghề nào có quy định của nghề đó.
Chuyện cô không nên hỏi thì đừng bao giờ hỏi.
Thế nào?
Nghĩ đến đâu rồi?
Đợi đã, đợi đã.
Đúng là có người đứng sau tôi.
- Ông ấy... - Ông chủ.
Có người tìm cô ta.
Nói gì mà đã hẹn gặp từ trước.
Đến tận cửa luôn rồi.
Bảo người đó vào đây.
Vào đi.
Mẹ ơi.
Tiểu Mai?
Mẹ.
Con mang thứ này tới.
Lấy ở tầng hầm nhà mình.
Cương quyết nói là mình tự làm.
Đưa hắn tới tầng hầm.
Ông chủ.
Đồ đạc đều được lấy từ tầng hầm nhà cháu.
Mẹ con cháu không giấu gì ông.
Sớm muộn gì tầng hầm đó cũng sẽ bị phát hiện.
Tầng hầm gì?
Tôi đã nói rồi.
Mấy thứ đồ này đều là tôi tự tìm.
Ông cứ không tin.
Khi đó cô không nói với tôi chỗ này mà.
Trước đó...
tôi vẫn luôn bán đồ của người khác.
Hơn nữa, nơi này...
cũng là do chúng tôi phát hiện trước.
Vậy nên... tôi mới không muốn nói.
Tôi sẽ không tranh mấy thứ này của cô.
Cô nói là của cô
thì cô có thể mang đến tìm tôi.
Ông không lấy mấy thứ này đi sao?
Tôi không phải ăn cướp.
Cô nói những thứ này là của cô.
Cô sẽ phải chịu trách nhiệm.
Chỉ dựa vào mấy món hàng
mà đã làm ăn với tôi rồi.
Đúng là cũng hiểu biết, can đảm đấy.
Tay nghề sửa chữa gia truyền của nhà cô không tệ đâu.
Tôi đánh giá rất cao.
Suy nghĩ đi.
Có muốn làm ăn với tôi không?
Làm ăn trong thời buổi này.
Phải thận trọng thì thành quả mới lâu bền.
Sau này cô sẽ hiểu câu này thôi.
Được rồi.
Cô cứ cân nhắc đi.
Có muốn làm hay không?
Không phải lúc nào cũng có cơ hội đâu.
Nếu nghĩ thông suốt rồi
thì gọi điện cho tôi.
Bệnh của con gái cô
chắc chắn sẽ chữa khỏi được.
Tiểu Mai, không sao rồi con.
Không sao rồi.
Nói mẹ nghe
sao con lại tìm được mẹ?
Ai bảo con tới?
Cậu nói xem ông chủ nghĩ gì vậy?
Bảo tôi đi cứu bà chủ tiệm gội đầu đó.
Bà chủ đó sao thế?
Gây chuyện rồi.
Bị Tiết Ngũ giữ lại rồi.
Thế à?
Ông chủ này của tôi
lại còn bảo tôi đi cứu cô ta.
Dựa vào đâu chứ? Họ hàng thân thích gì đâu.
Ông chủ này
có hàng tốt không bao giờ cho tôi,
vừa mới có chuyện
thì lại gọi ngay.
Lỡ tôi mất mạng thì phải làm sao?
Tôi không đi đâu.
Kệ cô ta cho ông trời định đoạt đi.
Nhìn này.
Nhìn đi, thấy không?
Đây là tin nhắn ông chủ gửi cho tôi.
Cậu mau tới tầng hầm nhà số 265 đường Linh Tê.
Tôi đã cho người làm tầng hầm đó thành kho đồ cổ.
Trước năm rưỡi, cậu lấy bừa một món đồ gì đó,
tới chợ Hai Trăm tìm Tiết Ngũ cứu Phiêu Phiêu.
Nhớ kĩ, phải bảo Phiêu Phiêu
cương quyết kho đồ cổ là cô ấy tự phát hiện được.
Vậy nên con làm theo chỉ dẫn trong tin nhắn
tìm được tầng hầm kia.
Con lấy một cái bình
sau đó tới chợ đồ cổ tìm mẹ.
Nói thế nào nhỉ?
Con làm theo chỉ dẫn của người kia cả.
Rốt cuộc là có chuyện gì vậy mẹ?
Vậy à?
Mẹ chỉ buôn bán nhỏ thôi.
Gì mà buôn bán nhỏ?
Lẽ nào chuyện buôn bán nhỏ
mà cũng nguy hiểm thế sao?
Mẹ.
Mẹ làm những chuyện đó
có phải để gom tiền chữa bệnh cho con không?
Con bé này.
Đừng nghĩ lung tung, đừng lo lắng.
Con không lo mà được sao?
Hôm nay suýt nữa là xảy ra chuyện rồi.
Mẹ.
Nếu mẹ cứ giấu con
con không chữa bệnh nữa.
Cũng không tới bệnh viện nữa.
Được rồi, ngoan nhé.
Mình về nhà đã.
Về nhà mẹ sẽ nói cho con biết, được không?
Chuyện đã được giải quyết xong xuôi rồi.
Cảm ơn ông.
Những gì ông đã giúp tôi, tôi rất cảm kích.
Ông chủ.
Vậy mà ông đã tin à?
No comments yet. Be the first to leave one.