200 บรรทัดแรก
Làm một ngụm đi.
Đừng khạc ra đấy.
Chết tiệt! Đừng làm vỡ.
Đến giờ các sơ đọc kinh rồi.
- Ghi vào lịch sử lớp 8. - Là đã ăn cắp rượu thiêng?
Nó chưa thiêng cho đến khi được ban phước.
- Không có ai! - Mày có định thú tội không?
Tao sẽ nói là lấy một thứ, không nói là thứ gì.
Tập trung, tập trung.
Khẩn trương, khẩn trương, khẩn trương.
Được rồi, thẳng hàng thẳng hàng.
Được rồi.
Soprano, DiCarlucci, rảo chân lên.
Nhảy đi. Mười lần, đếm đi.
DiCarlucci, Barber, Soprano, nhanh lên! Khớp vào!
Có gì buồn cười thế hả?
Xin lỗi, thầy Meskimmin.
Được rồi, nhảy chống.
Sàn, nhảy.
Lên!
Tao chóng mặt quá rồi!
Nhảy! Lên!
Chết mẹ, ông ấy đến kìa.
Sàn, nhảy, lên...
Có chuyện gì ở đây?
Thôi nào, đứng dậy nhanh lên.
- Ôi trời! - Em không thấy khỏe.
Tôi không muốn nghe trình bày.
Thầy Meskimmin, em phải ra nhà vệ sinh.
Em thở ra mùi rượu đấy à?
Này, thế nào rồi?
Thế nào à? Tôi có bụi bám cả vào đít và đói rã họng rồi.
Mày đang làm tốt lắm, nên vui vì điều đó.
Hắn gào vào lỗ tai tôi cả ngày. Tôi muốn giết hắn. Nghe không thằng khốn?
Đưa anh ta ra khỏi đây. Cứ đưa anh ta ra khỏi đây.
- Có vấn đề gì à? - Tôi hiểu ý anh rồi.
- Hiểu ý tôi rồi. - Hiểu ý anh rồi.
- Ý gì cơ? - Đình công thế đủ rồi.
Cán bộ an toàn lao động sẽ ở đây đến khi anh ta thấy chỗ này hết nguy hiểm.
- Tôi có tiền rồi. - Ông có?
Christopher, xem ông đây đóng tiền công đoàn chưa, chưa thì mở nắp xe ra kiểm tra phanh xe...
Tôi sẽ lấy tiền cho anh, ok?
Bọn tôi sẽ trở lại.
Tuyệt vời!
Đưa di động đây, tao phải gọi Carmela.
Anh chắc là chúng chứ?
Bọn nó say xỉn trong giờ thể dục. Byron Barber nôn đầy lên người thầy giáo.
Con có uống đâu.
- Anthony. - Con định nói dối nữa hả?
Nó xin lỗi, Cha Hagy. Nó sẽ còn xin lỗi hơn khi về đến nhà.
Anthony, con chờ ở ngoài đi.
Nó bị đình chỉ học ba ngày.
Để tôi trả tiền rượu.
Đây không chỉ là gây hại tài sản...
...mà còn là sỉ nhục phòng thánh.
Tôi đã mời bác sĩ Galani, chuyên gia tâm lý của trường cùng tham gia.
Anh ấy đã theo dõi Anthony, và nói chuyện với các thầy cô.
Sao anh không tiếp tục, bác sĩ?
Về nhiều mặt, Anthony là một đứa học sinh lớp 8 bình thường.
Sơ Patricia, dạy môn nghệ thuật...
...nghĩ thằng bé có kỹ năng định hướng rất tốt.
Nhưng vấn đề là, mà không chỉ lần này thôi đâu...
...Anthony đôi khi có vấn đề tuân thủ kỷ luật...
...cân nhắc các hậu quả.
Có lúc, cậu bé không nghĩ trước khi hành động.
Và...
...có nhiều khả năng Anthony có thể bị chứng ADD
ADD?
- Chứng rối loạn mất tập trung. - Tôi biết mà.
- Tôi biết có vấn đề gì đó. - Nó là gì?
Nó bao gồm nhiều triệu chứng,
Mất tập trung, thiếu kiểm soát...
...đôi khi là hiếu động thái quá.
Để chắc chắn, chúng tôi sẽ kiểm tra toàn diện cậu bé.
Nó chỉ cần bị táng vào đầu một chút.
Nếu nó bị bệnh thì sao? Đó là một bệnh, phải không?
Anh sẽ đánh đứa bị bệnh à? Anh sẽ đánh người bị bại liệt?
Anh đánh Anthony à?
Không ai bị đánh trong nhà tôi cả, dù tôi không đồng tình.
Tôi nghĩ sẽ rất tệ nếu không phạt chúng một chút...
...khi chúng không nghe lời.
Thế bây giờ thì sao?
Thằng bé sẽ được kiểm tra một cách toàn diện.
Tâm lý, hành vi, y tế.
Để tôi hỏi anh một câu.
Những đứa trẻ khác, anh có theo dõi chúng không?
Anh có kiểm tra chúng không? Những đứa không có họ là Soprano ấy.
Hiện tại không có kế hoạch đó.
Chúng tôi chăm sóc mỗi đứa trẻ ở Verbum Dei tùy vào hoàn cảnh của mỗi em.
Thế chúng tôi, với tư cách cha me, phải làm gì?
Không làm gì?
Ồ không, Anthony đã mắc lỗi, thằng bé nên bị phạt.
Đúng là tội ác!
Khi đình chỉ học thằng bé với từng ấy tiền con đã tặng nhà trường,
Ông nghĩ thầy thể dục phát điên khi bị nôn lên giầy phải không, Anthony?
Bác muốn khuyến khích nó à, bác Jun?
"Trẻ con vẫn là trẻ con" mà?
