The Traveler

The Traveler (مسافر)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

The Traveler 1974 Criterion 1080p BluRay x265 HEVC 10bit AC3 1 0 Persian afm72
ความคิดเห็นโดย kidieuech
Dịch từ phụ đề tiếng Anh của Criterion, runtime: 1:13:15 (29.970fps).

แท็ก

BluRay
AC3
1080
x265
HEVC
เผยแพร่เมื่อ: 2020-01-31
ดาวน์โหลด: 28
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

HÀNH KHÁCH

Dựa trên câu chuyện của HASSAN RAFIE

Kịch bản ABBAS KIAROSTAMI

Diễn viên MASUD ZANDBEGLEH HASSAN DARABI

MOSTAFA TARI HASSAN ARAB

ATASHJAMEH, GOUDARZI, KHANJANI, BAYAT, JAFARI, KIANIAN

DANESH, GHIASVAND, DARABI, KHOSHDEL, và trẻ em của Malayer

Trợ lí đạo diễn HASSAN FARSHCHI

Trợ lí quay phim ALI RAHNAMA, MORTEZA REZAKHANI

Âm thanh AHMAD ASKARI, ABUTALEB HABIBI,

CHANGIZ SAYAD, và MOHAMMAD HAGHIGHI

Chỉnh sửa âm thanh AMIR-HOSSEIN HAMI

Âm nhạc KAMBIZ ROSHANRAVAN

Quay phim FIRUZ MALEKZADEH

Đạo diễn ABBAS KIAROSTAMI

Phụ đề Kì Diệu Ếch

Qassem.

Qassem.

Mày không đến trường à? - Mấy giờ rồi?

- Lúc đi ra là 1 giờ kém 15. - Chắc không?

Thề luôn. Thấy mày chưa đi học nên hỏi thôi.

Tốt quá, thắng rồi.

Hay quá, tụi bây phải dọn dẹp.

Persepolis đã đánh bại chúng ta.

Bác ơi, tờ này giá bao nhiêu?

15 Rian.

Bán cho con 13 đi?

Không, 13 thì rẻ quá.

Con sẽ lấy tiền của cha và mai sẽ trả đủ.

Cha con là ai?

Lar, người thợ mộc.

"...như sự chế nhạo bạo lực từ cách mà nó xuất hiện,

và bầu không khí chán nản quanh đây".

Em có thể vào không thầy?

- Vừa ở lỗ nào chui ra vậy? - Em bị đau răng.

Đau răng thế nào?

Răng bị nhiễm trùng.

Nên giờ mới đến hả? Mấy giờ rồi biết không?

- Mẹ em phải dẫn đi bác sĩ. - Tao hy vọng nó sẽ thối rửa.

"Nhận thức được hư vô, kể cả trạng thái hiện giờ,

anh ta cảm thấy thật tuyệt và bóng tối của tự nhiên nhấn chìm anh ta".

Không chỉ sự đáng sợ thu hút anh ta.

Còn có những thứ như phiền... phiền…

sự phiền muộn.

"Để thoát khỏi tình cảnh lạ lùng này

anh ta sợ nhưng không hiểu,

anh ta bắt đầu đếm với giọng thật lớn".

Akbar, trận đấu lớn sẽ diễn ra trong hai ngày nữa.

Mấy người ở Tehran thật là sướng.

Không gì bằng được tận mắt xem.

Họ đã in hình của Ghelichkhani. Tao nghĩ anh ấy sẽ ra sân.

Anh ấy cũng sẽ ghi sáu bàn nữa cho coi.

"Vùng ven" có nghĩa là gì?

Khu vực xung quanh.

"Nỗi sợ hãi lại chiếm lấy anh ta,

một nỗi sợ tự nhiên anh ta không thể vượt qua,

Vào thời khắc đó,

Kuzat chỉ có một ý nghĩ: phải thoát khỏi bằng tất cả sức mạnh,

vượt qua rừng thẳm và sa mạc

đế đến nơi có nhà cửa, cửa sổ và những ngọn nến"

- Cái gì đây? - Không phải của em.

