200 บรรทัดแรก
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Vào đêm trước khi sang vòng thứ 19,
ông Wilford vĩ đại đã trở về từ băng giá.
Đó là thời kỳ của hai đầu máy,
Đuôi tàu không còn là Đuôi tàu mà là vùng biên giới.
Thời kỳ của mưu chước khôn khéo và tài điều khiển tàu siêu việt,
của những vòng quay bị gián đoạn và đường tàu mới trên địa hình mới.
Javi, nghe rõ không?
Javi? Khỉ thật.
Nếu nghe thì chuyển sang radio dự phòng đi.
Tôi đến chỗ đầu nối đây.
Hy vọng là mầm sống duy nhất,
trong cuộc chiến giữa Big Alice, dài 40 toa,
với Snowpiercer, con tàu hùng mạnh dài 994 toa.
Snowpiercer không thể chạy nữa.
Hãy làm theo yêu cầu của ông Wilford,
không bọn tôi sẽ bỏ tàu các người lại đây.
Bảo ông Wilford là cư dân của Snowpiercer không đầu hàng.
Anh là ai?
Tôi là chủ cái cửa sau cô vừa mở tung.
Chắc chắn chúng ta có thể cùng tồn tại.
Anh Layton không có ý gì.
Ta có thể bàn bạc trong khi tàu chạy.
Nghe có lý đấy, Alex. Bảo đảm mẹ cô sẽ đồng ý.
- Chúng tôi phải làm gì? - Cung cấp toàn bộ danh sách này.
Bia?
- "Cà rốt, dưa chuột". - Phải kiếm đủ từng này?
Trong 12 phút thôi, lạnh quá tàu sẽ hết chạy được.
Này!
- Toàn đồ lặt vặt. - Hết cách rồi.
- Đường liên lạc hỏng, cả tàu phụ nữa. - Phải chạy nhanh đi kiếm đủ.
Lò ủ bia, cần sáu chai bia Railman's.
Có ngay! Tránh ra!
Thư viện, nhờ ai lấy một quyển Rebecca của Daphne du Maurier.
Ruth, đi với tôi. Roche, giữ chiến tuyến.
- Nông nghiệp! - Có!
Till đi nhé. Một bó cà rốt, một quả dưa chuột, sáu trứng, một gà mái.
- Gà mái? - Ừ.
Javi, liên lạc được Mel không?
- Tàu dừng rồi. - Tôi biết.
- Liên lạc được Mel không? - Không.
Wilford kiểm soát Snowpiercer hoàn toàn.
Cô ấy sẽ biết phải dùng đài dự phòng.
Melanie, trả lời đi, Đầu máy đây.
Ngoài này trời đẹp lắm.
Ừ, âm 118 độ dịu mát.
Em trở về tàu đi.
Em đang ở chỗ đầu nối. Móc neo đã khóa.
- Mel, em không được ngắt nối. - Em biết.
Ta đã cạn năng lượng khi cố bỏ chạy
nên giờ không tự chạy nổi.
Ben, anh đã nói đúng. Em đã mắc lừa.
Nếu phá móc nối,
ít nhất lấy lại được khoang lái và hệ thống sự sống.
Em có bom dính chứ?
Ừ. Có một cái thôi.
Mel, nhiệt độ bộ đồ của em bao nhiêu?
- Em sắp bị hạ thân nhiệt đấy, Mel. - Ừ.
Mel?
- Âm mười độ. - Mọi người, sẵn sàng.
Giữ ấm bàn tay.
Có cái gì ấy ạ.
Đi tàu nhiều nên thế thôi. Chưa dừng bao giờ mà.
Không. Cô nghe đi. Cháu nghe tiếng gì đó.
Mọi người, im lặng chút.
- Chết tiệt! Có người ở ngoài. - Người của ta à?
Tôi linh cảm thế. Dù họ đang làm gì, nhưng mong là được.
- Âm 12 độ. - Bảo họ chạy nhanh lên!
Nhanh lên!
Nào. Đi!
Tránh đường! Nhanh!
Nào, đi thôi.
Tôi đang lạnh cóng!
Tránh đường.
- Tránh đường. Trời ơi. - Cô gặp xui rồi.
Chứ cô muốn sao? Đã chữa 170 người bị thương rồi.
Rất tiếc, Snowpiercer hết morphine từ hôm qua.
Cái gì? Lỡ ông Wilford bị đau thì sao?
Đồ sứ thượng hạng, đưa cho người kế tiếp.
Ngay bên ngoài.
Ông ta còn sống à?
Món cuối danh sách là chai scotch ông Wilford thích.
Đây chỉ là khởi đầu, Andre.
Ông ta sẽ cướp mất mọi thứ ta giành được.
Để sau hãy nói. Tránh đường!
Melanie, tới ngưỡng rồi. Em biết dấu hiệu mà.
Em sẽ lú lẫn, không cử động được.
Em không sao.
HỆ THỐNG ĐÃ PHỤC HỒI
Cô ấy làm được rồi. Đỡ cho ta nhiều lắm.
Mel, thành công rồi.
Lên tàu lại đi.
Em chưa xong đâu.
Mel?
- Ôi, trời ơi. - Anh ta bị làm sao thế?
Melanie! Trả lời đi, đến lúc về tàu rồi.
