192 บรรทัดแรก
Đất nước này
đang trong cuộc chiến với Đức.
Nhiều chỗ đã bị dội bom ở nhà dân...
Hôm nay đã phải sơ tán học sinh London.
Hai cuộc không kích tấn công vào London...
và khu vực Tây Nam nước Anh.
Dù ở dưới đất hàng chục mét, nhưng họ cảm thấy an toàn.
Cậu không phải là một thằng hèn.
Tôi không muốn chết. Sao phải là tôi chứ?
Nếu không phải tôi, sao không phải ai khác chứ?
Cậu chưa thể có hòa bình ngay được.
Không phải bây giờ.
Cậu không ủng hộ điều đó. Cậu không thể.
Ta chỉ có duy nhất một cuộc đời, Anita à, chỉ một mà thôi.
Dylan? Phải anh không?
Dylan Thomas. Có phải không?
Ít ra thì anh cũng phải dỡ cái mạng che mặt chứ.
- Ôi trời. Còn yêu anh chứ? - Em đã từng yêu anh sao?
Bỏ mạng che mặt ra đi, Vera.
Nhìn em kìa.
Nhìn xem.
- Không bị gọi nhập ngũ à? - Chỉ vì không có đồng phục thôi...
chứ em là người đã trao con tim cho tổ quốc.
Em hát ở xưởng sản xuất đạn.
- Xuống tầng hầm đi. - Anh luôn thích giọng của em.
Luôn thế. Hơn tất cả những thứ anh thích khác.
- Anh không đến mà, Dylan Thomas! - Em vẫn không thay đổi.
Đương nhiên rồi, ơn Chúa. Em không thể và sẽ không bao giờ.
Nếu em muốn thì anh cũng không để em thay đổi.
Em đã nghe anh đọc thơ trên đài.
Thơ của anh có cảm giác như trở về nhà.
Như là trở về.
Cái giọng kiểu cách ấy đâu ra thế?
Em không nên tra hỏi anh.
Em làm thế sao?
Nếu anh có thể làm cho bạn bè mỗi người tặng mình 5 đồng.
- Đây là kế hoạch, xem đi. - Nếu anh bảo họ làm được vậy,
anh đã không phải bán linh hồn mình để viết phim tuyên truyền.
- Anh có thể viết thứ thơ mình thích. - Lẽ ra anh nên nhập ngũ.
Kẻ hạng ba đang ngồi trước mặt em, Vera.
Những lá phổi được sơn đỏ như môi ả điếm ngày Chủ nhật.
Vì thế... Cho bọn anh mượn 5 đồng.
Em sẽ cho anh 1 đồng bạc, Dylan Thomas,
- đó là tất cả những gì có thể. - Ồ, vậy đưa bọn anh.
Những đồng bạc cho sự cô đơn, Vera Bera.
- Ai nói em cô đơn? - Gã đàn ông cho em vàng đâu rồi?
- Đó là một lời đề nghị ư? - Ta luôn chia sẻ với nhau mà.
Anh chả bao giờ có thứ gì để chia sẻ cả.
Đúng thế. Nhưng nếu có, anh sẽ chia cho em đầu tiên.
Không ai bằng đồng hương của mình.
Những người đồng hương lớn lên cùng em...
là những người tốt nhất.
- Anh thắng rồi. - Tốt.
Luôn luôn và mãi mãi.
- Em sẽ không chứ? - Không cái gì? Cô đơn à?
Em sẽ không lạc lối lần nữa chứ?
Bạn đời.
Chào người đẹp.
Tôi đã ao ước được trốn khỏi...
những lời gió thoảng mây bay...
và những tên bạo chúa kêu gào...
dần khủng khiếp hơn...
như một ngày đi từ trên đồi xuống đáy biển sâu.
Tôi đã ao ước được trốn khỏi...
những tiếng chào lặp đi lặp lại.
Bởi vì có những bóng ma trên bầu trời...
và những tiếng ma quái vọng trên giấy.
Đây là Dylan Thomas của Dich vụ Gia đình đài BBC.
- Chào em yêu. - Đi đâu thế?
Cẩn thận nặng 400 kg.
Bài bình luận...
đã thuyết phục phụ nữ gia nhập lực lượng bảo vệ khí cầu.
"Cán Jerry đi,
rồi một trong những cậu bé của chúng tôi sẽ cán ông."
Phải không?
Anh đã lãng phí tài năng của mình ở đây đấy, Dylan.
Chúng ta có thể uống một ly nếu anh muốn.
Để sau.
- Tất nhiên rồi - Tôi không phải con chó, Dylan.
Nó là con bé tóc nâu phải không?
Tôi đã có một thời thơ ấu đẹp, Anita.
Và bây giờ tất cả không như tôi mong đợi.
Giờ tôi không thể tìm thấy thời thơ ấu của mình bằng miệng, phải không?
