200 บรรทัดแรก
Tôi đã đi tìm những điều mà tôi không tin là nó tồn tại.
Tôi vẫn tiếp tục, bất chấp chính bản thân,
bất chấp mọi thứ mà tôi luôn cho là đúng.
Tôi vẫn sẽ tiếp tục chừng nào mình có thể...
chừng nào anh còn bị căn bệnh ám ảnh bủa vây...
cái căn bệnh đã làm tâm hồn tuyệt vời của anh tiều tụy.
Những khám phá của tôi có nghĩa là gì?
Làm sao tôi có thể dung hòa điều mình thấy với điều mà mình biết.
Tôi cảm thấy câu trả lời không dành cho mình,
nhưng vì anh, để làm có nghĩa...
mối liên quan không thể khước từ.
Mối liên quan mà với tôi, phủ nhận mọi lý lẽ và logic.
Nguồn năng lượng trên tay tôi, sự cọ xát này là gì?
Dấu vết đơn giản này là từ bề mặt con tàu ư?
Tôi nhìn cái dấu vết đã dứt khoát nắm chặt anh...
thấy anh gục ngã trước sức mạnh ngày càng lớn của nó.
Giờ thì, tôi phải nghiên cứu để khám phá...
thứ mà căn bệnh đó ngăn anh tìm kiếm.
trong ngọn nguồn của mọi bệnh tật và cách chữa của chúng.
Ai đó?
Ai đó?
Anh ta im lặng như thế 36 giờ rồi.
Nhưng anh ta không hề ngủ.
Có hoạt động ở thùy thái dương...
mà chúng tôi chưa từng thấy.
Nó không cho phép bộ não anh ta nghỉ ngơi, tắt hoàn toàn,
hay biểu lộ xâm chiếm từng phần.
Đôi lúc anh ta tự chống lại mình.
- Không kiềm chế anh ta được ư? - Vâng.
Chúng tôi kiềm chế anh từng quãng ngắn một,
và giữ trong khoa thần kinh.
Đó là cách duy nhất để có thể kiểm tra.
Nhưng lúc nào cũng vậy,
bộ não của anh ta cũng chỉ muốn chết thôi.
Đặc vụ Mulder?
Đặc vụ Mulder, anh nghe tôi nói không?
Anh biết tôi không?
Skinner, Walter Skinner đây.
Đưa anh ta ra khỏi đây được không? Lấy chút không khí chẳng hạn?
Để anh ta đi. Anh ta không thở được.
Thôi nào Mulder, tôi đâu có muốn hại cậu.
Thôi nào, để anh ta đi.
Cứ nằm đó, ông Skinner.
Không sao đâu, cứ để tôi dậy.
5 miligam haloperidol, I.M.
Buộc chặt anh ta vào giường.
Vâng, bác sĩ.
Hãy giúp tôi.
Bờ Biển Ngà, Tây Phi.
Chúa ơi.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Họ bảo cô nói tiếng Anh.
- Cô cần gì? - Xin lỗi.
Cô chắc đang tự hỏi tôi là ai. Tôi tên Amina Ngebe.
Tôi đến xem phát hiện của cô.
Tôi đã yêu cầu không cho ai biết chuyện đó
cũng như việc tôi ở đây mà.
Vâng, nó vẫn bí mật,
trừ với một người nổi tiếng, tôi sợ là như thế.
Tiến sĩ Merkmallen gọi nó là "Internet châu Phi".
Mong ông ấy yên nghỉ.
Cô biết tiến sĩ Merkmallen à?
Tôi cũng là một giáo sư sinh vật ở trường đại học.
Nhưng... cũng khó mà nói được chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Hôm qua, tôi đang làm việc dưới ánh đèn.
và... tôi thấy một người đang lẩn trốn.
Rồi thì, chúng tràn vào.
Cô không được cho mọi người biết...
chuyện xảy ra với cô tối hôm qua.
Cả chuyện cái người lẩn trốn kia nữa.
Sao vậy?
Họ là tín đồ duy linh,
họ nghĩ tạo hóa muốn báo hận.
Họ sẽ cho đó là điềm báo để rời bỏ cái mà cô đã đơn độc tìm kiếm.
- Một điềm xấu. - Bởi con tàu ngoài đó sao?
Bởi Chúa,
ông ấy sẽ không có ích bằng những người kia...
nếu chúng ta tiếp tục việc này.
Cứu, cứu tôi với.
Nước nóng quá!
Nhanh lên, anh ta cần được đưa đi bệnh viện.
Bệnh viện!
Cô thấy không? Lại một lời cảnh báo.
Đặc vụ Mulder?
Tôi muốn giúp anh.
Tôi không biết phải làm gì, cũng không có nhiều thời gian.
Anh viết được à?
Từng phút thất bại ở đây tôi lại thấy anh trôi xa khỏi tôi hơn.
Những ý nghĩa khó hiểu...
ẩn dấu ở đây nghĩa là gì?
Nếu tôi có thể hiểu được nó, biết nó tác động vào anh thế nào,
và học được cách sử dụng năng lượng của nó để cứu anh...
Chuyện gì vậy?
Tôi xin lỗi, tôi không biết ngôn ngữ của anh.
Có lẽ cô cần phiên dịch chăng?
Tránh xa tôi ra!
Cô định chém tôi trước mặt cậu lái xe sao?
- Cô đang bị nghi ngờ đấy. - Ông mới là kẻ sát nhân ở đây.
Giết ai?
Tiến sĩ Merkmallen.
Tôi không giết ai cả, cũng sẽ không bị đuổi đi đâu hết.
Tôi biết chúng ta đang có cái gì.
Một con tàu ngoài Trái Đất dạt vào bờ.
