Made in Abyss: Retsujitsu no Ougonkyou (Made in Abyss: The Golden City of the Scorching Sun)

Made in Abyss: Retsujitsu no Ougonkyou (Made in Abyss: The Golden City of the Scorching Sun)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

[Anime Time] Made In Abyss
ความคิดเห็นโดย Hidenclow
sync time

แท็ก

other
เผยแพร่เมื่อ: 2023-09-20
ดาวน์โหลด: 45
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

176 บรรทัดแรก

Irumyuui.

Trước khi gặp được em,

chị vẫn luôn đi tìm một thứ.

Cái la bàn này.

Thứ đó nằm ở nơi mà cái la bàn này

luôn chỉ tới.

Người đàn ông đã nhận nuôi một đứa bơ vơ như chị

là kẻ chẳng ra gì.

Dựa vào những gì đã qua thì chỉ có một lý do:

ông ta muốn kiếm người để lắng nghe

những chuyện ba hoa mà trong đó ông ta là tâm điểm.

Chị còn nhớ rất rõ.

Vào một ngày biển lặng,

trong lúc ra khơi đánh cá,

hình như ông ta đã tìm thấy một con thuyền đang bốc khói.

Có khói mà không có lửa.

Những thi thể vẫn tiếp tục bốc khói.

Người thì bị xẻ làm đôi nhưng vẫn còn cử động.

Kẻ thì bị moi hết nội tạng ra ngoài.

Bên trong con tàu,

chỉ có một người duy nhất vẫn còn nguyên vẹn.

Tuy nhiên, ông ta

đã ở trong tình trạng chẳng thể giao tiếp nổi nữa rồi.

Cái gì đây?

Có đáng tiền không nhỉ?

Cái… cái la bàn đó…

Nơi mà cái la bàn đó

đang chỉ…

Có một cái hố lớn…

Nó đâm sâu xuống lòng đất

một cách phi lý…

Cái hố ăn thịt người…

Tôi đã…

Tôi đã không dám nhìn.

Có một Thành phố Vàng…

trong cái hố lớn ăn thịt người ấy.

Ông ta nói vậy đấy.

Sau đó thì tắt thở luôn.

Này.

Chuyện hay đấy chứ?

Này, nghe không vậy?

Tao khác với mày.

Này.

Nghe không?

Tôi không phải kẻ ba hoa như ông.

Tôi đã chuẩn bị.

Đều vì mục đích ấy.

Đều vì mục đích ấy.

Đều vì mục đích ấy.

Không…

Không.

Tôi chỉ đang đi tìm…

một nơi

mà không ai biết đến mình.

Nghe nói ở Thành phố Vàng,

đến rác rưởi cũng có thể biến được thành vàng.

Mang thứ vô dụng như mày

hay đống thịt thối nát này tới đó,

liệu nó có thể biến bọn mày thành vàng cho tao không nhỉ?

Một nơi để rũ bỏ cái giọng nói vẫn văng vẳng ấy

cả khi ông ta đã không còn trên cõi đời này nữa.

Khó chịu quá.

Dù có luyện tập thế nào đi nữa,

cũng không thể quen nổi với cái cơn say sóng này.

Đã 20 ngày kể từ lần cập cảng cuối.

Bữa ăn chỉ có mấy con cá tươi bắt được và rượu chưa bị hỏng.

Thuyền trưởng Wazukyan

lại bắt đám côn trùng ở đáy tàu

rồi cứ thế ăn sống luôn.

Thấy bảo là để phòng bệnh.

Đã thế, cái đường chân trời này

cứ liên tục biến mất

rồi ngay sau đó lại bao phủ tầm nhìn.

Lặp đi lặp lại.

Lặp đi lặp lại.

Và tôi chẳng thể làm gì ngoài nôn mửa vì say sóng.

Hay đấy.

Có gì hay chứ.

Nhóc nôn quen rồi đấy.

Chỗ…

Chỗ thực phẩm quý giá…

Đừng bận tâm.

Bánh mì khô cứng vẫn còn dư cho cả tháng.

Với cả cũng sắp đến nơi rồi.

Nơi mà La Bàn Sao hướng tới.

