175 บรรทัดแรก
Xin chào các vị khán giả.
Sau đây tôi xin kể một câu chuyện cũ.
Câu chuyện xảy ra vào lúc Tanuki và Hồ ly vẫn còn đi chọc ghẹo con người.
Mặc dù đi chọc ghẹo con người, nhưng chúng cũng thường sơ suất.
Đặc biệt là những con Tanuki còn nhỏ như Mamedanuki,
hay chúng ta còn gọi là Mameda.
Câu chuyện hôm nay kể về một trong những Mamedanuki đó, Mameda.
Mameda…
Cháu ổn thật chứ?
Cháu xin lỗi.
Mameda.
Cháu nói muốn đi đến nơi người cha đã mất của cháu từng sống hả?
Ta có thể đồng ý yêu cầu quá đáng này của cháu.
- Vâng. - Nghe rõ đây.
Khi đến Osaka, tuyệt đối không được dính dáng gì đến con người.
Edo, Meiji, Taisho…
Thời đại mà chúng ta sử dụng được phép thuật đã qua rồi.
Sau khi làm xong chuyện, quay về ngay lập tức.
Vâng.
Cháu giống hệt cha cháu, cực kì tò mò.
Phải biết tiết chế lại chút nhé.
Vâng, cháu nhất định sẽ quay về bình an vô sự.
Vậy cháu đi đây ạ.
Đừng bao giờ nghĩ chuyện chọc ghẹo con người đấy.
Vâng. Nhất định cháu sẽ không làm thế.
Đây chính là Osaka.
Cuối cùng mình cũng được đến thành phố lớn.
Đúng rồi. Mình phải nhanh chóng làm xong việc.
Nghe lời Trưởng lão, không được chạy lung tung…
mới lạ.
Làm gì có chuyện đấy.
Coi như mình thoát khỏi cái nơi vô vị đó rồi!
Dạo này con người đều xấu lắm, đừng động đến bọn họ.
Nếu không, cháu mà bị bắt nhất định sẽ thành món lẩu Tanuki đó.
Bớt lải nhải đi, mấy lão già đó.
Các ông nghĩ vì sao tôi lại chăm chỉ luyện phép thuật.
Con người, cứ chờ đấy.
Ta sẽ chọc cho các người phải quay vòng vòng!
ĐẬU ĐỎ ĐẠI PHÚC
Ta đói bụng rồi.
Chỗ tiền này mua được bao nhiêu bánh, đem hết ra cho ta.
Em gái nhỏ, có chuyện gì vậy?
Một tập tiền lớn như này không phải thứ trẻ con nghịch đâu.
Có dấu in chìm không?
Đây là… lá cây.
Là Tanuki! Ai đến bắt nó lại!
Sao lại bị phát hiện rồi? Dấu in chìm?
Không phải. Hình dáng tôi vốn là như thế này.
Xin đừng bắt tôi.
Cũng không cần đưa đến bệnh viện.
Mặt trời đã xuống núi rồi.
Vị tiên sinh này…
Tanuki.
Đêm rồi mà đường vẫn sáng.
Thấy chiêu này thế nào?
Sao không một ai bị mắc lừa nhỉ?
Cái quái gì vậy? Mũ hả?
Là của người phụ nữ này sao?
Chị gái, đồ của chị rơi rồi này.
Nên cẩn thận một chút.
Nếu rảnh thì có muốn cùng tôi uống một ly…
Kẻ nên cẩn thận là ai hả? Đồ Tanuki ngốc nhà cô.
Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi, mau trở về nhà đi.
Nếu cứ tiếp tục như thế này, cô sẽ ăn quả đắng đó.
Cô là ai?
Cô là nữ đúng không?
Sự thay đổi của cô thật vô vị.
Mamedanuki lừa người đã là chuyện của trăm năm trước rồi.
Nhưng mà sao cô biết rõ như thế?
Tôi biết rồi. Cô cũng là yêu…
Không phải.
Tôi chỉ là người kể chuyện bình thường thôi.
Kể… chuyện.
Người phụ nữ đó có ý gì?
Ta không làm nữa, hôm nay đến đây thôi.
Thôi vậy, vạn sự khởi đầu nan.
Cha ơi.
Cha ơi!
Mameda.
Nói cho con biết, cha lại biến lá thành tiền tiêu rồi sao?
Hay là biến thành một hồn ma hoặc người không mặt.
Con thật lanh trí, Mameda.
Lần này cha biến thành bánh xe trên đường,
so tài với chiếc xe tốt nhất.
Cuối cùng là cha chiến thắng.
Cha lợi hại thật đấy.
So ra thì mình thực sự…
Ngày mai lại tiếp tục cố gắng vậy.
Yêu quái Tanuki lại xuất hiện rồi!
- Nó chạy bên nào rồi. - Đừng hòng chạy.
Đáng lẽ không phải như thế này.
