200 บรรทัดแรก
Charles, thế thì không thượng võ lắm đâu.
Đừng lo, ông Wilcox. Trò chơi này không có chổ cho thượng võ đâu.
Nó chỉ nhằm phơi bày cái sự hung bạo trong con người chúng ta mà thôi.
Evie, thế thì không công bằng !
"Meg yêu quý, em đang có một khoảng thời gian thú vị.
em mến tất cả bọn họ.
Họ là một gia đình rất hạnh phúc, dễ chịu nhất mà chị có thể hình dung được.
Vui nhất là họ nghĩ rằng em là một đứa ngốc nghếch ...
và nói vậy luôn ...
ít ra cũng là bà Wilcox nói.
Ôi, Meg, ta có nên tập nói ít đi được không ?
Ôi, nhưng mà, Meg ơi, Meg, chị yêu, Meg yêu quý ơi ...
Em không biết phải nói gì. Hay chị sẽ nói thế nào.
Em và Paul Wilcox đang yêu nhau.
Bọn em đã hứa hôn."
Annie. Quái ! Bọn con gái nhà Schlegel.
Tibby, xem đi. Margaret, nếu như dì có thể xen vào.
Cái quái quỷ gì vậy hả ? Con ...
Con không thể nói với dì được, Juley. Con cũng không rõ hơn dì đâu. Con ...
Ta chỉ mới gặp nhà Wilcox vào mùa xuân năm ngoái khi chúng ta đi dạo ở Đức thôi.
Ôi, con ơi.
Rõ ràng, phải có ai đó phải đến nhà Howards và tìm hiểu chứ.
Howards End à. Không, Margaret à, tìm hiểu là cần thiết đấy.
Chúng ta biết gì về nhà Wilcox này chứ ? Họ cùng tầng lớp với ta chứ ?
Họ có phù hợp không đây ? Nhưng mà, dì Juley ...
Vấn đề là gì nào ?
Helen đang yêu. Đó là điều con cần phải biết.
Con lấy cho dì lịch trình tàu hỏa được không, con yêu?
Chào anh. Chào em.
Paul à ?
Cha e rằng Crane lại báo bệnh nữa rồi.
Nhưng hôm nay anh ta phải đưa em đến Warringtons để đánh quần vợt.
Em đã bảo anh ta rồi. Hẳn là anh ta đang giả vờ đấy.
Cha nên đuổi anh ta đi, cha à. Thuê một tài xế mới.
Mẹ ơi, con đi đây. Tạm biệt.
Charlie, Charlie, chờ, chờ đã.
Gì thế ạ ? Cha con có đó không ?
Chờ chút nhé. Mẹ có một ít trái anh đào.
Cha này ?
Evie này.
Được rồi. Chúng ta đi thôi.
Tạm biệt. Tạm biệt.
Chuyện tối hôm qua ... Không có gì cả.
Anh e là anh mất kiểm soát. Đúng thế, hai ta đều thế mà.
Chắc hẳn là tại ánh trăng. Trừ khi lúc đó không có trăng.
Ờ, khá đúng đó chớ.
Ông có phiền không ? Không sao.
Em thấy đấy, anh không có tiền riêng, và anh vẫn cố xoay xở ở Nigeria đấy.
Nơi đó rất đáng sợ với phụ nữ da trắng, khí hậu ở đó thật là ...
cả dân bản địa và tất cả mọi thứ luôn.
Anh muốn nói, anh thực sự nghĩ em cực kỳ xinh đẹp. Khá đúng đấy.
Không ai biết đều đó cả.
Ôi Meg ! Em đã gởi thư cho chị ấy rồi. Ôi, không. Không phải thế chứ.
Đúng. Em rất tiếc. Này, chắc chị ấy sẽ đến đây.
Ta phải ngăn chị ấy lại. Ta phải gởi điện tín cho chị ấy.
Ôi, Crane nghỉ bệnh rồi. Có chiếc xe đạp nào không ?
Ô đúng, có đó, chắc ở đâu đó.
Số tiền là một bảng ba xu rưỡi, thưa ông.
M.J. Schlegel, số 6 Wickham Place, Tây Luân Đôn.
Meg yêu quý, mọi thứ chấm dứt.
Giá như em đừng gởi thư.
Đừng kể với ai. Helen.
Xin thứ lỗi, tôi muốn tìm một nơi gọi là Nhà Howards.
Bưu phẩm của tôi đâu ? Bác gác cổng đang giữ nó.
Ông Wilcox này. Quý bà này đang tìm Howards End đấy.
