160 บรรทัดแรก
Lại tổ chức yến tiệc nào.
Bữa tiệc này rồi lại bữa tiệc khác,
không bao giờ thay đổi…
Có thể lúc này ta đang cô đơn…
nhưng mọi người đang chờ đợi ta ở phía bên kia của lời hứa.
Đó là quá khứ xa xôi…
Kí ức vẹn nguyên ban đầu
bị mọi người lãng quên.
Lời hứa ban đầu.
Ta sẽ gặp mọi người sớm thôi.
Sớm thôi.
DỰA TRÊN TÁC PHẨM CÙNG TÊN VÀ CHỈ ĐẠO BỞI TAKAYA NATSUKI, HÓA GIẢI LỜI NGUYỀN
Con gái à?
Ngài Akito là… con gái sao?
Thật thế ư?
Đúng vậy.
Đó là bí mật lớn nhất trong rất nhiều bí mật của nhà Soma.
Nhưng ngài Akito
cư xử như đàn ông…
Và không có ai
từng đối xử với ngài ấy… như một cô gái…
Em chưa bao giờ nghĩ ngài ấy là con gái.
Akito được nuôi dạy như con trai kể từ khi sinh ra.
Bà ấy đã quyết định như thế.
Ai cơ?
Người mà suýt bắt gặp em
ở nhà chính.
Hatori! Bà đang làm gì thế? Tránh ra!
Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa về việc giữ khoảng cách?
Akito, không phải thế.
Bà ấy chỉ chào hỏi thôi.
Đúng thế,
ta chỉ đang chào hỏi Hatori.
Thế có gì sai sao?
Bà liếc mắt đưa tình với bất cứ con giáp nào là nam.
Bà đang làm gì ở đây chứ?
Về phòng đi!
Bà ấy hiếm khi rời khỏi phòng.
Bà ấy có vài… vấn đề, cả về tinh thần và thể chất.
Nhưng bà ấy ảnh hưởng lớn đến Akito hơn những người khác.
Soma Ren .
Mẹ của Akito.
Bà ấy là người đã quyết định nuôi dạy con gái mình như con trai.
Cả Akito và Ren đều không bình luận về việc đó.
Những gì tôi biết chắc chắn…
chỉ là họ ghét nhau.
Nếu ngươi không nói chuyện tử tế hơn với các thành viên con giáp,
họ sẽ không thích ngươi nữa đâu, Akito.
Hatori, thứ tội nghiệp.
Hatori không phải "thứ tội nghiệp" đâu!
Chúng tôi có kết nối.
Chúng tôi gắn kết ở một thế giới mà bà không với tới được.
Ngươi vẫn phun ra những điều vô nghĩa đó à?
Thứ ngu xuẩn.
Ta phải bảo ngươi bao nhiêu lần nữa
rằng những "kết nối" đó không phải tình yêu?
Cái định nghĩa bất biến mà ngươi ca ngợi chỉ là giả dối.
Nó chỉ là ảo ảnh.
Ta thấy tội cho những thành viên con giáp phải chịu đựng điều đó.
Akito!
Thế cơ à?
Thế sao bà không nói cho tôi cái gì là thật?
Tình yêu của cha mẹ à?
- Thứ đó có hoàn hảo đâu! - Akito, dừng lại!
- Nhiều bố mẹ bỏ rơi con của họ. - Akito!
Kể cả bố mẹ trong nhà Soma cũng thế!
- Phu nhân! - Giống như bà đã làm!
Bà không thể định nghĩa thật giả, cái gì là ảo ảnh hay thần tượng!
Không ai có thể làm thế!
Không ai có quyền phủ nhận
sự kết nối giữa tôi và con giáp, hoặc sự vĩnh cửu của chúng tôi!
Sự chân thật có tồn tại!
Anh Akira và ta…
Anh Akira và ta thực sự có kết nối.
Tôi sẽ giết bà.
- Tôi sẽ giết bà! - Giết ngay đi!
Khi ta chết, linh hồn ta sẽ đến thiên đường
và ta sẽ ở cùng Akira. Ta không cần ngươi!
