200 บรรทัดแรก
Bản dịch gốc: HDVNBits.
CHÚA TỂ NHỮNG CHIẾC NHẪN
- Ngươi không thể qua! - Gandalf!
Ta là hầu cận của Ngọn lửa Bí mật, người nắm giữ Ngọn lửa của Anor.
Trở về bóng tối đi!
Lửa đen sẽ không giúp gì ngươi đâu, hỡi Ngọn lửa Udun!
Ngươi không thể qua!
Không! Không!
Gandalf!
Đi đi, lũ ngốc.
Không!
Gandalf!
Gandalf!
Gì vậy, cậu Frodo?
Không có gì.
Chỉ là một giấc mơ.
HAI NGỌN THÁP
Cậu có thấy đáy không?
Không! Đừng nhìn xuống, Sam! Cứ đi tiếp đi.
Bắt lấy! Chụp lấy nó, cậu Frodo.
Frodo!
Tớ nghĩ chúng ta đã tới đáy.
Đầm lầy và dây thừng, không biết còn gì nữa đây.
Chả có điều gì bình thường cả.
- Cái gì trong này? - Không có gì cả.
Chỉ là một ít gia vị.
Có thể chúng ta sẽ có gà nướng hay gì đó.
Gà nướng à?
Ai mà biết được chứ.
Sam, Sam thân mến.
Nó rất đặc biệt. Đó là loại muối tốt nhất vùng Shire.
Nó rất đặc biệt.
Một chút quê nhà.
Không thể để nó ở đây được. Có thể ai đó sẽ theo ta đi xuống.
Ai sẽ theo chúng ta xuống đây chứ, cậu Frodo?
Thật là xấu hổ. Công nương Galadriel đã cho tớ.
Dây thừng của tộc Tiên.
Không có gì đâu. Chỉ là một cách buộc nút thôi mà.
Trong khi chúng ta đang rất vội.
Thật đúng là dây của tộc Tiên.
Mordor. Nơi duy nhất ở Trung Địa mà không ai muốn tới gần.
Và đó là nơi mà chúng ta đang cố đi đến.
Có điều là... chúng ta khó mà đến được đó.
Chấp nhận đi, cậu Frodo, chúng ta lạc rồi.
Tớ không nghĩ Gandalf muốn chúng ta đi lối này.
Ông ấy đã không liệu trước được nhiều điều, Sam...
nhưng chúng vẫn xảy ra.
Cậu Frodo?
Do chiếc nhẫn phải không?
Nó ngày càng nặng hơn.
- Lương thực còn nhiều không? - Để xem nào.
Ồ, tuyệt quá.
Bánh Lembas. Nhìn này!
Còn nhiều bánh Lembas lắm.
Thường thì tớ không ăn thức ăn lạ...
nhưng cái thứ bánh Tiên này thì không tồi.
Cậu lúc nào cũng lạc quan, đúng không Sam?
Trời sắp mưa rồi.
Nơi này trông quen lắm.
Đó là vì chúng ta đã đi qua đây rồi.
Chúng ta đang đi vòng vòng.
Mùi gì kinh thế này?
Tớ bảo đảm gần đây có một đầm lầy.
- Cậu có ngửi thấy mùi gì không? - Có.
Tớ có thể ngửi thấy nó.
Không phải chỉ có ta ở đây đâu.
Bọn trộm, bọn trộm.
Bọn trộm dơ bẩn.
Nó đâu rồi?
Nó đâu rồi?
Chúng đánh cắp nó của ta.
Nhẫn quý của ta.
Ta nguyền rủa chúng, ta căm ghét chúng.
Nó là của ta, và ta muốn nó.
Đây là thanh kiếm Sting.
Mày đã từng thấy nó...
đúng không, Gollum?
Thả cậu ấy ra hoặc tao sẽ cắt đầu mày.
Nó thiêu đốt ta!
Nó thiêu ta!
Nó lạnh cóng.
Bọn tộc Tiên nham hiểm đã tạo ra nó.
- Tháo nó ra khỏi ta! - Im đi.
Thật vô vọng. Bọn Orc ở Mordor sẽ nghe thấy tiếng la hét.
- Chúng ta hãy trói nó lại rồi bỏ mặc nó. - Không!
Ta sẽ chết mất! Chết mất!
Mày đáng bị như thế!
Có lẽ hắn đáng chết.
Nhưng giờ thấy nó, tớ lại tội nghiệp nó.
Ta sẽ tử tế với ai tốt với ta.
Tháo nó ra khỏi ta đi.
Ta thề sẽ làm những gì mà cậu muốn.
Ta thề.
Không thể tin được những gì mày hứa.
Ta thề...
phục vụ chủ nhân của chiếc nhẫn.
Ta sẽ thề...
nhân danh chiếc nhẫn.
Gollum. Gollum.
Chiếc nhẫn rất quỷ quyệt. Mày sẽ bị nó trói buộc lời thề.
Vâng,
nhân danh chiếc nhẫn.
Nhân danh chiếc nhẫn.
Tao không tin mày!
- Xuống đây! Tao bảo xuống! - Sam.
