200 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Cuối cùng thì hôm nay
cũng đã được thấy nó.
Dù có nhìn thấy vẫn không thể tin nổi. Không ngờ đây đều là vàng.
Còn có những thứ như di sản văn hóa.
Thời gian qua anh vất vả rồi, Luật sư Cassano.
Cái giá cho tình bạn thật cay đắng.
Nếu anh đứng yên tới khi tôi ra ngoài,
tôi sẽ không hại anh.
Tại sao anh làm thế này?
Tôi không thể nói cho anh biết.
Tôi chỉ cần đem một thỏi vàng ra ngoài.
Anh làm thế này chỉ vì một thỏi vàng thôi à?
Lùi lại.
Khi tôi đã trèo lên xong,
lúc đó anh mới được lên.
Anh sẽ không đóng cửa khi đã ra ngoài chứ?
Tôi đã nói sẽ không hại anh.
Tôi lấy một thỏi làm kỷ niệm nhé?
Thỏi vàng này nặng quá.
Đứng yên tới khi tôi ra ngoài.
Nếu anh đuổi theo, tôi sẽ bắn.
Vâng.
Nhưng mà này,
sao chỉ lấy một?
Tôi chỉ cần một thỏi.
Chắc là nặng lắm.
Đáng lẽ anh chỉ nên lấy tài liệu Máy chém.
Làm thế nào mà anh biết?
Vì thứ đó mà anh giúp tôi đến bây giờ.
- Đừng lại gần. - Nhưng…
anh nghĩ tài liệu ở trong đó à?
Nhỉ?
Được rồi.
Những tầng tốt nhất ở Tháp Babel.
Tôi sẽ bắt đầu từ tầng 120 và 121.
Không những một, mà cả hai tầng
sẽ thuộc về một người.
Hãy làm cho tôi cảm động.
Tôi ạ.
Mời ông nói.
Như mọi người đã biết,
dự kiến sẽ có rất nhiều vụ kiện liên quan đến Babel.
Tôi phải bưng bít tất cả những vụ đó.
Vì sao?
Để đảm bảo quyền lực vững bền của Babel!
Đúng rồi.
Tôi sẽ để Xây dựng Babel làm chủ thầu cho dự án
xây dựng thành phố mới Taesan và Jungsan.
Tôi có thể thuyết phục Bộ Địa chính và tất cả các đảng phái.
Cảm nhận được nhịp đập tim tôi không?
Tôi thấy phấn khích quá.
Ừ.
Như anh đã biết, cơ quan dẫn dắt ý kiến của người dân Hàn Quốc
là chúng tôi, Nhật báo Daechang.
Không bao giờ có chuyện Babel bị phê phán trên báo nữa.
Được. Ngoài tòa tháp, tôi sẽ đảm bảo quảng cáo của Babel
được đăng trên Nhật báo Daechang.
Gì vậy?
Ông là ai?
Xin lỗi vì đến muộn.
Tôi có một cuộc họp khẩn cấp.
Tôi là Cục trưởng Tae Jong Gu của Phòng Ứng phó Tội phạm Có tổ chức Quốc tế,
thuộc Cơ quan Tình báo An ninh Quốc tế.
Chào mừng ông.
TẬP 13
Anh nên bỏ ít nhất một viên đạn vào ổ chứ.
Tôi sẽ nghĩ anh vẫn coi tôi là bạn
và hỏi anh với tư cách bạn bè.
Anh làm việc cho ai?
Tôi là đặc vụ ngầm của Cơ quan Tình báo An ninh Quốc tế.
Ra vậy.
Anh giả vờ từ chức để tìm tài liệu Máy chém à?
Anh giả làm gián điệp để tiếp cận Giám đốc Wang, đúng không?
Ừ.
Còn tôi thì sao?
Việc tôi gặp anh hoàn toàn là tình cờ.
Anh đã cứu tôi
khi tôi suýt chết ở Ý.
Phải rồi.
Cái chết của Giám đốc Wang không phải tình cờ, đúng không?
Cảm ơn.
Thằng khốn…
Tao đã đánh giá thấp mày.
Mau!
Gọi xe cấp cứu. Nhanh lên!
Tôi không nghĩ anh là người như vậy.
Anh rất đáng gờm.
Đúng vậy. Tôi không phải người tốt.
Ngay từ đầu tôi đã biết anh nói dối tôi.
Anh nói dữ liệu mống mắt của ông ta
có tại bảo tàng ở Hàng Châu.
Nhưng không có bảo tàng đó.
Trước đây, khi đến văn phòng Trung Quốc,
tại sao lúc đó anh không lấy?
Lúc đó tôi chưa lấy được dữ liệu mống mắt của Giám đốc Wang.
Tôi vẫn đang lên kế hoạch hành động.
Vậy phải để trống chỗ này chứ.
Tại sao anh cho chùa Nanyak thuê?
Tôi nghĩ để trống thì nguy hiểm hơn.
Có thể sẽ có ai đó biết sự thật về nơi này.