Akito, con được sinh ra để yêu thương.
Mọi người đều đang chờ con.
Ren nói rằng sợi dây kết nối Akito và các thành viên con giáp
là sai lầm.
Bà ấy nói nó không tự nhiên.
Không chân thật.
Vậy nên bà ấy liên tục xung đột với Akito, người luôn níu kéo sự kết nối đó.
Hôm đó…
Buổi sáng sau khi Ren thụ thai Akito ,
tôi tỉnh dậy trong nước mắt.
Cả anh Shigure,
anh Hatori, và anh Ayame cũng vậy.
Chúng tôi là những thành viên con giáp duy nhất biết rằng Akito
là con gái.
Dường như, Ritsu còn quá nhỏ để cảm nhận rõ ràng.
Nhưng cả bốn chúng tôi đều có cùng một giấc mơ.
Akito, vị thần mà chúng tôi vẫn chưa gặp,
đã vào trong giấc mơ và nói:
"Ta sẽ sớm gặp mọi người".
Vậy nên chúng tôi chạy thẳng đến chỗ Ren,
người còn chưa biết mình đã mang thai.
Chúng tôi cứ vừa khóc,
vừa nói: "Chúng tôi đã đợi ngài".
Nó…
Thứ cảm xúc mà tôi không thể gọi tên cứ dâng lên trong tim,
và tôi cảm thấy một bản thể khác, không phải là tôi đang gào lên.
Đó là linh hồn con giáp.
Một bản thể khác sống trong tôi.
Trong máu tôi.
Là dấu hiệu đầu tiên của bản thể mới, dòng máu con giáp bắt đầu ám chúng tôi:
"Không bao giờ phản bội Akito".
Họ đã hứa
sẽ bên nhau mãi mãi.
Bất kể được tái sinh bao nhiêu lần.
Giờ thì lời nguyền của tôi đã mất,
tôi có thể thấy mối liên kết giữa chúng tôi là không tự nhiên.
Ren nói đúng.
Nhưng tôi cũng thấy một điều khác.
Một cô gái đang khóc.
Akito, không sao.
Bình tĩnh nào. Không sao.
Lối này, thưa phu nhân.
Akito.
Ngươi nghĩ đứa trẻ khóc lóc như ngươi có thể thắng sao?
Xin hãy đi thôi.
Tại sao…
Tại sao bà ta
luôn quá đáng như thế?
Thật độc ác!
Hatori! Anh ôm tôi được không?
Tôi không thể đẩy một Akito đang khóc ra xa.
Và tôi không thể gặp Arisa
trong khi có một cô gái khác mà tôi phải ở bên.
Tôi xin lỗi đã làm em bối rối khi nói ra hết những chuyện này.
Nhưng tôi muốn em biết rằng
khi dễ dàng tổn thương người khác, Akito cũng làm đau chính mình.
Tôi muốn em hiểu
vì sao tôi không thể rời bỏ cô ấy.
Mình…
Mình nên nói gì đó…
Mình biết là mình nên…
nhưng mình chẳng thể nói được lời nào.
Tôi xin lỗi. Tất cả những gì tôi làm là khiến những người khác bị tổn thương.
Nhưng đây là con đường tôi đã chọn.
Con đường tôi đã chọn theo ý mình.
Tôi xin lỗi. Và cảm ơn em, vì tất cả.
HÃY XEM MỘT MÌNH
Mình như chết lặng.
Mọi thứ đóng băng…
Đó là một sự tiếp nối,
vòng xoáy của nỗi buồn…
và mọi thứ đóng băng.
Anh không tìm thấy động lực làm việc,
vậy nên anh muốn tìm chút không khí trong lành.
Anh xin lỗi. Chuyện này sẽ không lặp lại.
Tôi đến để cứu nguy này.
Tèn ten.
Cái gì? Cậu nói gì cơ?
Như tôi vừa nói: Tohru bị tôi giam giữ.
Cả đêm nay, cô ấy sẽ là của tôi.
Hanajima, cách diễn đạt của cậu hơi không rõ ràng…
Cậu dám phản đối
No comments yet. Be the first to leave one.