200 บรรทัดแรก
Tôi đến lấy tiền.
Gì? Tiền à?
3 tỷ won bà đang giữ.
Tôi phải lấy số tiền đó.
Thả Se-yoon ra trước đi.
Rồi tôi sẽ đưa tiền.
Không, thưa mẹ, đưa tiền trước cho tôi.
Có vậy tôi mới cứu được Se-yoon.
Cái... cái gì?
Đồ khốn nạn!
Số tiền đã hứa.
Lần này là thật.
Giám đốc Kang khôn ra nhiều rồi nhỉ.
Giám đốc Kang.
Giờ ta nói chuyện một chút đi.
8 giờ tối nay. Hãy đợi trước Nhà thi đấu Dongnam.
Lúc đó tôi sẽ báo địa điểm cụ thể.
Tôi phải đi đâu?
Giám đốc Kang.
Đến Dosan Development gần đó đi.
Trong vòng 10 phút.
Đồn cảnh sát phải không?
- Thanh tra Choi. - Vâng, đi thôi.
Cấp cứu sao?
Những kẻ đã làm chuyện khủng khiếp với con gái tôi,
sao có thể đưa chúng vào bệnh viện này?
Mày nói đi.
Mày quên những gì mình đã làm rồi à?
Thuê người giết Se-yoon nhà tao,
rồi mang súng xông vào nhà cướp 3 tỷ won,
mà còn nghĩ mình có tư cách đứng ở đây sao?
Số tiền đó tôi không lấy để chiếm làm của riêng.
Lúc đó tôi không thể nói ra,
nhưng chỉ cần cứu được Se-yoon tôi định sẽ trả lại ngay.
Vậy 3 tỷ won của tao đâu?
Đưa ra đây ngay.
Tôi để trong cốp xe rồi.
Gì?
Trong cốp chiếc xe tôi đã lái.
- Kiểm tra đi. - Vâng.
Nói thật, tôi vẫn chưa hiểu.
Kang Tae-joo thực sự muốn cứu vợ mình,
hay vì mọi chuyện rối tung lên nên buộc phải cứu cô ấy.
Thôi được, cứ cho là đúng như anh Kang nói đi.
Vậy còn tiền?
3 tỷ won đâu?
Tôi vừa nói rồi mà. Trong cốp xe.
Chúng tôi lục hết rồi, không có.
Nói thật đi, anh Kang Tae-joo.
Nếu lời anh là thật, 3 tỷ won phải ở trong cốp chứ.
Không biết trong căn nhà này còn thứ gì nữa,
lục kỹ cho tôi.
Vâng, rõ.
Cái gì vậy?
Điện thoại. Tìm thấy dưới tủ lạnh.
- Tủ lạnh? - Vâng.
Đội trưởng.
Có lẽ anh nên xem cái này.
Bệnh viện? Chỉ có thế thôi à?
Vâng, phần còn lại đã bị xóa sạch.
Đem điện thoại của Kim Kyung-ae đi giám định khẩn cấp.
Và truy ra người dùng số này.
Gì? Kang Tae-joo đã đến tận đó sao?
Sao giờ mới nói!
Tôi sẽ tự xử lý. Đến bệnh viện đi.
Nếu tên Kang Tae-joo đó không xuất hiện thì đã... chết tiệt.
Mình à.
Đợi thêm chút nữa thôi.
Tôi đi tìm Ha Jung-soo.
Tôi xuống bãi đỗ xe tầng hầm rồi gọi cho anh ấy,
thì nghe tiếng chuông từ phía cầu thang thoát hiểm.
Tôi đến đó thì thấy anh ấy nằm gục.
Đúng không?
Vâng, đúng vậy.
Nhưng sao anh lại định gặp Ha Jung-soo?
Thật sao?
Bác sĩ Ha đã chết thật sao?
Vâng.
Tôi phải tận mắt xem.
Hiện trường đang được khám nghiệm nên chưa thể vào.
Em ổn chứ?
Ừ.
Sao bác sĩ Ha lại ở đó...
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?
Chúng tôi cũng đang điều tra.
Về bác sĩ Ha Jung-soo, viện trưởng Ko Dong-chan
chắc biết rõ hơn tôi nhiều.
Vì tối qua ông đã hẹn gặp bác sĩ Ha.
Đúng không?
À, vâng.
Tối qua anh ấy đột nhiên gọi, nói có việc gấp,
bảo tôi đến bệnh viện nên tôi đã đến.
Nhưng khi tới nơi bác sĩ Ha lại không có ở đó.
Điện thoại cũng không liên lạc được.
Tôi đợi một lúc rồi về nhà.
Gì?
Mày nói gì vậy?
Bình tĩnh, bình tĩnh rồi nói.
Mày có biết vì mày chuyện đã lớn đến mức nào không?
Giờ mày đang ở đâu?