Đã cố lấy gần đủ. Cho tàu chạy đi.
- Thiếu gì? - Hết morphine, nhưng có aspirin.
Ta tự chế tạo, ông ấy biết mà.
Đang âm 20 độ đấy.
- Ta đi đi chứ? - Âm 22.
Chắc chắn có thể bàn trong khi tàu chạy.
Ông Wilford cảm ơn sự hợp tác của các vị.
Alex, khoan đã. Alex!
Hay lắm!
Tôi cho đó là dấu hiệu tốt.
Ruth, ông ta đàn áp chúng ta.
Cô hiểu chứ?
Đa số chúng ta vừa chiến đấu vì dân chủ,
cô phải quyết định theo phe nào đi.
Melanie?
Melanie, em có trên tàu không?
Melanie, lên tàu đi.
Melanie, em lên tàu chưa? Trả lời đi.
Melanie, lên tàu đi!
Có cái gì ở đây.
Em nghĩ tuyết đang rơi.
Cô ấy mất ý thức rồi.
Melanie, nghe đây. Lạnh thế này đâu còn tuyết rơi.
Lên tàu đi.
Melanie, cố tỉnh nhé.
Melanie.
Melanie!
- Ben, nếu anh nghe thấy... - Anh đây.
...em lên tàu Big Alice.
Cởi đồ ra để khử trùng.
Hài thật.
NGUY HIỂM
Kevin.
Không ngờ gặp anh ở đây.
Cô là người mới.
Cái tội bỏ mặc cho bọn tôi chết.
Tôi biết đường.
Dưới này còn bao nhiêu dân Đuôi tàu?
Chắc khoảng một nửa.
Một số có chỗ ở, hầu hết đang cắm trại ở toa trên.
Một số không muốn đi.
Tôi định thế này. Đuôi tàu không còn là Đuôi tàu nữa.
Mà là biên giới, phải kiểm soát biên giới.
Để một lực lượng mạnh ở đây để trấn giữ.
Bảy năm trời cố thoát khỏi đây,
giờ cuối cùng chỗ này cũng có giá trị.
Chấn chỉnh lại nào.
Phải dựng rào chắn thứ hai ở đây.
Ý hay đấy. Cứ tiếp tục củng cố khu này.
Nếu ông ta tính dừng tàu, phải giả định ông ta sẽ tấn công.
Tôi nghĩ không nên giả định, anh Layton.
Nếu không sớm nói chuyện với hành khách, ta sẽ khổ vì tin đồn đấy.
Liên lạc được rồi.
Cảm ơn, Ruth.
Tôi sẽ nói với cả tàu sau khi họp hội đồng
ở toa Đêm, ngay bây giờ.
Đến lúc tạm biệt cô rồi, Melanie.
Chào, Jupiter.
Chào mày.
Bình tĩnh, cô bé.
Nó còn nhớ cô.
Tôi có phần hy vọng nó sẽ xơi tái cô.
Chà. Tàu của ông có bộ điều chỉnh độ sáng.
Cô thích chứ?
Bạn già Alice đã làm tốt hơn cả mong đợi của chúng ta.
Nhưng kế hoạch không phải thế, nhỉ?
Lại gần nữa đi.
Xem bao năm qua cô thay đổi thế nào.
Cô để ai lái Đầu máy của tôi trên đó,
trong khi cô ra ngoài đốn củi?
Ben à?
Tên, cấp bậc và số thứ tự.
- Chỉ có thế thôi. - Xin lỗi. Tôi nôn nóng quá.
Không ngờ ta chạm mặt sớm vậy, phải chứ?
Nhưng là Ben, phải không?
Cô vốn luôn có mắt nhìn người.
Hay ta nói về ông đi?
Làm sao ông làm được? Thôi nào.
Làm sao ông bất ngờ đón đầu bọn tôi ở Chicago?
- Tôi biết ông thèm kể lắm. - Phải!
Được kể rồi!
Tôi thích phiêu lưu mạo hiểm, cô thì sao?
Chắc cô cũng đoán ra phần nào rồi.
Tôi cho Alice chạy cầm chừng,
xoay xở ẩn náu trong nhà kho của nó vài tháng.
Lúc các người ở phía bên kia địa cầu,
ngoài tầm ngắm của vệ tinh, bọn tôi đã trang bị.
Melanie ạ, tôi luôn rình rập,
chờ đúng thời điểm vồ mồi.
Và...
ông đã đi đường tắt?
Ừ. Ông đi qua đường chạy thử ở núi Rocky, phải không?
Khi cô đưa tôi chìa khóa...
tôi sẽ kể hết cho cô.
- Không được. - Cô sẽ đưa.
Có thể cô đã cắt móc nối,
nhưng tôi vẫn có thể thả neo và chặn tàu cô lại.
Nếu ngắt nối, Snowpiercer sẽ không tồn tại quá 20 phút.
Mỉa mai thật nhỉ, đệ tử của tôi?
Cô chạy trốn tôi bao năm qua,
rồi bỗng nhiên lại không thể xa rời tôi.
Tôi muốn lấy lại con tàu, Melanie.
Thật ra, ông vẫn điều hành nó cho đến gần đây.
Cô nói vậy là sao?
No comments yet. Be the first to leave one.