200 บรรทัดแรก
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2021 by ivy68 All right reserved
Don.
Catherine.
Thế này không hay, được chứ?
Dù là hội họa hay điêu khắc
hoặc đồ họa do máy tính tạo ra,
không quan trọng phong cách gì các bạn chọn để thể hiện.
Cho dù đó là chủ nghĩa nguyên thủy hoặc chủ nghĩa hiện thực lãng mạn
hoặc kiến trúc giải tỏa kết cấu hậu hiện đại,
các quy tắc tương tự được áp dụng.
Mọi thứ đều theo quy luật tự nhiên.
Không có nguyên tắc và luật pháp nào
biểu hiện hoàn hảo hơn hình dáng con người.
Xin lỗi.
Ừm, đây có phải...
Nghiên cứu cuộc sống.
Chờ một chút, đừng nói ta biết, để ta đoán.
Lily Leonetti?
Em muộn 2 tuần 30'.
Xin lỗi.
Việc gia đình khẩn ạ.
Được rồi, vào đi.
Em muốn ngồi kia?
Ta không nghĩ Catherine sẽ quay lại.
Được rồi, ta thử để luôn tập trung, các em.
Ta đang nói về việc học các quy tắc trước khi em cắt ngang,
cụ thể là quan điểm và tỷ lệ
vì nó liên quan đến cơ thể con người,
ta quay lại với Isabel.
Vậy, xem nếu các em có thể khám phá những sự thật bị che giấu,
bóng tối trong ánh sáng.
Dịch những gì các em thấy qua cánh tay và ngón tay mình
lên giấy.
Chào.
Chào.
Đây có phải là 508 Alta?
Chuẩn rồi.
Anh là Gredin.
Lily.
Anh biết.
Cảm ơn anh.
Theo anh.
Vào lối sau.
Bai, Lily.
Ừ?
Tớ là Lily, bạn cùng phòng mới.
Ồ, cậu tới rồi.
Ừ.
Nhân tiện, tớ là Tanya.
Chào.
Ừm, mọi thứ trong tủ này là của tớ.
Và phòng khách có giới hạn
vì đó là nơi tớ tập, nhé?
Bridgette, Lily.
Chuyên Anh văn, nhỉ?
Không.
Nghệ thuật.
Hội họa.
Vui nhờ, tớ chả bao giờ đoán đúng.
Dào, tớ có thể thấy ta có một khởi đầu tốt.
Bạn ấy luôn dư vậy?
Không may là đúng thế.
Còn anh chàng Gredin đó thì sao?
Ôi, Gredin thật tuyệt
và một nhà điêu khắc tuyệt vời.
Và đó là Robert.
Năng khiếu thành niên.
Dào, ta tới rồi.
Nó không xa xỉ lém.
Ờ thì, nó cũng không phải là ổ chuột.
Đẹp mà.
Cậu nói cậu đến từ đâu lại nhé?
Michigan.
Hừm.
Lần đầu đến l.A?
Lần đầu ở bất cứ đâu thực sự.
Dào, hội xe đạp đang gọi.
Đi nhé.
A lô?
I.A thế nào, bé?
Chào, bố.
Tốt ạ.
Đẹp ạ.
Chỗ này có cảm thấy khá trống trải
không có con.
OK.
Lily.
Chào, mẹ.
Con có ngạc nhiên không?
Chờ con chút.
Nó là gì?
Nó chỉ là một chút gì đó
để nhắc nhở con về bọn mẹ.
Con biết đấy, mẹ không biết tại sao
con phải đi đến tận L.A.
Để học làm họa sĩ.
Bọn mẹ có thể đã mua cho con ô tô nếu con học ở bang.
Mary Jane, con biết con gái Catherine,
nó học ở bang,
và nó rất vui khi học mọi loại nghệ thuật và thủ công.
Mẹ, ta lại nói chuyện này nữa à?
Bố đâu?
Bob?
Ồ, bố chạy đâu rồi.
OK, ừm, con phải đi.
Đi?
Ta tiếp nhé.
Mẹ, con muộn học rồi.
OK.
Bọn mẹ sẽ gặp con Lễ tạ ơn?
Con chưa biết nữa mẹ ạ.
Con chưa xem lịch học của mình.
Lily.
Con sẽ cố, OK.
Bai.
Đó là, ừ, Peter nghệ sĩ trình diễn,
dư cậu ấy muốn giới thiệu nó, "tự diễn."
Ngày nào đó, với may mắn nào đó,
ai đó sẽ kéo cậu ta ra khỏi tình trạng khốn khổ.
Nhìn cô ấy đi, Lily.
Em thấy gì?
Em thấy
khuôn mặt
và cơ thể.
Còn gì nữa?
Em thấy một phụ nữ khỏa thân.
Đúng, phụ nữ nuy 100%, không chỉ từng phần.
Không chỉ đầu.
Quần áo che phủ
và eo lưng,
chân và toàn bộ,
thể hiện hết lên giấy.
Rồi em cứ tiếp tục lặp đi lặp lại
và cuối cùng...
Kỹ thuật sẽ nhường chỗ cho biểu cảm.
Cảm ơn.
Hoặc
diễn cảm sẽ nhường chỗ cho biểu cảm.
Cậu có suy nghĩ muốn chia sẻ với bọn tôi?
Em á?
Tư duy?
Chia sẻ?
Không, em không thể.
Em tới đây để nghe và học.
Sao chép và thích ứng.
Ý ta là, từ kiệt tác này cậu vừa tạo,
rõ ràng là cậu vượt qua mọi yêu cầu
đối với các hình thức truyền thống.
Không.
Cái này, các học sinh của em, đã tạo ra
không có truyền thống nào khác
nhưng thật là nhàm chán.
Cái này,
đây là một điểm cộng.
Đây là một ví dụ hoàn hảo về sự đầu hàng 100%
quá trình truyền thống.
Sống động dư thật
mà bạn gần dư có thể chịch nó.
Cậu nghĩ thế?
Muốn trở lại làm việc?
Jackass.
Lily?
Cậu không sao chứ?
Ừ.
Lily?
Có?
Tớ có thể vào?
Đừng.
Tớ chưa thay quần áo.
Tớ xin lỗi vì về sớm quá.
Chả liên quan gì đến cậu.
Ngày 28 tháng Giêng, muộn rồi.
Tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Cáu kỉnh, chán chường.
Cảm giác dư đang nhảy múa.
Có vài niềm vui.
Dư trêu ai đó.
Trêu ghẹo,
chế nhạo,
xoay y quanh ngón tay út của mình.
Đưa anh ấy đến những nơi anh ấy không bao giờ biết anh ấy muốn đi.
Những nơi tồi tệ.
Những nơi tối tăm.
Những nơi tuyệt vời.
Ngày 1 tháng 2, chân dung tự họa.
Để phơi bày tất cả,
để nhìn thấy bản thân mình theo cách của một người yêu.
Không xấu hổ, không sợ hãi.
Không phải là một nỗi sợ hãi trên thế giới.
Không có gì ẩn.
Không có bí mật.
Không có gì ẩn.
Không có bí mật.
"Với anh, em thật khờ dại nên rất đau.
"Miệng em muốn nói,
"nhưng mà chỉ biết nói lời sai trái.
"Không có anh thì không có hoa
"và không có gì tốt phát triển trong khu vườn của trái tim em."
A lô?
A lô?
No comments yet. Be the first to leave one.