Ở vùng biển hoang sơ chỉ có gió gào này,

chỉ có mỗi nó là đáng tin cậy.

Để cháu tự giữ thứ này

có ổn không vậy?

Đương nhiên rồi.

Giờ nhóc đã là một trong Tam Hiền Giả của Ganja bọn ta rồi mà.

Khi thấy nhóc cầm cái la bàn,

ta đã cảm thấy đó như là định mệnh.

Nên nói thật, chỉ có nhóc mới có thể làm hoa tiêu cho bọn ta thôi.

Đừng lo.

Những gì ta tin tưởng sẽ đúng.

Sắp đến rồi.

Thật đấy.

Thôi, ta đi bắt vài con chuột đây.

Đừng bận tâm.

Belaf.

Ông ấy không nông cạn thế đâu.

Anh tin là em cũng hiểu.

Nhưng cả chúng ta và ông ấy đều không biết cách diễn đạt

chân lý mà ông ấy đang cảm nhận.

Vì thế, thường ngày ông ấy cứ như vậy.

Ban đầu, anh tưởng chỉ là ngộ nhận nên đã coi thường,

nhưng đó lại là thật.

Có thể coi ông ấy là kẻ cuồng tín.

Kể cả Thành phố Vàng không tồn tại đi nữa,

thì có lẽ ông ấy vẫn sẽ tìm cho ra.

Ông ấy còn đoán trước việc em sẽ gia nhập thủy thủ đoàn cũng như nhóm Tam Hiền Giả

ngay trước ngày mà em xuất hiện.

Đó là thứ tài năng mà ông ấy sở hữu.

À,

Belaf này.

Để em trở thành một trong Tam Hiền Giả liệu có ổn không?

Bản thân em chẳng giống thế chút nào.

Ông… ông ấy có ý gì nhỉ?

Có bán em cũng chẳng được giá.

Ngoài việc dùng cái cơ thể xấu xí này để phục vụ ra thì em…

Theo em thì cái đẹp là gì?

Hả?

À thì…

Một người tỏa ra đầy sự tự tin

giống như Belaf.

Em chẳng biết nữa.

Thứ đẹp đẽ

chưa chắc đã là cái đẹp.

Thứ xấu xí

chưa hẳn đã là sự xấu xí.

Mắt anh

đẹp thật đấy.

Đúng thế.

Cái đẹp nằm ở đôi mắt.

Nhớ nhé.

Không phải con mắt thực tế

mà hãy nhớ là "ánh mắt".

Địa vị, thân phận, danh dự, vẻ ngoài,

và cả sự tự tin đều không phải bản chất của cái đẹp.

Dù ta có mục rữa một cách xấu xí,

gục ngã trước sự bất công,

hay cả khi nỗ lực vươn lên bị phủ nhận…

Thì cái ánh mắt dám tiếp tục thù ghét, yêu thương và ước mơ

mới chính là

bản chất của cái đẹp.

Đôi mắt của em rất u ám.

Bóng tối đã bao trùm đôi mắt em.

Thứ ánh sáng mà chưa ai từng tìm thấy

chỉ có thể ở trong bóng tối thực sự.

Hơn nữa,

em có tài và dễ thương hơn mình tưởng đấy.

- Hả? - Cực kỳ luôn ấy.

Dù em có tự làm mình xấu xí hay lấm lem,

thì cũng không lừa được con mắt của anh đâu.

Khi nào hoảng sợ, hãy nhớ tới những lời này.

Vueko, tới đây đi!

Samashura bị sốt rồi!

Tôi… Tôi tới ngay đây!

Xem kìa.

Vẫn vênh váo như mọi khi nhỉ?

Bất lịch sự quá đấy!

Tôi chỉ định thắt chặt mối quan hệ giữa hai đứa thôi.

Các tàu khác sao rồi?

Chỉ còn mỗi tàu của chúng ta và Jomy thôi.

Wazukyan!

Nhìn kìa.

Đó là hàng hóa trên tàu Jomy.

E là họ đã…

Belaf! Wazukya!

La bàn!

Này, kia là…

Cái gì thế?

Hòn đảo hoang nơi vùng biển bất khả xâm phạm.

Chính là nó!

Có ai muốn xuống đảo trước không?

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left