200 บรรทัดแรก
BIÊN DỊCH: DRPRANK
Giữa chúng ta có một nhóm người
có khả năng giữ ký ức của họ từ những kiếp trước.
Họ tự xưng là người Không Giới Hạn (Infinite).
Trông số họ, có hai phe tranh giành quyền lực.
Một bên là những Tín Đồ,
cống hiến kiến thức để phát triển và bảo vệ nhân loại.
Phe đối lập là trường phái hư vô (Nihilist) và coi khả năng này như một lời nguyền.
Công nghệ tối tân đã cho phe Nihilist cơ hội để tiêu diệt sự sống trên Trái Đất.
Cuộc đua giành lấy công nghệ đó đã bắt đầu.
THÀNH PHỐ MEXICO KIẾP TRƯỚC
- Treadway, anh có nó chưa? - Rồi, rồi. Tôi có đây.
Chắc tôi sẽ trễ chút. Đang trên đường đến gặp anh.
Đã rõ.
- Treadway, anh không sao chứ? - Không thể để chúng lại lấy Quả Trứng.
Không ngờ Bathurst sẽ ra tay tới mức này.
Hắn không như hồi trước nữa.
Khỉ thật.
Abel, tôi sẽ đi đường tắt. Hẹp gặp ở đường cao tốc.
Có chốt chặn rồi.
- Hãy tới chân cái cần cẩu. - Nghe này, Treadway.
Đừng có lên con cầu đó.
Treadway? Treadway?
Nghe tôi này, Abel.
Nếu tôi thất bại, hãy nhìn vào trong.
Không biết anh định làm thế nào
nhưng cần cẩu cách anh cả 45 mét đấy.
Anh ta định làm gì vậy?
Xin em đấy, Leona.
Leona, tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi.
Em sẽ gặp anh ở Nơi Khởi Đầu.
Anh yêu em.
Bạn đã bao giờ có giấc mơ thật như chúng là một ký ức?
Hay là nhìn gương mà giật mình ngạc nhiên?
Như thể đáng ra một gương mặt khác đang nhìn lại bạn.
Dòng người tấp nập tới lui, ai cũng làm gì đó.
Nhưng tất cả có ý nghĩa gì?
Nếu biết, tôi sẽ xâu chuỗi được những thứ nhỏ nhặt.
Chúng sẽ trở nên hợp lý.
NEW YORK THỰC TẠI
- Chào cô - Evan, vừa vặn.
Rất vui được gặp cô. Khoẻ chứ?
- Gặp vấn đề trên đường không? - Không hề.
Tốt.
Buổi phỏng vấn thứ ba trong tuần.
- Anh ấy đây rồi. - Chào hai anh.
Xin chào, anh khoẻ chứ?
- Rất vui được gặp. - Evan, rất hân hạnh.
Hết sức cảm ơn vì đã dành thời gian. Tôi rất cảm kích.
- Chà, nhà hàng rất sang trọng. - Cảm ơn anh.
- Lộng lẫy. - Tôi xin hỏi vài câu nếu anh không phiền.
Vâng, anh cứ việc.
Lý lịch của anh có vài chỗ mập mờ.
Tôi biết.
Khách hàng sẽ thấy anh đầu tiên
khi đặt chân vào nhà hàng.
Họ sẽ được tiếp đón niềm nở.
Tôi có vài khuyết điểm trong lý lịch.
Tôi đã soát toàn bộ sơ yếu lý lịch của anh, McCauley.
Nói chuyện với cả chủ cũ của anh.
Anh biết sao không? Họ đều nhận xét như nhau.
Tôi rất muốn nghe họ nói gì.
Rằng anh rất cừ!
Rằng anh tháo vát. Anh chàng này rất tháo vát.
Một người tháo vát, nhỉ?
Thế tốt quá. Tức là tôi đã được nhận vào làm. Khi nào tôi bắt đầu?
Kể tôi nghe chuyện anh hành hung khách.
- Anh ta dở trò với một nữ bồi bàn trước. - Rồi anh làm họ gãy tay.
Đúng, nhưng đó là vô ý.
Thứ lỗi, nhưng anh ta sàm sỡ cổ.
Tôi lịch sự mời anh ấy rời khỏi đó.
Rồi anh ta đặt tay lên tôi. Tôi không bị kiện và được bỏ qua.
Còn vụ anh bỏ việc giữa một ca làm tại Locanda?
Tôi từng có vấn đề cá nhân, sáu năm về trước.
Quản lý cũ kể anh đã nhập viện tâm thần.
- Trong hai tuần. - Hai tuần, Melanie ạ. Mỗi hai tuần.
Chuyện tôi vật lộn với vấn đề tâm lý của tôi nằm trong quá khứ rồi.
Đó đến giờ, đến giật mắt một cái cũng không.
Thật ra tôi thấy, những điều tôi trải qua đã làm tôi mạnh mẽ hơn.
Tôi hoàn toàn tự tin có thể điều hành nơi này.
Cảm ơn vì đã tới hôm nay, Evan.
Làm ơn, tôi biết trông sự việc nó thế nào.
Bệnh lý của tôi không phải vấn đề đáng lo ngại đâu.
- Tôi hứa rằng— - Chúng tôi sẽ liên lạc lại, nhé?
Ông sẽ không liên lạc lại.
Sao cơ?
Tôi biết tỏng đấy là câu từ chối.
Anh McCauley, anh giải quyết mâu thuẫn tài tình ghê.
- Ông không biết đâu. - Cảm ơn vì đã tới.
Nhưng anh đúng, chắc tôi khỏi cần liên lạc lại.
Vài cuộc điện thoại và kiểm tra lý lịch là đủ để hiểu đầu đuôi câu chuyện sao?
