Ore no Ie no Hanashi (Story of My Family!!! / The Story of My House / 俺の家の話)

Ore no Ie no Hanashi (Story of My Family!!! / The Story of My House / 俺の家の話)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

Story of My Family!!! S01 WEBRip Netflix vi
ความคิดเห็นโดย mochioka
Phụ đề từ Netflix.

แท็ก

webrip
web
BRip
เผยแพร่เมื่อ: 2023-02-16
ดาวน์โหลด: 7
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

ĐÔ VẬT CHUYÊN NGHIỆP SANTAMA

Bli!

Hay lắm, Bli!

Blizzard!

Dù tôi bị ném vào dây chắn,

nhưng giờ tôi sẽ kể về nhà mình.

Ở nhà tôi có sàn đấu riêng.

Đầu hàng chưa?

Cha tôi là một trong những nghệ sĩ kịch Noh tiêu biểu của Nhật.

Cha tôi là Quốc Bảo Sống.

Miyama Jusaburo, cha tôi là trưởng tộc đời thứ 27 của nhà Miyama.

Cha tôi được phong là Di sản Văn hóa Phi vật thể Quan trọng.

Ông là chủ tịch Hiệp hội Kịch Noh Nhật Bản.

Có hơn một vạn học trò trên toàn quốc.

Dừng lại, Jugemu!

Cha không bao giờ quở mắng tôi.

Dù cả hai đều phạm lỗi,

nhưng chỉ có học trò Jugemu của cha là bị đánh.

"Đó là áo lông…

của tiên."

"Đó là áo lông…"

Em gái, Mai, nhỏ hơn tôi một tuổi.

Em trai Yosuke nhỏ hơn đến bảy tuổi.

Mẹ lại rất dịu dàng và nhẫn nhịn.

Mẹ nhẫn nhịn đến nỗi tôi không nhớ nổi mặt mẹ.

Đầu hàng chưa?

Bli! Dùng chân đi!

Vì tôi là con trưởng, cha dự định truyền nghề cho tôi.

Năm bốn tuổi, tôi lần đầu bước chân lên vũ đài.

Tài năng của tôi nhanh chóng nở rộ.

Tôi từng được ca ngợi là thần đồng.

Nhưng cha không bao giờ khen tôi.

Không cử động.

Tôi chăm chỉ khổ luyện,

chỉ mong được cha khen.

Bli, di chuyển đi!

Không cử động.

Di chuyển đi!

Sao con lại cử động?

Nếu tiếp tục tập, tôi đã có thể là…

Bli, tập trung!

Biết mà.

Bli!

Đúng rồi! Ra đòn Khóa Kotobuki đi!

Tama, đầu hàng chưa?

Tôi muốn nói chuyện với cha nhiều hơn nữa!

Tuy nhiên,

xung quanh cha tôi lúc nào cũng có nhiều người lớn.

Họ đều mặc trang phục truyền thống

đều thốt lên những tiếng như "yo", "ê", "giờ thì".

Không biết đám người lớn vô cảm nghĩ gì nữa.

Không biết từ khi nào, hai cha con đã không còn trò chuyện.

Cậu chủ, tộc trưởng nói "Không được duỗi chân" ạ.

Tôi nhìn sắc mặt cha mà lớn lên.

Rồi…

Cái gì? Không hiểu? Gì cơ?

Thời nổi loạn của tôi…

Thời mãn kinh?

Thời nổi loạn của tôi đến rồi!

Dừng!

Hay lắm!

Con làm cái gì vậy, Juichi?

Thế là tôi bị mắng.

Con là người kế thừa cha.

Con sẽ là trưởng tộc thứ 28.

Tự nhận thức đi.

Sao lại là con?

Jugemu giỏi hơn con mà.

Sao lại là con?

Đời vốn là vậy.

"Đời vốn là vậy"? Con không hiểu.

Không hiểu thì sao thừa kế được.

Năm tôi 16 tuổi, mẹ mất.

Mẹ chỉ mới 46 tuổi.

Năm đó cha tôi giành hết các giải thưởng sân khấu.

Năm tôi lên 17, tôi rời khỏi thế giới kịch Noh,

bước vào thế giới đô vật chuyên nghiệp.

Tôi chỉ là…

một trong nhiều người tập luyện ở đó.

Không có ai thiên vị tôi.

Tôi lười thì bị mắng.

Nỗ lực của tôi được công nhận chính đáng.

Hội trưởng là thủ lĩnh, chúng tôi là một gia đình trọn vẹn.

Hình bóng gia đình tôi luôn theo đuổi đang ở đây.

Tôi thần tượng gã đô vật quái thú này, Bruiser Brody.

Nên tôi chọn "Bruiser Juichi" làm nghệ danh khi ra mắt.

Nhưng mà…

Góc xanh dương…

Bru…

BRUISER JUICHI

Blizzard Kotobuki!

Lần đầu ra mắt với tên Blizzard Kotobuki, người ta xem tôi như đô vật thần tượng.

Những đòn đặc trưng của tôi là Khóa Kotobuki và Chặt Bão Tuyết.

Năm tôi cưới vợ cũng là năm đấu trận đầu tiên với Choshu,

rồi năm tôi mua một căn hộ là năm tôi thi đấu với Muto.

