ข้อมูลรุ่น

Its Okay to Not Be Okay S01E10 ViE 1080p NF WEB-DL H 264 DDP2 0-SH3LBY
ความคิดเห็นโดย JackieK
Subtitle from Netflix.

แท็ก

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
TS
เผยแพร่เมื่อ: 2020-07-19
ดาวน์โหลด: 28
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX

‎"Người như anh...

‎Người như anh nên chết quách đi!"

‎Người như anh

‎nên chết quách đi!

‎"Người như anh nên chết quách đi!

‎Người như anh nên chết quách đi".

‎Em nói thế mà.

‎Ngày nào em chả nói với mẹ ‎là muốn anh chết.

‎Cho nên ngày đó em mới đẩy anh xuống sông.

‎Anh đã kêu cứu.

‎Anh đã liên tục kêu cứu,

‎nhưng em lại bỏ chạy.

‎Em bỏ chạy, để anh lại một mình.

‎Em muốn anh chết. Ngày nào cũng thế...

‎- Lúc nào em cũng muốn giết anh mà. ‎- Không...

‎Mọi người...

‎Mọi người ơi!

‎Em tôi muốn giết tôi này!

‎- Không có. ‎- Mọi người ơi!

‎Không phải...

‎Em tôi muốn giết tôi này!

‎Mọi người ơi!

‎Em tôi...

‎- Em tôi muốn giết tôi này! ‎- Không...

‎Mọi người ơi, em tôi muốn giết tôi này!

‎Anh à. Anh biết truyện cổ tích ‎Ông Vua Có Đôi Tai Lừa ‎, đúng chứ?

‎Em tôi muốn giết tôi này!

‎Mọi người ơi!

‎Nó...Nó muốn...

‎Mọi người ơi!

‎Mọi người nghe này!

‎Em tôi muốn giết tôi này!

‎Không có...

‎- Mọi người ơi! ‎- Em không có.

‎- Em tôi muốn giết tôi này! ‎- Em không có.

‎Anh à, không phải đâu.

‎CHƯƠNG 10 ‎CÔ BÉ CHĂN CỪU

‎BỆNH NHÂN DÙNG THUỐC AN THẦN ‎CẤM LÀM PHIỀN

‎Cậu ấy ngủ chưa?

‎Rồi ạ.

‎Chúng tôi vừa cho thuốc an thần ‎để cậu ấy ngủ rồi.

‎Để cậu ấy ở lại một thời gian được chứ?

‎Ý tôi không phải là cho nhập viện,

‎mà chỉ là giữ lại để theo dõi.

‎Vâng.

‎Anh cậu phải ngủ một lúc rồi mới tỉnh.

‎Trong lúc đó, cậu ra ngoài hóng gió đi.

‎Này, anh đi đâu vậy, hả?

‎Tôi hỏi anh đi đâu?

‎Tôi đau chân.

‎Này, Moon Gang Tae!

‎Tôi bảo anh đừng quay lưng với tôi mà.

‎Tại sao

‎lưng anh rộng ‎một cách không cần thiết vậy?

‎Anh không đói à?

‎Nếu đi tàu ở đây và tới ga sau nữa

‎- sẽ có quán mì udon ngon. ‎- Ko Mun Yeong.

‎Đừng đi theo tôi nữa.

‎Chúng ta là một đôi mà. ‎Phải đi cùng nhau chứ.

‎Về nhà đi.

‎Tôi phải ở bên anh trai.

‎Anh không làm gì sai cả.

‎Hôm đó, việc anh ấy ngã xuống nước

‎là sự cố không may.

‎Gang Tae ơi! Cứu anh với!

‎Gang Tae!

‎Anh từng hèn nhát nhưng không nhẫn tâm.

‎Dù anh đã bỏ chạy,

‎nhưng rốt cuộc đã trở lại cứu anh ấy.

‎Anh vô tội mà.

‎"Anh thật sự

‎chết đi thì tốt quá".

‎Tôi đã bỏ chạy với suy nghĩ đó.

‎Anh trai tôi biết điều đó.

‎Và cô

‎cũng biết rồi mà.

‎Cô biết gì về tôi chứ?

‎Sao dám tùy tiện đùa giỡn thế hả?

‎Đồ đạo đức giả.

‎Tôi không thể nào vô tội.

‎Vậy nên

‎để chuộc tội,

‎anh dành toàn bộ cuộc đời mình ‎cho anh trai?

‎Hôm đó,

‎ở con sông đó,

‎sao cô lại cứu tôi?

‎Cô nên để tôi chết đi chứ.

‎Nếu hôm đó chết đi,

‎đời tôi đã không thành ra thế này.

‎Mình liên tục gọi nó.

‎Vậy mà nó lại bỏ đi.

‎Nó bỏ mình lại.

‎Nó bỏ mình lại đó

‎rồi bỏ chạy thật xa.

‎Cậu ta muốn giết anh trai.

‎Nghe nói ‎cậu ta đã đẩy anh mình xuống sông.

‎Đúng là không thể trông mặt ‎mà bắt hình dong.

‎Dù sao thì lúc cậu ấy cười,

‎nụ cười trông cũng rất tỏa nắng.

‎Tôi nhìn thấy rồi.

‎- Gì? ‎- Trong mắt điều dưỡng Moon

‎có viết một dòng chữ.

‎"Tôi sẽ giết từng người một".

‎- Nhưng cậu ấy đẹp trai. ‎- Kệ đi. Nói nhảm ấy mà.

‎Ừ, đẹp thật.