Ra khỏi đây. Mày muốn lưu ban nữa à?

"Anh ta bình tình lại và bắt đầu theo cách của mình.

Lần này anh ta đi được xa hơn một chút,

nhưng bị buộc phải dừng lại lần nữa.

Sau khi nghỉ ngơi vài giây, anh ta lại bắt đầu trở lại, một lần nữa"

- Con về rồi. - Làm bài tập đi.

Mới về đã đi đá bóng. Ôi thánh thần ơi .

Mẹ nói là lo làm bài tập đi.

Đừng đá bóng nhiều quá.

Mặc luôn bộ này mà ra ngoài à?

Tao ngán phải giặt giũ đồ của mày hàng ngày rồi.

Tối nay mày sẽ bị đòn

với cái cây của cha mày.

Mày không mệt khi suốt ngày rượt theo trái bóng đó sao?

Sao không lo học hành? Chẳng làm được trò trống gì.

ít nhất phải học nghề gì đó như thợ mộc,

bằng không sẽ thất nghiệp, đời mày coi như xong.

Tao làm gì với mày bây giờ? Nói không bao giờ nghe cả.

Tao phải làm bao nhiêu nữa để nuôi cái miệng của mày đây?

Nếu mày không học, vậy đi đan thảm đi,

bằng không đời mày sẽ coi như bỏ.

Tao cứ nói mãi là phải làm bài tập.

Không có chơi mấy thứ đó nữa. Mày không dùng não sao.

Lại trốn ra ngoài, thằng quỷ kia?

Tôi là mẹ nó. Không thể không lo được.

Tôi nói nó phải học và đừng để ở lại lớp,

không phải muốn chửi mắng nó.

Cho nó học đan thảm và bắt đầu lại.

Nếu nó vẫn cư xử như ở trường thì sao?

Cha nó sẽ trừng phạt nó.

Ông ấy mới quất nó tối qua như thường lệ.

Nó lấy sách và lẻn ra ngoài.

Rồi nói là đang học bài,

nhưng lại thi rớt bài kiểm tra cuối năm.

Đem đến cho hiệu trưởng đi.

Làm sao?

Gửi thư à? - Vâng, gửi cho ông ta.

Tôi sẽ nguyền rủa ông ta vì đã dạy tụi nhỏ về bóng đá.

Persepolis đang thắng.

Persepolis đang thắng.

Mày phá hỏng hết rồi. Đá vậy mà gọi là đá bóng hả?

Mày có giỏi sao không thể hiện đi.

- Có chuyện gì à? - Là sao?

Mày có chuyền được trái nào không?

Tới khung thành rồi mày sẽ bắn chim thôi.

- Đầu óc mày cứ lơ ngơ. - Mày bộ hay lắm à.

Tao chuyền cho mày,

mày lại để mất bóng, rồi tụi kia ghi bàn.

Vậy mà muốn tao phải chuyền sao.

Đầu óc mày cứ ở trên mây.

Được rồi, tao đã đá không tốt,

nhưng mày không được chê mấy đường chuyền.

- Mày đang nghĩ gì đó? - Không có gì.

- Không có gì sao? - Tehran.

Tehran? Tại sao?

- Tao muốn đi. - Đi làm gì?

- Xem trận đấu. - Mày định nói với cha mẹ mày à?

- Ừ. - Nói gì?

- Nói tao sẽ ở nhà mày. - Nhà tao?

Chúng ta có bài kiểm tra tiếng Ba Tư.

Tao sẽ học trên đường đi.

- Còn tiền bạc thì sao? - Tiền à?

Làm sao để nuôi chúng nó đây?

Ông phải nghĩ tới con ông, bắt nó phải học.

Tôi suốt ngày phải giặt đồ rồi phải đem phơi.

Tôi sẽ đi và không trở lại tới khi ông lo cho nó.

Tôi đã nói như vậy năm ngoái rồi.