Nó đang cố lừa chúng ta.
Nếu ta để nó thoát, nó sẽ bóp cổ chúng ta khi ta ngủ.
- Mày biết đường đến Mordor à? - Phải.
Mày đã từng đến đó?
Phải.
Mày sẽ dẫn chúng ta đến Cổng Đen.
Đến chiếc cổng! Đến chiếc cổng! Đến chiếc cổng, cậu chủ đã bảo. Vâng!
Không! Chúng ta sẽ không quay lại. Không phải đó, không phải đến chỗ hắn.
Chúng không thể ép buộc chúng ta. Gollum! Gollum!
Nhưng ta đã thề sẽ phục vụ chủ nhân của chiếc nhẫn.
Không. Nơi đó đầy tro bụi, sự thèm khát, và những hố, hốc, hầm mộ.
Và bọn Orc, hàng ngàn tên Orc.
Và Con Mắtluôn luôn theo dõi.
Này. Quay lại ngay! Quay lại!
Đó! Tớ đã nói gì với cậu nào?
Nó đã chạy rồi, tên quỷ lùn.
Đó là lời hứa của nó đấy.
Đường này, Hobbit!
Theo tôi.
Merry!
Merry!
Mày trễ rồi, ông chủ của chúng ta đã hết kiên nhẫn.
Ông ta muốn bọn chuột vùng Shire ngay.
Ta không nhận lệnh từ bọn giòi bọ Orc.
Saruman sẽ có thứ mà ông ta muốn.
Bọn tao sẽ áp tải chúng.
Merry!
Merry! Dậy đi!
Bạn tôi bị bệnh.
Cậu ấy cần nước. Làm ơn đi!
Bệnh à? Cho hắn ít thuốc nào, bọn bay!
Dừng lại!
Không uống được à?
- Để cậu ấy yên! - Tại sao?
Mày muốn một ít à?
Vậy thì hãy im miệng đi!
Merry.
Chào Pip.
- Cậu đang bị đau mà. - Tớ ổn.
- Đó chỉ là một màn kịch thôi mà. - Màn kịch?
Thấy không! Tớ cũng lừa được cậu.
Đừng lo cho tớ, Pippin.
Gì thế? Mày ngửi thấy gì?
Thịt người.
Chúng đang theo đuôi ta.
Aragorn.
Đi thôi!
Nhịp độ của chúng đã nhanh hơn.
Chúng đã đánh hơi ra ta rồi!
Nhanh lên!
Đi nào Gimli!
Ba ngày, ba đêm rượt đuổi.
Không ăn. Không nghỉ.
Và không có dấu hiệu gì của con mồi ngoài những tảng đá.
Không phải tự nhiên mà lá của Lorien lại rơi ở đây.
Bọn họ có thể vẫn còn sống.
Chỉ còn một ngày đường nữa, đi thôi!
Đi nào, Gimli! Chúng ta sắp bắt kịp chúng rồi.
Chạy kiểu này chết mất. Người Lùn chỉ chạy cự ly ngắn thôi.
Ở cự ly gần chúng tôi nguy hiểm hơn.
Rohan.
Quê hương của những kỵ binh.
Có điều gì đó kỳ lạ.
Thứ tà ác nào đó đã cho bọn chúng tốc độ.
Để chống lại chúng ta.
Legolas! Đôi mắt tộc Tiên của cậu thấy những gì?
Bọn Uruk chuyển sang hướng Đông Bắc.
Chúng mang những cậu Hobbit đến Isengard.
Saruman.
Thế giới đang thay đổi.
Còn ai có sức mạnh chống lại đội quân của Isengard...
và Mordor nữa chứ?
Ai có thể chống lại thế lực của Sauron và Saruman...
và sự kết hợp của hai ngọn tháp?
Chúa tể Sauron,
chúng ta sẽ cùng nhau thống trị Trung Địa.
Thế giới cũ sẽ bị thiêu cháy trong ngọn lửa chiến tranh.
Rừng cây sẽ bị đốn hạ.
Một trật tự mới sẽ được thiết lập.
Chúng ta sẽ tiến hành chiến tranh với gươm, giáo...
và nắm đấm thép của loài Orc.
Ta muốn chúng được vũ trang và sẵn sàng tiến quân trong vòng hai tuần.
Nhưng chúng quá đông, thưa ngài!
Không cách nào trang bị hết cho chúng được. Ta không có công cụ.
Hãy xây đập, ngăn dòng sông, mở lò suốt ngày đêm.
Chúng ta không có đủ nguyên liệu để duy trì ngọn lửa.
Khu rừng Fangorn nằm ngay bên dưới ta.
- Đốt nó đi. - Vâng.
Chúng tôi sẽ chiến đấu vì ngài.
Hãy thề đi.
Chúng tôi sẽ chết vì Saruman.
Bọn kỵ sĩ đã lấy hết đất của các người.
Chúng đẩy lùi các người lên đồi, kiếm sống giữa đá sỏi.
Bọn sát nhân!
Hãy giành lại vùng đất chúng đã chiếm của các người.
No comments yet. Be the first to leave one.