Nó ăn cắp từ Nhà Thờ, không còn gì tệ hơn nữa.
- Hâm thế. - Con nói đủ rồi đấy.
Ôi, thằng bố nó cũng thế.
Mẹ gần như sống trong phòng phó hiệu trưởng.
Ta không làm thế được không?
Mày chỉ muốn nhớ những gì mày muốn nhớ.
Chắc là tao có thằng con trai khác...
...đã ăn cắp một chiếc xe khi nó 10 tuổi.
Nó gần như không nhìn được qua vô lăng.
Nó như con quỷ ấy. nó và hội của nó...
...chúng ăn cắp tôm hùm trên thuyền...
...và đem bán với giá một đôla ở phố Bloomfield.
Thật à?
Con đã nói bao nhiêu lần rồi? Con không muốn kể chuyện kiểu đấy trước mặt nó.
Thế là sai, và con không đồng tình.
Ờ, phải rồi.
- Mày đang quát tháo ai đấy? - Gì thế?
Thằng ngu.
- Con vừa nói gì thế? - Con có nói gì đâu?
Nó vừa làm gì thế? Có chuyện gì thế?
- Nó quát tôi như thể... -Anthony.
Mẹ nghĩ sẽ đợi sau bữa ăn, nhưng bố mẹ đã nói chuyện.
Con sẽ không chơi Mario Kart, hay đi trượt ván trong ba tuần.
Và không TV.
Con cũng sẽ không lên Internet luôn.
Và mỗi ngày, con sẽ đạp xe đạp đến Green Grove và thăm bà.
Ồ, hay đấy.
Thật không công bằng!
- Ngày tồi tệ hả? - Như bom vừa phát nổ ấy.
Những thứ ông bác sĩ nói ấy? Anh chả thấy Anthony bị sao cả.
Anh không để ý thấy nó luôn nghịch mũi giày,
Như thể không ngừng lại được.
Kể cả nếu nó bị thật.
Có chuyện gì đó.
-Carm? -Vâng?
- Em có nghĩ là nó biết không? - Em không biết.
Con bé biết rồi.
- Bố có--? - Thật à?
- Sao em lại nói thế? - Bố có ở trong--?
Em không biết. Điều con bé nói. Nó có nhận xét, như hôm nay ấy.
- Bố có phải trong Mafia không? - Con bé có nói chuyện với em về anh?
Nói chuyện? Với em?
Có chuyện gì trong chuyến thăm đại học à?
Chuyện à?
Như thế nào?
Em không biết, nó có vẻ khác lạ khi nó về.
Anh nghĩ sớm muộn ta cũng phải...
...nói với nó về chuyện kinh doanh.
Ừ, hai chúng ta nên ngồi xuống với Meadow.
Nói chuyện như một gia đình.
Với thằng bé, họ sẽ kiểm tra, để xem có vấn đề gì.
Phải không?
Ngủ ngon.
Ngủ ngon.
Có lẽ tôi không muốn thừa nhận có gì đó không ổn với con tôi...
...nhưng điều đó thật là nhảm nhí.
Ý anh là sao?
Nếu nó bị bệnh, sao họ bảo tôi phạt nó? Thật nhảm nhí phải không?
ADD là vấn đề gây nhiều tranh cãi.
Có phải là bệnh không, hay là cách để bác sỹ tâm lý kiếm tiền.
Sẽ có ích cho nhiều đứa trẻ nếu có sự can thiệp của chuyên gia.
Nó gây rối một chút.
Vậy anh không coi hành động của nó là không bình thường?
Không.
Tôi không biết.
Tôi thì có biết gì đâu?
Ý anh là sao?
Tôi phải nói toẹt ra sao?
Anh có thấy hành vi thằng bé là phản ánh bản thân anh?
Như tôi đã nói, có lẽ tôi không muốn thừa nhận có gì đó không ổn...
...nhưng nếu nó bị thứ ấy...
...chúng tôi sẽ giải quyết.
Nếu nó bị bại liệt, chúng tôi sẽ giải quyết.
Ta nhặt các mảnh vỡ lên và bắt đầu từ đó.
Thế nên chúng tôi sẽ làm vậy.
Anh muốn nói gì thêm về việc này không?
Lần trước anh có nói rằng anh có cảm tình với tôi.
Nhưng anh chưa đề cập đến chuyện đó.
Cảm tình à?
Tôi nói tôi đã yêu cô.
Anh nghĩ sao về điều đó?
Tôi không thể kìm nén cảm xúc chỉ bởi vì cô nói đó là do điều trị.
Tôi không nói anh phải kìm nén cảm xúc.
Với lại tôi cũng có một cô bạn gái rồi.
Người Nga, 24 tuổi.
Cô bao nhiêu tuổi?
Tôi thấy thật thú vị khi đến bây giờ anh mới nói anh có bạn gái.
Cô nghĩ sao về điều đó?
Tôi sẽ hỏi cô thêm một câu về con trai tôi.
Cô nghĩ tôi nên thả lỏng thằng bé...
...hay kèm nó chặt hơn?
Điều đó rất khó nói.
Hay là phải trả thêm tiền, cô mới nghĩ ra?
Anthony! Anthony Jr., dậy đi!
Tại sao? Con có phải đến trường đâu. Con bị đình chỉ rồi..
Không có nghĩa là nằm ỳ ra cả ngày, đây không phải là khách sạn.
Dậy và ăn sáng đi!
Con không muốn ăn, con không đói.
Thế thì hôm nay con dậy và đi quét lá đi.
Rồi nhặt hết lá cây ra khỏi bộ lọc bể bơi.
Hôm nay con phải làm việc ở nhà.
Mẹ, cái áo khoác xám đâu rồi?
Con để nó dưới nhà, mẹ vất đâu rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.