Vui lòng viết bình luận đi Dylan.
Tự bản thân tôi như người gieo hạt đau thương...
bị thiêu cháy trong sự mệt mỏi.
Một cậu bé trong vài giờ với cái miệng đầy bột trộn,
đứng trên một ngôi mộ cháy đen của người mẹ.
Và tay của nó bốc lửa.
Ồ, làm ơn,
giải thoát chúng tôi khỏi những bi kịch đi.
Tôi cần những gì hy vọng.
Con sư tử tên Jehovah.
Ôi.
Giơ bốn chân lên trời.
Con sư tử cái rống lên Jehovah đã ghi bàn.
Trên ghế sofa của phòng khách.
Dylan, tôi yêu cầu một bài bình luận.
Dylan!
Dylan!
Caitlin?
Anh nói anh không thể sống thiếu em.
Con trai chúng ta đâu?
Bị chặt ra...
và đóng gói trong hành lý rồi.
Cảnh sát sẽ bắt em.
Đừng giả vờ như anh muốn thấy nó ở đây.
Nơi đây đã bị dội bom.
Đó không phải vấn đề.
Anh không muốn thấy nó nên em đã không dẫn nó theo.
Anh chưa bao giờ được làm cha, Cat.
Thế đấy.
Điều đó chưa đủ thẳng thắn.
Em vẫn còn là ánh sáng của đời anh chứ?
Ở New Forest, phải không?
Tại sao anh lại hỏi hả, Dullun?
Anh biết là con sẽ ổn khi ở với mẹ em.
Anh yêu em, Cat.
Vậy cho chúng em lá cờ đi.
Anh đã ra khỏi cuộc chiến đẫm máu đó.
Xoa đầu anh đi nào.
Thích thật!
- Chúng ta sẽ sống ở đâu? - Không nơi nào cả
Ôi, móng tay chết tiệt của em.
Tự cào đầu anh đi.
- Lại đây. - Không!
- Có chứ. - Không.
Hôn anh nào.
Xin lỗi. Cô đánh rơi khăn tay.
Không phải tôi.
Có, cô đánh rơi ngay đó kìa.
Xin lỗi, nó không phải của tôi.
Lẽ ra cô nên nhặt khăn tay.
Còn tôi thì sẽ tự giới thiệu về mình.
Mời cô một ly nước.
Tôi không muốn uống nước.
Dù sao thì cố gắng tốt đấy.
Tôi chưa làm thế bao giờ.
Không, trước đó anh chưa bị từ chối thôi.
Hmm.
Chào, cô em.
Cút đi.
Em yêu, kén cá chọn canh, kén cá chọn canh.
Anh tới trễ đấy.
Anh biết. Đó là lỗi cô ta.
Bạn anh là ai thế?
Nữ hoàng lreland.
Tình yêu của đời anh, mẹ của con anh.
Caitlin Thomas.
Vợ anh à, Dylan?
Phải và là người duy nhất.
Anh ta đã không kể.
Anh ta đã không...
phải không?
Cô đã may nó phải không?
Tôi có lẽ sẽ thích cô.
Nhưng nói lần nữa thì có lẽ tôi không thích cô.
Tôi sẽ đợi quyết định của cô à?
Tôi sẽ không nín thở chờ đợi.
Chúng ta có thể chia sẻ một căn nhà được chứ?
Được, 2 đứa trẻ mồ côi không nhà.
Tôi chỉ có một căn phòng.
Hỏi chị em đi.
Tôi sẽ như thế chàng thủy thủ à.
- Em không cần phải... - Vấn đề nhỏ là cô vợ à?
Không có gì giữa chúng ta đâu.
Ôi Chúa ơi, Dylan.
Chúng ta là bạn tri kỷ, Vera. Luôn luôn thế.
Đừng.
Ngừng nói về tôi đi.
Có một buồng điện thoại ở sảnh nơi tôi ở.
Nếu cô muốn, anh ta có số của tôi đấy.
Nụ cười của cô ấy có ý gì thế?
Anh không biết. Chưa bao giờ biết.
Chúa lòng lành.
Đó là Visigoths từ Wales.
Chị cậu đấy.
Trở về từ Đức...
rồi à?
Cứ để những cậu bé có súng ngắn chơi ở đó.
tất cả ging-gang-gooley và yo-ho-ho.
Anh gọi đó là thơ à?
Cho chúng tôi chỗ ngủ và chúng tôi sẽ không xía vào chuyện của cậu.
Thỉnh thoảng tôi có thể uống cả đêm.
Nhưng thỉnh thoảng thôi.
Cảm ơn.
Ồ!
Tôi nghĩ điều đó thật vui nhộn.
Tôi sẽ nói với họ.
Em trả nhé Versa?
Tài trợ cho một nhà thơ đang chết đói.
Anh không phải là nhà thơ giỏi, Dylan.
No comments yet. Be the first to leave one.