Bàn tay được chăm sóc da này, nắm cái là tôi hiểu ông.
Cảm ơn ông đã dành thời gian.
Tôi hiểu chứ.
Ai lại tuyển người tâm thần phân liệt với tiền sử bạo lực?
So với cả tá ứng viên khác với lý lịch rạng ngời?
Cái tôi bận tâm là, không việc, không thể trả tiền nhà.
Người ta đâu có giặt khô bộ đồ này miễn phí.
Hơn cả, tôi phải nhanh nghĩ cách nào đó.
Vì tôi sắp hết thuốc rồi.
Hết thật là gay to.
Có bao giờ bạn nghiễm nhiên am hiểu một việc gì đó?
Dù chưa ai từng dạy bạn
nhưng mỗi bước trong quá trình lại vô cùng hợp lý.
Như thể bạn nhớ lại chúng.
Không phải mới học.
Anh tự rèn cây kiếm đấy thật à?
- Ừ. - Quá dữ.
Ê, Ronny. Ronny!
- Evan tới này. - Chào.
Như yêu cầu.
Chất sắt Kimotsuki. Hoàn toàn thủ công.
Độc nhất vô nhị.
Chà, có thế chứ.
Như Hattori Hanzo nhỉ, mấy bồ?
- Bá cháy. - Đẹp đấy.
Bỏ chân ra.
Trả công anh chàng đi chứ.
- Dùng cái này phê được á? - Không. Clozapine là thuốc chống loạn thần.
Nhận trả công bằng thuốc sao?
Đây là phòng khám Ronny, nhỉ Evan.
Phải đấy, bác sĩ Ronny.
Sao không mua từ tiệm thuốc?
Thế thì Evan phải tâm sự với bác sĩ tâm lý, nhỉ?
Ừ. 400 đô một tháng, để được kê đơn, mắc quá.
Ê, Biết Tuốt.
Thủ đô của "Brakina Fatso" là gì?
"Burkina Faso" mới đúng. Là Ouagadougou. Tôi lấy thuốc được chưa?
Khỉ gió chứ, bao nhiêu gói rồi nhỉ.
Anh nói điêu.
Ghê vậy.
Không tin được.
Cha nội này gì cũng biết. Rõ dị.
Sao anh biết nhiều thế?
Tôi chịu. Nó làm tôi phát điên.
Tôi xin thuốc cái.
Này gái, ngắm người ta như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.
Này, thành phần của thuốc súng là gì?
74% diêm tiêu, 13% than củi.
- Ái chà. - Vãi thật.
Giỏi đấy.
Đã bảo là chỉ nhìn tao.
Thôi mà, Ronny.
Của anh đây, 60 gói.
Ngần đấy có 55.
Thiệt hả?
- Thì làm tròn lên. - Mơ đi, tôi sống bằng thứ thuốc đó.
Đủ 60 đi. Này.
Này, này. Anh muốn kiếm hàng xịn đúng không? Nó đấy.
Thép các-bon, được gấp 70 lần.
Bỏ tay khỏi người tao.
Dạy người của anh đếm cho đúng đi.
Thoả thuận là 60 gói.
Thế à? Thì bọn tao chỉ có từng này.
Không chịu thì cút về Bellevue.
Giữ súng chĩa vào đầu nó.
Tao muốn thử cây kiếm.
Này, thành phần thuốc súng là gì?
- Giơ tay ra. - Đến lúc rồi.
Giơ tay ra.
Đứng dậy.
Giơ ra như thế. Một là cổ, hai là tay, cưng à.
Chọn đi.
- Ronny, cái đó không phải đồ chơi. - Đừng chõ mũi vào, Evan.
Thôi nào, Ronny. Đùa không vui tý nào.
Ôi Chúa ơi! Ngón tay tao!
Khá bén, nhỉ Ronny?
Nó chém đứt ngón tao rồi!
Mày sẽ ổn thôi. Này cô, đi về đi.
Mày điên rồi.
Đời mày thế là xong, con ạ. Mày chết chắc.
Xem nào, Ronny. Mày đang nói với khách mua thuốc loạn thần từ mày đấy.
Tao thấy hơi chóng mặt tẹo.
Có khi, để dừng mấy giọng nói trong đầu tao thì phải chặt đầu mày.
Mày nghĩ thế giúp ích không?
Không. Đừng gây hấn. Đừng bắn. Không sao đâu.
Mình huề nhé. Làm hoà. Nhé?
Thằng đần, cầm gói thuốc cho tao. Ngay.
- Thế chứ. - Mày bị điên rồi.
Điên thật thì tao đã phanh thây mày lâu rồi. Đưa tao thuốc.
Nghe rõ tao này, Ronny. Tao không có điên, được chứ?
Mọi người hiểu sai tao thôi, hiểu chưa?
Leona!
Cảnh sát New York bắt được gã tên Evan McCauley từ vụ buôn ma tuý không thành.
Gã có cây kiếm trên người.
Được rèn bằng kỹ thuật thất truyền, thời Edo của Nhật.
Thì sao?
Gã nói tự tay rèn.
Thợ rèn, kiêm buôn thuốc, xong lấy kiếm ra nghịch.
Cô hay đa nghi quá. Thấy cái này không, Nora?
- Là Treadway à? - Chính xác.
Ta biết thì Bathurst cũng biết.
Cẩn trọng.
Rõ, thưa "mẹ".
- Xong thì báo chúng tôi. - Tôi được gọi điện chứ?
Tôi được quyền gọi điện mà.
Thám tử NYPD không mặc diện thế này, suy ra anh—
là bác sĩ.
Một chút cũng không?
Anh không nhận ra tôi tý nào?
No comments yet. Be the first to leave one.