Vào năm tôi đấu với Chono, tôi có con trai.

Nào!

Tama, nguy hiểm quá. Bli sẽ chết mất!

Chết.

Sau đó, tôi đi Mỹ để tầm sư học đạo.

Tôi giành chức quán quân tại Giải vô địch Puerto Rico.

Nhưng trong một trận đấu, tôi bị chấn thương nặng.

"Tôi không diễn kịch Noh được nữa."

Tự nhiên tôi nghĩ đến điều đó.

Khi tôi quay về Nhật, vợ tôi đòi ly dị.

Tôi qua thời hoàng kim lâu rồi.

Tôi vẫn trả tiền trợ cấp nuôi con và khoản vay mua nhà 20 triệu yên.

Cũng may là hội trưởng Hori tuyển tôi.

Tôi bắt đầu tham gia giải Đô vật Chuyên nghiệp Santama.

Bây giờ tôi ở đây.

Có sao không?

Được lắm!

Một! Hai! Ba!

Blizzard!

Người thắng là

Blizzard Kotobuki!

Blizzard!

Mọi người.

Lâu lắm rồi tôi mới thắng.

Cùng tôi hô vang trong tim.

Đã lâu lắm rồi, Blizzard!

Cú đá đau không?

Không hề.

Anh yên tâm. Cứ đánh tới bến đi.

Đừng làm fan thất vọng.

Đau quá.

Anh cũng bị đau lưng với đầu gối hả?

Cả người đều đau.

Cả người tôi đều đau.

Vậy tức là tôi không đau tí nào.

Kotobuki, không hay rồi! Cha cậu đang trong cơn nguy kịch.

BỆNH VIỆN ĐẠI HỌC Y OUMEI

Cha!

Này, em báo cho người đó à?

Mơ đi, chắc là Jugemu gọi rồi.

Đã tới rồi thì ngồi đi.

Ừ.

Đây là ông nội của con hả?

Sao ông lại ngủ vậy?

Đây là con trai con, Hideo.

Xin lỗi, con chỉ gặp nó mỗi tuần một lần.

Hai năm trước, cha bị đột quỵ.

Nghe không? Em nói chuyện với anh đấy.

Mai đấy à?

Mai, em gái anh đây. Lâu rồi không gặp.

Cũng may là cha qua khỏi.

Nhưng cha bị liệt nửa người.

Jugemu chăm sóc cho cha.

Yosuke và em thay phiên nhau trông chừng cha.

Gần đây cả hai tụi em đều bận,

cha phải đến cơ sở khám bệnh hai lần một tuần để làm vật lý trị liệu.

Tôi là Sakura, nhân viên của trung tâm Khu rừng Thanh tịnh.

Trong giờ vận động, có một lúc tôi lỡ không chú ý,

sau đó phát hiện ông Jusaburo bất tỉnh.

Trường hợp xấu nhất là cha không tỉnh lại nữa.

- Cha bao nhiêu tuổi rồi? - Mới 72 tuổi thôi.

Nhưng cha bị tiểu đường, còn từng phẫu thuật tim nữa.

Hồi nào?

Anh không biết gì hết à? Anh có phải con trưởng không vậy?

Xin lỗi… Hôm nay cũng muộn rồi.

Có chuyện gì tôi sẽ gọi mọi người tới.

Phải, về nhà thôi.

Hả?

Đi thôi. Chúng ta phải bàn bạc tiếp theo nên làm sao đây.

Jui! Cậu về nhà rồi!

Hả? Jugemu đấy à?

Lâu rồi không gặp!

Ngực cậu to thật đấy, đúng là võ sĩ đô vật.

Trông cậu ngon đấy!

- Cậu cũng vậy! Mắt to hơn rồi. - Mắt tôi à?

Daisu, vào phòng tập chơi với Hideo đi.

- Đi nào. - Vâng.

Không ngờ con trai Mai đã lớn từng này rồi.

Nó đang tuổi nổi loạn nên cực lắm.

Em lấy bia uống đây.

Mắt cậu to thật đấy.

Giống mặt nạ hannya .

Đủ rồi!

Bắt đầu đi.

Em lớn rồi nhỉ, Yosuke. Làm công việc gì? Vẫn độc thân à?

Anh đang ra vẻ gì thế?

Tự dưng về nhà rồi ôn lại kỷ niệm xưa.

Anh không thấy huy hiệu vàng à? Luật sư đấy.

Em là giáo viên ở trường dạy thêm.

Thật à?

Còn kịch Noh thì ai diễn? Nghỉ hết rồi à?

Do anh bỏ đi đột ngột quá nên ai cũng phải chọn việc ổn định.

Nhưng em vẫn tập mà. Mai và Daisu đều rất tài ba.

Thật à? Anh nghĩ Daisu thừa kế gia tộc được không?

Việc đó…

Anh thì không đúng không?

Hả? Thì…

Dù gì đâu ai biết trước tương lai thế nào.

Ta hãy lập một nhóm LINE để chia sẻ thông tin.

Để em mời anh vào.

Mua điện thoại thông minh trước đi!

Còn vụ phân chia tài sản nữa.

Này!

Không ai nói thì em nói.

Tài sản của cha trị giá bao nhiêu?

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left