Mạo muội xin hỏi, anh là ông Wilcox con hay là ông Wilcox cha đấy ?
À, ông con đấy.
Cái ga này làm ăn thật tồi tệ. Nếu cho tôi, thì tôi đuổi việc gần hết bọn họ.
Cám ơn, Bernard. Cám ơn ông.
Có lẽ tôi nên tự giới thiệu. Tôi là dì của cô Schlegel.
Ồ, ra thế. Đúng. Cô Schlegel đang ở chổ chúng tôi.
Bà có muốn gặp cô ấy không ? Ôi, thế thì tốt quá. Đúng đấy.
Tôi có thể chở bà đi bằng ô tô.
Người nhà Schlegel thì thật khác thường.
Bọn họ, dĩ nhiên, mang dòng máu Anh nhưng cha họ là người Đức ...
và đó là lý do tại sao họ lại quan tâm tới văn học và nghệ thuật.
À, chờ một chút.
Wilcox, Howards End.
Tôi muốn anh hiểu rằng tôi đến đây không có ý can thiệp.
Tôi đến là để đại diện gia đình ...
và nói chuyện với anh về Helen, ông Wilcox à.
Cháu gái tôi và anh.
Cô Schlegel và, à, và chính tôi sao ?
Tôi tin là không có sự hiểu lầm đâu.
À, sự thật thì tôi đã đính hôn sắp cưới rồi ...
nhưng với một tiểu thư khác, không phải với cô Schlegel.
Helen đã gởi thư cho chúng tôi, ông Wilcox à. Cô ấy đã kể hết mọi chuyện.
Ôi trời ơi. Đó là trò ngu xuẩn của Paul đó.
Nhưng anh là Paul mà. Không. Tôi đâu phải.
Thế sao anh lại nói thế ở nhà ga ? Tôi đâu có nói kiểu đó.
Xin lỗi nhé, anh nói thế đấy. Xin lỗi nha, tôi đâu có nói.
Tôi tên là Charles.
Thế ý bà bảo là Paul và cháu gái bà đã ...
Cái thằng ngốc !
Dại dột quá !
Này, ờ, tôi cảnh báo bà đấy.
Vô ích rồi. Ờ, thằng Paul chẳng có nổi một xu.
Chẳng cần phải cảnh báo ta đâu. Lời cảnh báo chắc có hàm ý khác đấy.
Nhưng nó chẳng hề kể cho chúng tôi, trong khi cháu bà lại nhanh chóng loan tin.
Nếu ta là đàn ông, anh Wilcox à, đây là lưu ý cuối cùng, ta sẽ cho anh cái bạt tai đấy.
Anh chẳng phù hợp với đẳng cấp của cháu gái tôi ...
Mọi thứ tôi biết là cô ấy đã báo tin. Hay để lau giày cô ấy đâu nhé.
Hãy để tôi nói xong đã chứ ? Không đời nào !
Tôi chả thèm tranh cãi với loại người thế này.
Để ta xuống xe ngay lập tức! Đừng cố mà đứng lên !
Dừng ngay ! Dừng Ngay ! Ngồi xuống. Ngồi xuống đi !
Dừng ngay ! Ngồi xuống ngay !
Cám ơn trời !
Chỉ là ...
Đẩy nó ra.
Ôi, Helen.
Không sao cả.
Tôi nghĩ, phải thừa nhận là ...
rằng bản giao hưởng số 5 của Beethoven có âm hưởng tuyệt vời nhất ...
đi thẳng vào giác quan nhân loại.
Thế nghĩa là gì nào ?
Chúng ta không khó khi nhận thấy rằng thể loại âm nhạc này ...
có kịch tính phi thường:
Cuộc chiến đấu của người anh hùng bị vây quanh bởi các hiểm họa ...
đã dẫn đến một chiến thắng vĩ đại và một thắng lợi tuyệt đối.
như được trình diễn trong đoạn khai triển của phần thứ nhất.
Những gì tôi cần khán thính giả lưu ý cho đến giờ ...
là phần thứ ba.
Chúng ta không còn nghe về người anh hùng nữa, mà là yêu tinh.
Cám ơn Mẹ.
Một yêu tinh lẻ loi, đơn độc ...
băng qua thiên hà ...
từ lúc bắt đầu cho đến kết thúc.
Sao lại là yêu tinh hả ?
Xin lỗi không nghe rõ ? Sao lại là yêu tinh ?
À, rõ ràng là.
Con yêu tinh biểu thị cho một tâm hồn trái ngược.