Ông cứ bỏ ngoài tai,

còn nó thì cứ long nhong cả năm trời.

Ông không thèm suy nghĩ gì cả.

Tôi cứ phải nói hoài, và ông cứ bỏ ngoài tai.

Ông cứ ngồi đó,

phì phèo điếu thuốc.

Tôi cứ tiếp tục nói,

rồi mọi chuyện từ lỗ tai này chui ra bên kia.

Tôi cần tiền cho đám giỗ ngày mai.

Thánh thần ơi, hãy làm cho cha mẹ...

và thầy cô...

tự hào vì chúng con.

dẫn dắt chúng con đi đúng đường...

Mày đi Tehran chỉ với 5 Toman?

Vào đi.

Thưa ông, tôi là mẹ của em Qassem Julayi.

Tốt, tốt.

Sao bà lại đến đây?

Con tôi tối nào cũng ngủ mà không làm bài tập.

Khi tôi hỏi, nó bảo đã làm rồi.

Tôi đến đây để điều tra xem

có đến trường và làm bài đầy đủ không.

Tôi không biết đọc hay viết.

Bà đến đây mỗi năm một lần để thấy thằng ất ơ đó có đến trường không?

Nó làm cho tôi như sống trong địa ngục, kéo thành tích cả trường xuống.

Nó không phải là một đứa trẻ, Nó là một con quỷ.

Tôi có thể làm gì?

Khi tôi hỏi nó có làm bài xong chưa,

nó luôn nói có.

Nó đi ngủ rất sớm và thức cũng sớm.

Nó đến trường sớm hơn những đứa khác.

Tôi hỏi nó, "Bài tập của con đâu?"

Nó nói làm ở trường rồi, hoặc trên đường đi,

hoặc ngoài sân, hoặc trên mái nhà.

Sao tôi kiểm tra được? Tôi có đọc được đâu.

Tôi suốt ngày bận bịu làm đồ ăn cho cả nhà.

Họ ăn xong rồi xách đít đi, tôi chẳng than lấy một lời.

Thằng nhỏ bên nhà hàng xóm có báo Qassem không có đến trường.

Nên tôi tới đây gặp ông

để kiểm tra xem nó có học hành đàng hoàng không.

Ông phải có trách nhiệm. - Thôi đủ rồi.

Nếu một con ra lẻn ra khỏi sân của bà,

bà phải rượt theo nó khắp thị trấn.

Những năm qua, có bao giờ bà đến đây để xem nó thế nào chưa?

Đã bao giờ đến để xem trường học trông ra làm sao chưa?

Bây giờ lại đến đây và đỗ lỗi lên tôi.

Chỉ vừa tối qua thôi

Nó có một thói quen mới mà tôi không thể ưa nổi.

Tối qua tôi để năm toman dưới tấm thảm.

Sáng nay tôi làm đồ ăn sáng

và đưa năm đồng rial nó xin.

Lúc nó đi rồi tôi bắt đầu dọn dẹp,

và khi đến lấy 5 toman, thì đã không còn nữa.

Không có ai khác từng vào phòng đó cả.

Tôi phải làm gì với tật này của nó đây?

Bà mong gì hơn ở một đứa bất hạnh như nó

vì có phụ huynh như bà?

Bà muốn tôi làm gì với nó?

Bà có bao giờ đến gặp tôi trước khi nó trộm tiền chưa?

Bà nói đây là lần đầu của nó. Tôi phải làm gì?

Bà là mẹ của nó, mà còn không ngăn được.

Nếu tôi lại đánh nó một trận,

không ai dám phàn nàn đâu,

nhưng mà ngày mai mọi việc lại như cũ thôi.

Ông có toàn quyền quyết định ở đây.

Hỏi xem nó đã làm gì với 5 toman đó.

Chúng tôi giao hết cho ông.

Ông có toàn quyền quyết định.

Hai việc có thể xảy ra.

Dù là tôi không nhúng tay vào

và để bà tự to...

hay bà có thể...

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left