Trước khi chúng ta đi, có ai thấy Luật sư Vincenzo
và chủ trước của tòa nhà gặp nhau không?
- Tôi thấy họ. - Tôi cũng thế.
Họ cùng nhau tới đó.
Chỉ có mình tôi thắc mắc
lý do hai người họ gặp nhau ngay khi chúng ta đi thôi hả?
Nghe nói hôm nay họ có cuộc họp.
Tôi thực sự không muốn buộc tội ai,
nhưng có mùi mờ ám lắm.
Ý chị là họ bảo chúng ta đi để ở nhà tìm vàng à?
Trời, đừng như thế. Tôi nói cho vui thôi.
Đừng có nghi ngờ lẫn nhau.
Chúng ta tin luật sư mà phải không?
Có thể họ tìm vàng để nó không lọt vào tay của Babel trước.
Này, vô lý quá đấy.
Phải. Cứ đi chơi thật vui nào.
Vậy tổ chức thi hát cho không khí vui tươi hơn nhé?
- Hay mà, nhỉ? - Được.
Một, hai
- Một, hai, ba - Nhưng nghĩ lại thì…
hai chục triệu won cho một tấm ảnh nghe cũng không hợp lý.
Gì nữa đây?
Tôi nên im miệng nhỉ?
Tài liệu Máy chém…
Anh không đưa nó cho Cơ quan Tình báo An ninh Quốc tế chứ?
Anh chưa báo cáo cấp trên.
Nếu anh báo cáo thì đã có nhiều người tới đây, mở mật thất và lấy vàng rồi.
Tại sao anh không báo cáo?
Để có giao dịch khác?
Tôi hiểu rồi.
Lợi ích sẽ lớn hơn, đúng không?
Anh giao dịch với ai?
Tôi vẫn chưa quyết định.
Nhưng làm sao anh biết đến tài liệu này?
Anh không phải tình báo duy nhất của tôi.
Bắt đầu từ đâu?
- Tôi trước. - Thôi đi.
Trời ơi. Đừng có chạy!
Này!
Tôi bảo không chạy mà!
- Chạy nhanh lên! - Mình ơi! Đợi anh!
Đi đâu vậy?
Có lẽ mọi người đang chìm trong bể khổ vì vàng.
Đúng vậy.
Tham vọng sẽ đem đến cho họ đau khổ.
Sao họ lại nông nổi như vậy?
Trời ạ. Chỉ cần gọi Keum Gwang Jin là giải quyết được trong vòng một nốt nhạc.
Cô lên trên. Tôi xuống dưới.
- Nhiều bậc thang quá. - Này.
Mình à, mau lên đây!
Đừng chạy, em sẽ bị thương đấy.
LUẬT SƯ HONG CHA YOUNG
- Vâng. - Sao anh không nghe máy?
Có chuyện gì thế?
Mọi người đã quay về plaza và đang đi xuống tầng hầm.
Xảy ra chuyện gì thế?
Mọi người quay về đây rồi.
- Nhanh lên. - Dọn chỗ này đi.
Không. Áo của tôi mà.
Sao anh lại giấu vào quần?
Chờ đã.
- Vàng. - Vàng gì?
Thỏi vàng chúng ta lấy ra. Vàng!
Ở đằng đó.
Giữ chặt vào. Đừng buông ra.
Cái gì?
Chờ đã.
- Thầy giáo. - Cậu đi hướng đó.
Ông chủ Tak, liệu ở đây có không?
Nghĩ lại thì chúng ta chưa từng tìm ở đây.
Người ta thường giấu đồ ở nơi thế này.
Được rồi. Từ từ thôi.
Này, đằng kia.
- Ông chủ Tak! - Ông chủ Tak!
Gì vậy? Tại sao hai người đi theo xuống đây?
Tôi có một chuyện quan trọng cần nói.
Chuyện quan trọng gì?
Rất lâu trước đây, bố tôi từng nói một chuyện.
Về nơi giấu vàng.
- Thật à? - Chỗ đó ở đâu?
Cô mau nói đi.
Nếu chú hỏi chỗ đó ở đâu…
Được rồi.
Chỗ đó ở đâu nhỉ?
Trời ạ. Cô nói nhanh lên.
Ở trong tim chúng ta.
Tôi cũng nghe rồi.
Báu vật quý giá nhất ở trong trái tim chúng ta.
Gì vậy? Toàn những lời nhảm nhí.
Cô đánh lạc hướng à?
Không. Không phải vậy.
Chú hãy đặt tay lên tim mình và cảm nhận.
Đằng đó. Đợi đã.
Tiếng động gì vậy?
- Không. - Có ai đó ở trong chùa.
- Không. - Tôi nghe mà.
Không. Là tôi làm đấy.
- Tôi dậm chân xuống sàn thế này. - Ừ.
Nếu chú đặt tay lên ngực, nhắm mắt lại, chú sẽ cảm nhận được.
No comments yet. Be the first to leave one.