Nhưng sao phải là loài yêu tinh cơ chứ ?
Hốt hoảng và trống rỗng. Đó là thứ mà yêu tinh biểu hiện.
Cung thứ, báo hiệu sự hốt hoảng.
Cung trưởng, tráng lệ.
Một anh hùng, hân hoan.
Cô gì ơi.
Xin cô thứ lỗi. Đó là dù của tôi.
Này cô ơi.
Này cô ! Này cô !
Bà Wilcox ơi, anh không làm váy cưới của bà bị ướt đâu nhé.
Nhanh lên, Charles.
Này Charles, mưa to lắm đấy !
Tiếp đi. Vào trong đi. Tạm biệt.
Em ơi, hoa cưới này. Chúc may mắn.
Paul, em đang cầm mũ của anh đấy. Tạm biệt.
Gặp bên đó nhé.
Thật quá xui là xui.
khi khắp Luân Đôn này chả còn căn hộ nào cho họ thuê cả ...
ngoại trừ một căn đối diện với cửa sổ thư viện nhà chúng ta.
Ai không tìm được căn hộ hả ?
Tibby, nhà Wilcox ấy.
Em chắc còn nhớ sự việc giữa Helen và Paul Wilcox mùa hè rồi mà.
Paul Wilcox à.
Cái thằng mà em từng muốn đập cho nó một trận nhớ đời đó hả ?
Ôi, cô gì ơi !
Cái gì đây ? Tibby ốm hả ?
Tibby đang pha trà.
Ờ, tốt.
Nếu không có gì tệ hơn. Nào. Helen ...
Ôi, em ơi. Có chuyện kỳ quặc lắm à.
Hứa với chị là em không thấy phiền đấy.
Là nhà Wilcox đấy.
Họ thuê căn hộ đối diện làm đám cưới cho con trai họ đấy.
Một đứa con trai khác.
Em đau lòng à.
Liệu Paul Wilcox có chỉ vào nhà chúng ta và nói ...
"Nhà đó có một cô đã tìm cách đưa tôi vào tròng" không ?
Thật lố bịch.
Họ chỉ thuê căn nhà kia vài tuần thôi, ông gác cổng nói thế.
Liệu ta phải chào, hay phớt lờ họ đi ?
Em à ...
sao em không cầm thiệp mời của anh họ Frieda ...
và đi Hamburg vài tuần đi ?
Đúng. Em nghĩ em sẽ đi.
Chả sao cả, nhưng ...
ai mà muốn va chạm với nhà Wilcox kia chứ.
Đừng lấy hết số bánh đó. Tibby.
Chị có nghĩ rằng anh chàng kia đang tìm chúng ta không ?
Anh ta tìm chúng ta đó.
Ờ, xin thứ lỗi, thưa cô. Cô đã lấy nhầm dù của tôi đấy.
Tôi chắc là vô tình thôi.
Ở sảnh Ethical. "Âm nhạc và ý nghĩa".
Tôi rất tiếc. Tôi chẳng làm gì khác ngoài việc ăn cắp dù à.
Xin vào bên trong và chọn một cái đi. Không sao cả. Annie ơi.
Xem nào, của anh là cái tay móc hay là tay bướu nào ?
Của tôi là tay bướu, ít ra là tôi nghĩ thế. Kia là của Tibby. Còn cái này thì sao nhỉ ?
Tôi cho rằng anh không nên mở nó ở trong nhà. Không phiền nhé.
Không, nó mở dọc theo đường chỉ nổi. Nó là một cái dù kinh khủng.
Chắc là của tôi đó.
Ôi, tôi rất tiếc đấy. Em tôi đã lấy mất dù của anh sao ?
Ôi, không phải nữa chứ. Helen. Cô ấy là một tên trộm ngoan cố. Thực tình xin lỗi anh.
Tôi nói này, hãy ở lại uống trà đi. Anh ... Bast.
Anh Bast, anh ở lại uống trà chứ ? Đúng, ở lại đi, anh Bast.
Đó là điều tối thiểu chúng tôi phải làm vì đã để anh bị ướt.
Em trai tôi đang ở trên lầu, nên anh sẽ bị dòm ngó đó.
Xem này, anh ấy ướt đẫm này, Meg. Xin vui lòng lên lầu đi. Helen, đưa anh ấy lên lầu đi.
Anh nghĩ sao về bài thuyết trình ? Em không đồng ý về con yêu tinh.
Nhưng em đồng ý về mấy người hùng và sự sụp đổ.
No comments yet. Be the first to leave one.