Quay lại bệnh viện ngay cho tao!
Ừ, thanh tra Oh.
Ừ, biết rồi.
Tôi đi kiểm tra camera CCTV.
Mọi người đợi ở đây một lát.
Tôi đi cùng.
Tôi đi rồi về.
Đây là CCTV bãi đỗ xe tầng hầm tối qua.
Đây là hình ảnh sau khi Ha Jung-soo đi qua.
Vâng, viện trưởng xuống trước.
Đây là khu vực đỗ xe.
Tiếp theo là Kang Tae-joo.
Vâng, khớp với lời khai của Kang Tae-joo.
Ừ.
Đây là CCTV thang máy lúc Ha Jung-soo vào bệnh viện.
Hửm?
Gì vậy?
Anh ta lại đi xuống luôn à?
Vâng.
Người đi cùng là ai vậy?
Bác sĩ Cha Myung-hee.
Khi nhận tin, thật sự tôi hơi sững người.
Bác sĩ Ha không phải kiểu người như vậy.
Hôm qua trong thang máy,
cô đi cùng bác sĩ Ha Jung-soo đúng không?
Vâng.
Tôi có thể hỏi hai người đã nói gì không?
Tôi chào anh ấy nhưng anh ấy không trả lời.
Sắc mặt trông không ổn nên tôi hỏi có sao không.
Rồi anh ấy nói gì?
Chỉ nói là mình ổn.
Nhưng trông hơi lạ.
Hình như anh ấy cứ lẩm bẩm như đang nói một mình.
Nói một mình sao?
Anh ấy nói gì?
À...
Tôi không nghe rõ chính xác anh ấy nói gì.
Tôi bảo nếu thấy khó khăn thì cứ đến gặp tôi.
Tôi cũng chỉ có thể làm vậy thôi.
Không ngờ đó lại là lần cuối...
Nhưng cô có biết vì sao Ha Jung-soo lại xuống tầng hầm không?
Cô có biết không?
Không. Tôi xuống trước nên không biết.
Ra vậy.
Bình thường Ha Jung-soo thế nào?
Có gì khác thường không?
Tôi chưa từng tư vấn chính thức cho anh ấy,
nên khó mà kết luận,
nhưng vài lần gần đây gặp nhau,
anh ấy có vẻ khá nhạy cảm.
Không hẳn là bất an, mà giống người lúc nào cũng nghĩ ngợi nhiều.
Tôi hiểu rồi.
Cảm ơn cô hôm nay đã dành thời gian.
Nếu có gì có thể giúp ích tôi sẽ báo thêm.
Cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.
Vâng, cảm ơn.
Anh đến rồi à.
Đội trưởng, có kết quả khám nghiệm tử thi rồi.
Hừ...
Đội trưởng, anh nên xem cái này.
Gì vậy?
Là chiếc điện thoại trong đồ đạc của Ha Jung-soo.
Ừ.
Số này trùng với số đã liên lạc với Kim Kyung-ae.
Gì?
Còn nữa.
Có cả tin nhắn vào ngày Ko Se-yoon bị bắt cóc.
Ha Jung-soo.
Sao anh định gặp anh ta?
Tôi có việc cần xác nhận.
Chuyện gì?
Vì sao anh ta
định giết Kim Kyung-ae.
Định giết cô ấy sao?
Ý anh là gì?
Đêm hôm kia,
tôi gặp bác sĩ Ha trong phòng bệnh của Kim Kyung-ae.
Trong tay anh ta có kali clorua.
Kali clorua sao?
Anh ta định tiêm thẳng vào tĩnh mạch mà không pha loãng. Tôi đã kịp ngăn lại.
Đây là tin nhắn trong chiếc điện thoại tìm thấy trên người Ha Jung-soo.
Được gửi cho Kim Kyung-ae vào ngày Ko Se-yoon bị bắt cóc.
Có vẻ điện thoại này chỉ được dùng để liên lạc với Kim Kyung-ae.
Ha Jung-soo
đã báo lộ trình của Kang Tae-joo.
Sao vậy?
Hôm đó trong phòng bệnh, bác sĩ Ha đã nói với tôi một câu.
Anh ta nói mình chỉ
làm theo những gì được sai bảo.
Làm theo chỉ thị sao?
Vậy là có người đã ra lệnh cho Ha Jung-soo giết Kim Kyung-ae?
Ý anh là vậy sao?
Tôi cũng chưa biết chính xác.
Tôi quay lại bệnh viện là để tìm ra chuyện đó.
Kim Kyung-ae.
Kim Kyung-ae, cô nghe thấy tôi không?
Vâng... khụ.
- Vất vả rồi. - Vâng.
Tình trạng bệnh nhân thế nào?
Đã tỉnh lại, nhưng vẫn còn khá lơ mơ.
No comments yet. Be the first to leave one.