‎Đẹp thì đã làm sao?

‎Này, con mụ pháp sư điên!

‎- Jeong Tae! ‎- Cẩn thận cái miệng!

‎Ôi trời.

‎Lau mặt đi.

‎Bệnh nhân Joo Jeong Tae,

‎với tài nghệ ngắm bắn bằng bình cứu hỏa,

‎đúng là người xuất thân từ đội cứu hỏa ‎nhiều năm trước.

‎Phải phun vào lửa, ‎sao lại phun người vô tội?

‎Không nghe anh ta nói à?

‎Họa là từ miệng chúng ta mà ra.

‎Cho nên mọi người phải cẩn thận cái miệng.

‎Đừng bàn tán gì ‎về chuyện của điều dưỡng Moon.

‎Trời đất.

‎- Y tá trưởng. ‎- Hả?

‎Ghi chép về việc tư vấn ‎của bệnh nhân Park Ok Ran mà chị nói.

‎Ừ, cảm ơn cô.

‎Mà sao tự nhiên chị lại xem ‎ghi chép của Park Ok Ran?

‎Gần đây tôi thấy bà ấy ‎hay thay đổi cảm xúc,

‎và mức độ ảnh hưởng cũng khác mọi khi.

‎MỨC ĐỘ ẢNH HƯỞNG: SỰ BỘC LỘ CẢM XÚC

‎Tôi muốn kiểm tra xem ‎có nguyên nhân cụ thể gì không.

‎PHÒNG TƯ VẤN

‎Dạo này có thấy bất tiện ở khu bệnh không?

‎Tôi tò mò một chuyện.

‎Bà nói đi.

‎Cậu ấy đã muốn giết thật à?

‎Sao ạ?

‎Cậu điều dưỡng đó muốn giết anh trai à?

‎Không. Chắc giữa hai người ‎có hiểu lầm gì đó.

‎Y tá trưởng.

‎Tại sao Othello

‎lại giết vợ mình?

‎Vì hiểu lầm.

‎Tôi đem cặp sách tới rồi.

‎Anh ngủ à?

‎Anh không đói à?

‎Ở đây vắng vẻ quá, đúng không?

‎Nếu có phòng bệnh trống, ‎tôi sẽ chuyển anh đi ngay.

‎Nếu anh muốn về nhà...

‎Không về, không về nhà đâu.

‎Được rồi. Anh ở lại đây một thời gian đi.

‎Có gì bất tiện thì gọi tôi nhé.

‎Được chứ?

‎Cái thằng này, cả ngày không nghe máy.

‎Điên mất.

‎Chắc còn một người nữa phát điên đây.

‎Tôi có nên ở cạnh không?

‎Cô ở bên cạnh Mun Yeong có ích gì?

‎Không. Là họa sĩ Moon Sang Tae cơ.

‎Này.

‎Mun Yeong bị cuốn vào ‎cuộc cãi nhau của họ,

‎không biết lúc nào mới có tác phẩm mới.

‎Cô còn lo lắng cho ai vậy hả?

‎Thật là!

‎Xem con buôn suy nghĩ kìa.

‎Sao cơ?

‎Bố mẹ anh đặt tên chuẩn phết đấy.

‎"Sang In" mà, chuẩn thương nhân.

‎Còn cậu là hãm tài ‎nên mới tên là "Jae Su" hả?

‎Bố mẹ tôi đưa chỗ chuyên đặt tên ‎300.000 won để họ đặt tên đấy.

‎Tên tôi do ông cố ‎xuất thân từ Độc Lập Quân đặt cho!

‎Hai người thôi đi.

‎Giờ bạn tôi không rõ sống chết, ‎không liên lạc được nên tôi sốt ruột.

‎Vậy mà anh chỉ nghĩ tới chuyện bán sách.

‎Nếu từ đầu cô Ko Mun Yeong đó ‎không dụ con người hiền lành ấy đi chơi

‎thì có ra nông nỗi này không?

‎Vỗ tay bằng một bàn tay được à?

‎Cậu ta cũng thích ‎nên mới cun cút đi theo, không phải sao?

‎Cậu ta bỏ mặc anh trai ở đây,

‎lại còn đi qua đêm với Mun Yeong.

‎Đảm bảo là có động cơ vô cùng đen tối.

‎Ngừng lại đi, im lặng được không?

‎Tất cả là tại Ko Mun Yeong, ‎cô ta là chủ mưu!

‎Moon Gang Tae! Hắn mới là kẻ nham hiểm!

‎- Thật đấy hả? Bỏ ra. ‎- Thật hả?

‎- Đùa nhau à? ‎- Tới lượt cậu nói à?

‎Trời ơi. Anh tập thể hình hả?

‎Ăn cơm thôi.

‎- Vâng ạ. ‎- Vâng ạ.

‎Dù trong lòng chúng bồn chồn đi nữa,

‎mong là bọn nó không bỏ bữa.

‎BỆNH NHÂN DÙNG THUỐC AN THẦN ‎CẤM LÀM PHIỀN

‎Anh.

‎Sao cô lại cứu tôi?

‎Cô nên để tôi chết đi chứ.

‎Tên xấu xa.

‎Cứ vào là được mà. ‎Ngồi đó mãi thì được gì?

‎Với một người tự kỷ, ‎họ đóng lại cánh cửa dẫn ra thế giới.

‎Anh Gang Tae

‎đang đợi anh trai mở cửa trước.

‎Không khác gì hồn ma vất vưởng.

‎Không thể tiến lại gần

‎mà cũng không thể rời đi.

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left