161 บรรทัดแรก
Em gái rảnh không?
Đi đâu chơi không?
Anh có biết bản sao ma quái là gì không?
Bản sao?
Một bản sao của bản thân.
Chuyện xấu sẽ xảy đến với những người nhìn thấy họ.
Em đang nói gì...
Chuyện gì thế?
Tuyệt vời!
Nhìn thấy mặt anh ta chứ?
Em biết chắc chị sắp đến,
nên em đã kể cho anh ta nghe chút chuyện.
Nhưng anh ấy đã hiểu lầm!
Nhìn kìa.
Mắt em bị sao thế?
Họ gọi nó là "lẹo".
Mí mắt em bị sưng lên.
Nó sẽ sớm lành thôi.
Vâng, nhưng…
hơi bất tiện.
Từ tháng sau là chúng ta lên lớp chín rồi.
Ừ nhỉ.
Chúng ta cũng sẽ 15 tuổi.
Không ổn sao?
Không, không có gì đặc biệt cả.
Nhưng kỳ thi cuối kì đang đến.
Đừng nhắc em nhớ ra chứ!
Cái này lòe loẹt quá.
Quá nhạt nhòa.
Thật sao? Chị thấy không có vấn đề gì mà.
Em mua nó tặng chị đúng không?
Em mua cho em mặc mà.
Cách này dễ hơn soi gương còn gì?
Hóa ra có cả cách như thế.
Hàng thiết kế không được nhỉ?
Ừ, em chẳng thích kiểu đó.
Vậy hả?
Ngớ ngẩn.
Xấu tính quá đấy.
Vậy á?
Cái này…
Kiểu như "Ai trong chúng ta là thật" nhỉ?
Gì vậy?
Nhìn em này.
Phải rồi, chị bảo chị có thể nhìn thấy gì đó với con mắt ấy nhỉ?
Ừ.
Chị có thấy gì ở em không?
Chị không thấy gì.
Con mắt đó dễ thương ghê,
nó có màu sắc khác đẹp thật đấy.
Nó gọi là "dị sắc" nhỉ?
Hoặc "kỳ quặc".
Thật phí phạm khi chị cứ che nó đi.
Chị dễ thương hơn nhiều khi không có bịt mắt đấy.
Đó là cách nói lòng vòng để em tự khen mình xinh còn gì.
Chuyện đó thì em không phủ nhận.
Trúng rồi!
Chú ơi, con đó!
Hả, tại sao chứ?
Con gấu ấy dễ thương thế mà...
Định nghĩa dễ thương của em hơi khác đấy, Misaki.
Thật sao?
Nó dễ thương chứ?
Nó xấu bỏ xừ.
Vậy à.
Thế còn con voi đó?
Dễ thương!
Quả nhiên là khó hiểu.
Em muốn lúc nào đó được đi công viên giải trí thực sự cơ.
Lần tới đi nhé.
Tuần sau thì sao?
Tuần sau mẹ chị đi triển lãm búp bê ở Tokyo.
Nên chị phải trông nhà.
- Đúng rồi! - Hả?
Nếu mẹ chị không ở nhà,
em có thể đến chơi với chị đúng không?
Ừ, đúng thế.
Em đến rồi!
Vâng, em đang đứng bên ngoài.
Tháng Tư rồi mà tuyết vẫn rơi. Thật là mệt mỏi quá đi.
Nhà chị Mei lúc nào cũng có nhiều búp bê xinh đẹp, thích quá đi.
Anh chị em là quan hệ cấp độ hai nhỉ?
Cấp độ quan hệ?
À, chuyện đó.
Cha và mẹ là đầu tiên, ông bà là thứ hai,
anh chị em chắc cũng thứ hai.
Chị cũng nghĩ vậy.
Chị sao thế?
Ở lớp mới của chị, mọi người bàn tán về chuyện đó.
Lớp mới của chị thế nào?
Có ai đẹp trai không?
Chị không biết...
Chỉ có điều nó là lớp học khá kỳ lạ.
Kỳ lạ?
Nên nói thế nào đây...
có vẻ như nó bị nguyền rủa.
Hả? Bị nguyền rủa?
Ừ. Chị đã nghe được vài lời đồn về nó.
Chuyện đó rất lạ đấy!
Tệ quá. Không có chàng nào đẹp trai à?
Em giới thiệu vài người nhé?
Giới thiệu?
Vài cậu bạn trai!
Chị bảo là chẳng có ai đẹp trai mà.
Không cần đâu!
Misaki, em nói chuyện giống như bà mối ấy.
Đừng nói bà chứ!
Lần đầu tiên em tới đây đấy,
nhưng... tuyệt vời ghê.
Cái gì đây? Dễ thương quá!
Cái đó à?
Cái này... dì Yuki làm nó ạ?
Ừ.
Mei.
Cái gì?
Mẹ... mong chị có thể tha thứ cho bà ấy.
Bác Mitsuyo sao?
Không phải bác! Là mẹ của chị!
Có gì đâu để mà tha thứ.
Cho tới bây giờ mẹ vẫn luôn nghĩ chị Mei là con gái của bà ấy.
Em nghĩ thật ra bà ấy rất muốn gặp chị,
nhưng mẹ mang nợ dì Yuki vì đã nhận nuôi chị,
và hiểu rằng mẹ có lỗi khi gửi cho chị đi.
Nên mẹ không thể nói.
Em chắc chắn bà ấy rất đau khổ.
Nên chị làm ơn nhé?
Chị không trách cứ gì bà ấy đâu.
Em biết rồi!
Hơn nữa, nếu chúng ta nói về cảm giác tội lỗi thì Kirika,
mẹ chị cũng cảm thấy như vậy.
Bà ấy lấy đi con gái của chị em sinh đôi với mình.
Nhưng bà ấy còn sợ điều khác hơn.
Điều khác?
Bà ấy sợ chị sẽ quay trở về với mẹ ruột.
Đó là lý do bà ấy không để chúng mình gặp nhau?
Chị cũng hiểu một chút cảm nhận của mẹ mà.
Em không quen với nơi này, nên sẽ không tốt đâu.
Đi lên thôi nào.
Không tốt?
Bởi vì những con búp bê trống rỗng mà.
Rộng quá! Đẹp ghê!
Vậy à?
Phòng của em chỉ là một góc nhỏ trải chiếu và có một cái nệm mà thôi!
Đẹp quá!
Em cũng muốn có một căn phòng như thế này!
Nào, em không còn là trẻ con nữa đâu.
Đừng cư xử như bà chị vậy chứ!
Chúng ta là sinh đôi! Nên chúng ta bằng tuổi đấy nhé!
Người được sinh ra trước sẽ làm chị!
Không cần biết!
Có lẽ người khỏe hơn mới là chị gái.
Không đời nào!
Chắc em là chị gái rồi.
Đau quá...
Cô gái chăm chỉ làm lụng này khỏe lắm!
Hóa ra mọi người sẽ thấy thế này khi họ nhìn em.
Không ngờ mảnh mai đến thế!
Thế này yên tâm rồi.
Chị cũng không biết nữa.
Dáng của chị thì mảnh mai,
nhưng em chắc gì đã mảnh mai chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.