Chẳng thuận lợi chút nào cả.
Không được.
Cụp đuôi chán nản không phải phong cách của Tanuki.
Nhưng rốt cuộc phải trêu người như thế nào đây?
XUÂN LAI ĐÌNH
Nhiều người tụ tập ở đây quá.
Ở đây chắc là…
Xin hỏi, ở đây làm gì thế?
Còn phải hỏi? Dĩ nhiên là chiếu chuyện rồi.
Đây là nơi có thể nghe kể chuyện.
Người biểu diễn hôm nay là Bunko tiểu thư.
Không xếp hàng sớm thì không thể vào được.
Kể chuyện sao? Hình như mình nghe thấy ở đâu rồi.
XUÂN LAI ĐÌNH
Đông thật.
Đợi cô lâu lắm rồi đó, Daikokutei!
Chào mừng các vị đã đến đây.
Hôm nay cũng vẫn là kể chuyện cũ.
Là… là người đó.
Ồn chết đi được!
Lần trước đã nói đến các điểm du lịch mùa hè rồi nhỉ.
Nơi náo nhiệt nhất là cầu Namba của Osaka.
Vào lúc này, hai người bạn khá thân
quyết định kết bạn cùng đi hóng mát.
Vào buổi tối, họ được phát cho một bộ áo choàng tắm.
Khi đến cầu Namba,
có thể lên các con thuyền ngắm phong cảnh dưới chân cầu.
Cảnh sắc nơi đây thật sự rất đẹp!
- Đến đây nào. Đến ăn đá bào đi. - Gió ơi, thổi đi nào
- Mưa dưa hấu tươi nhé? Đến hạt cũng đỏ. - Gió thổi mành thuyền
- Không đỏ không lấy tiền. - Cho tôi xem người ngồi trong là ai
Canh Ô hoàn lá Tỳ bà đây.
Bắn pháo hoa nào.
Chíu… Bùm!
Gì vậy?
Khung cảnh này, âm thanh này.
Quái lạ, mình bị thôi miên đến mức thần hồn điên đảo.
Cảnh này… chuyện này…
Giống như bị lừa vậy.
Nguy hiểm thật.
Tanuki sao có thể bị mắc lừa!
"Này, Kiko.
Đừng nhìn bên trên, nhìn bên dưới kìa. Ở thế giới này, buộc phải nhìn bên dưới.
Nếu không nhìn lên trên thì không kết thúc được.
Nhưng nhìn xuống dưới hình như cũng không ngừng được.
Này, cậu nhìn đi đâu thế?"
"Âm thanh ồn ào đó là từ đâu truyền đến?"
"Từ chân cầu truyền đến đó. Cậu không thấy có một con sông à?
Nếu đến sớm chút thì xem được rồi.
Bây giờ trời tối đen như mực, chẳng thấy gì cả.
Vừa lạnh vừa tối.
Cậu bị ngốc hả?
Cậu đứng ở lan can cầu nhìn,
đương nhiên sẽ thấy vừa lạnh vừa tối rồi.
Cậu sẽ không thò đầu qua lan can đó chứ?
Vốn dĩ có thể thò ra khỏi lan can".
Chẳng qua chỉ là một người diễn hai vai mà thôi.
Thật nhạt nhẽo.
"Nhưng chuyện gì thế này?
Lẽ nào do mấy ngày nay liên tục đổ mưa,
nên sợ làm vỡ bờ kè sao?
Mấy cửa tiệm trôi dọc theo dòng sông".
"Tên ngốc này, đó đều là thuyền buôn đấy".
"Ôi, trên thuyền nhiều cô gái đẹp lắm".
"Đẹp lắm sao?"
"Còn mặc những bộ kimono diễm lệ".
"Đây gọi là yuzen".
"Oan hồn á?"
"Là yuzen, không phải oan hồn".
"Người đàn ông trông có vẻ kiêu ngạo đang dựa lưng vào thuyền kia là ai thế?"
"Còn phải hỏi à? Là khách quan trên thuyền chứ gì".
"Khách quan? Khách quan là gì vậy?"
"Thì là khách đó.
Đây là cách gọi phổ biến ở Osaka.
Nếu như gọi là khách thì sẽ bị xem là tên nhà quê".
"Thì ra là thế. Nói như vậy thì…
Chủ cửa hàng sẽ gọi là bà chủ, geisha là geiko.
Người nấu ăn là đầu bếp, người múa là vũ công.
Tên này không hổ danh là họ Ngốc tên Ngếch mà".
"Đừng đem hai từ ngốc nghếch chia ra nói".
"Mặc dù không biết là đang làm gì.
Nhưng theo những gì tôi quan sát thấy, họ không uống canh thì cũng ăn gì đó".
"Họ đang làm ăn đấy". "Ăn không uống chùa sao?"
"Còn có loại làm ăn kiểu đó nữa hả?
No comments yet. Be the first to leave one.