Ông có tin điều đó đâu.
Cô cũng vậy thôi, nhưng ta đã ở đây rồi.
Tôi đến đây để giúp cộng sự của mình.
Vậy để tôi giúp cô...
giải mã nó.
Tôi đã dành cả đời để tìm xem có gì ngoài đó.
Câu trả lời mà các nhà thần học đã tìm kiếm hàng ngàn năm.
Chìa khóa cho mọi thứ... cho chính cuộc đời.
Tôi từng bị đe dọa...
bời người ở Washington vì những gì mình biết.
Cô sẽ giữ bí mật của mình được bao lâu nếu đuổi tôi đi?
Gì vậy?
Biển máu!
Vâng.
- Michael Kritschgau phải không? - Mới có sáu giờ sáng.
Không biết anh có nhớ không, tôi tên là Skinner.
- Tôi đến để nói về Fox Mulder. - Vâng, tôi đang nghe đây.
Anh ta đang trong tình trạng nguy kịch, anh Kritschgau.
Và anh ta muốn gặp anh.
Tôi chẳng có gì để nói với anh ta cả.
Anh biết đấy, tôi làm việc cho
Quỹ lương hưu của chính phủ.
Hai năm trước, Fox Mulder nhờ tôi giúp một việc.
Thổi còi trong khu tuyên truyền UFO của Chú Sam.
Nhưng chỉ là khoa trương thế thôi.
Nghe này, anh ta không có nhiều thời gian đâu.
Này, tôi có phải bác sĩ đâu. Sao anh nghĩ tôi giúp được anh ta?
Tôi chỉ biết anh ta muốn gặp anh.
Anh ta có nhận ra tôi không?
Thực ra tôi cũng không biết.
Đặc vụ Mulder?
Não bộ anh ta vẫn duy trì vạch đỏ.
Họ cho anh ta haloperidol chỉ để giữ nó trên màn hình.
- Haloperidol à? - Anh ta trở nên rất kích động.
Không thể nói hay ngủ, thậm chí trong khi bơm thuốc.
Một phần não anh ta có hoạt động mà họ chưa thấy bao giờ.
Có phải...
Gì cơ?
Tôi định hỏi anh một câu về trạng thái thần kinh trước kia của anh ta,
nhưng anh ta đã biết trước.
Lần thứ hai rồi.
Đặc vụ Mulder?
Anh ta muốn được nghe những giọng nói.
Có thể tôi biết vì sao Mulder muốn gặp tôi.
Không có nghĩa tôi có thể giúp gì cả.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Tôi nghĩ anh ta phản ứng với những câu hỏi mà tôi chưa kịp hỏi.
Tôi không biết chúng ta mang anh ta đi được bao lâu.
Có thể ta sẽ phải chịu trách nhiệm đấy.
Ông đã yêu cầu tôi đến đây.
Tốt hơn là ông nên sẵn sàng chịu trách nhiệm đi, ông Skinner.
- Anh định tiêm cho anh ta à? - Không, là ông.
Với 1000 miligam phenytoin.
Bây giờ tôi không muốn tiêm cho anh ta gì cả,
cho đến khi nói chuyện với bác sĩ.
Anh ta bị chữa sai cách rồi.
- Anh đâu phải bác sĩ. - Đúng, nhưng tôi đã gặp chuyện này.
Ông muốn tin ai đây?
Anh gặp ở đâu?
Một nghiên cứu.
Nó tương tự như giác quan thứ sáu, được gọi là "Nhận biết từ xa"
- Ai nghiên cứu vậy? - Người của CIA, ông Skinner ạ.
Những đối tượng đặc biệt sẽ bị giữ lại.
Tinh thần của họ hoạt động mạnh hơn cả sự chịu đựng của cơ thể.
Kết quả là, họ trở nên điên loạn hoàn toàn.
Chỉ Phenytoin mới có thể kiềm chế những xung điện về tốc độ bình thường.
Đặc vụ Mulder đã biết chuyện này.
Thế nên anh ta mới cần anh.
Họ đang đến.
- Ai gặp anh ta lần cuối? - Tôi đang tìm đây.
Một bệnh nhân mất tích mà không ai biết sao?
Tôi chỉ mới đến, xin lỗi nhé. Fox Mulder phải không?
Anh ta bị buộc vào giường. Thế mà anh ta không có ở đó à?
Không, tôi phải nói bao nhiêu lần đây?
Anh ta ở đây mà.
Lúc tôi đến thì không.
Không, chúng tôi vừa tìm được anh ta dưới sảnh.
- Tôi chỉ đưa anh ta lại giường. - Ông là ai?
- Tôi là sếp của anh ta và cô này. - Chà, tôi không biết...
làm sao anh ta có thể tự ngồi dậy và tháo những thứ này ra.
Tôi mong là ai đó gọi cho bác sĩ
và lập báo cáo về chuyện này.
Anh ta phải được giữ trên giường.
Tôi sẽ ở lại với anh ta.
Đặc vụ Fowley, cô đi xem có giúp được cô ấy gì không.
Đây là lệnh, đặc vụ Fowley ạ.
Cô ấy biết rồi.
- Anh đọc được suy nghĩ cô ta à? - Vâng.
- Ta phải hành động nhanh. - Bác sĩ đang trên đường tới.
- Không cần, cho tôi gặp Scully. - Tôi không biết cô ta ở đâu.
Tôi biết ông đang phải chịu sức ép.
Tôi biết Krycek đang tống tiền ông,
đe dọa cuộc sống của ông.
Ông không nghĩ tôi có thể tin ông.
Nhưng ông không phải người tôi cần.
- Vậy thì ai? - Anh ta.
Kritschgau.
No comments yet. Be the first to leave one.