200 บรรทัดแรก
Trong những tập trước...
Khi tôi còn nhỏ,
bố tôi đã bị vu cho một tội ác mà ông ấy không làm.
Amanda!
Amanda Clarke không còn tồn tại nữa.
Trước khi ông mất,
ông để lại một con đường để báo thù.
Một con đường dẫn tôi tới những kẻ đã huỷ diệt cuộc sống của chúng tôi.
Lydia hôn mê rồi.
Frank đã cố giết cổ, Victoria.
Làm cuộn băng đó là chủ ý của ai?
Nói là chỉ có mình tôi như vậy đi, thì tôi sẽ chẳng bao giờ phiền cô nữa.
Tôi hẹn hò với Daniel rồi. Tôi xin lỗi, Jack à.
Bỏ tôi ra!
Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều đã bị gài.
Như Hamlet nói với Ophelia,
"Chúa cho ta một gương mặt,
và ta tự tạo cho mình một cái khác."
Trận chiến giữa hai nửa nhân dạng...
Ta là ai và người mà ta giả thành, là bất phân thắng bại.
Conrad, anh nắm tay Victoria
trong bức hình kế nha.
Victoria, chị xoay cái nhẫn ra dùm nhé.
Đẹp lắm. Cám ơn.
Nếu như phải tóm gọn cuộc hôn nhân 1/4 thế kỷ của mình,
thì chính xác, bí quyết của hai người là gì?
Cái gì giữ hai người lại bên nhau?
Tình yêu và sự tôn trọng.
Nếu ta nhớ kỹ điều đó,
và không thể không vượt qua 25 năm
mà thiếu đi trải nghiệm những điều nhất định
Nó buộc ta lại
Và khiến ta mạnh mẽ hơn.
Vậy thế thì thứ gì đã buộc hai người mãi mãi vậy?
Có thể nói là đứa con đầu lòng của chúng tôi Daniel.
Và tất nhiên cả Charlotte nữa.
Hai người sẽ rất là vui khi biết biên tập của tôi
đã hứa là trang đầu của phần cuộc sống & giải trí.
Phần hình ảnh chính.
Là cuộc hôn nhân 25 năm
của cặp đôi hoàn hảo nhất Hampton.
Ashley.
Cô làm ơn dẫn cô Andetson
đi một vòng tham quan vườn trước bữa lỡ nhé?
Dạ vâng.
Tí nữa tôi sẽ tới.
Cám ơn chị.
Cặp đôi hoàn hảo nhất Hampton.
Tôi chả biết tôi có thể chịu đựng được chuyện này bao lâu nữa.
Giờ thì...không phải lúc lý tưởng
Nhưng giờ điều tốt nhất ta có thể làm là nói về cuộc sống của mình
như chưa có gì xảy ra cả.
Có chuyện đã xảy ra.
Lydia gần như bị giết,
Và ta chả biết Frank đang ở đâu hay sắp làm gì.
Cái ta biết là giờ Frank đã đổi chi phiếu ra tiền mặt.
Hi vọng rằng, đó có nghĩa là điều cuối ta nghe về anh ta.
Thế còn Lydia thì sao?
Anh đã cho vệ sĩ túc trực bên cổ.
Và khi mà cổ tỉnh lại,
Ta sẽ là người được biết đầu tiên.
Chào anh.
Cho tôi xem CMND được chứ?
Không sao, Ed bự.
Cô ấy là bạn cũ ấy mà.
Anh nghỉ năm phút đi.
Mà đừng đi xa quá đấy.
Anh thuê vệ sĩ à?
Cô cũng sẽ thế, nếu mà Frank gần như đá bay xương bánh chè cô.
Nghe thì có vẻ hơi lạ,
nhưng tôi đã bắt đầu thấy quý cái mạng mình.
Bố tôi cũng thế đấy,
cho tới khi nhà Graysons cướp nó đi.
Lòng trung thành của anh với ông đâu?
Có lẽ tôi nên trở lại
với vai trò tư vấn thì hơn.
Tốt thôi.
Tôi cần anh đột nhập vào hồ sơ trong máy tính bệnh viện.
Lydia đã hết nguy kịch,
nhưng cô ta vẫn còn hôn mê.
Tôi chẳng kìm lòng nổi.
Tốt.
Nó cho ta thêm chút thời gian để đưa chuyện đâu lại vào đấy.
Và cái số phận khủng khiếp nào mà cô tính
cho cậu chàng Daniel thế?
Daniel không phải là mục tiêu.
Anh biết mà.
Cô biết là đời cô sẽ dễ thở hơn thế nào
nếu cô bỏ mặc hết mọi chuyện
mà đi sống hạnh phúc mãi mãi về sau
với Jack chứ?
Trừ khi...
Tất nhiên...
Cô thực sự phải lòng Daniel rồi.
Anh chỉ tư vấn thôi mà, nhớ chứ?
Thế bố hay mẹ là người chiều cháu hơn?
Dễ thôi. Bố cháu.
Đó là nói bớt đi rồi ấy chứ.
Thế còn anh cháu thì sao?
Thế hai đứa có ganh đua nhau không?
Anh cháu muốn tránh việc lộ bí mật đấy.
Cô không thấy ảnh vắng mặt sáng nay à?
Nó thực sự nên có mặt ở đây bây giờ.
Chẳng hiểu cái gì làm nó chưa đến nữa.
Daniel đang làm vài việc thiện nguyện
dưới bến tàu ở Montauk.
Cháu là Tyler Barrol, bạn học Danile ở Harvard.
Melissa Andetson. Từ tờ "Times."
Hè này Tyler sẽ ở đây với nhà chúng tôi.
Thực ra, thằng bé gần như là người trong nhà rồi.
Cháu thực sự nên tới
bữa tiệc kỉ niệm tối mai.
Dạ vâng.
Thế ra nhà ta sẽ có một bữa tối thân mật
thay vì một trong mấy cái bữa tiệc huyền thoại của chị à?
Cái đó nó gần như trở thành truyền thống rồi.
Chỉ bạn bè gần gũi và người trong nhà thôi.
Không được voi đòi tiên đâu ạ, nhưng cháu có thể đưa Ashley theo như bạn hẹn được chứ?
Tyler à, em chắc là nhà Grayson
đã có đủ khách rồi.
Ý hay lắm đó cháu.
Hay quá ạ.
Vậy con cũng mang bạn trai theo luôn.
Lần cuối mẹ nghe, thì con và Adam đã chia tay mà.
Cứ giữ nó như truyền thống đi con.
Chào cậu.
Coi ai lết xác về kìa.
Mẹ cậu chuẩn bị xử cậu đó.
Nhân tiện, bà ấy không ở một mình đâu.
Biết rồi mà. Phải lo cái cuộc phỏng vấn ngớ ngẩn này.
Nơi tớ...
Mà khoan.
Sao cậu lại tức tớ vậy?
Cậu thật tình không nhớ à?
Lạy Chúa tôi.
Tớ làm thế hả?
Cậu đập đầu tớ vào tường, Danny.
Nói thiệt chứ?
T-ty, Tớ-tớ chả nhớ tối qua có chuyện gì hết.
Chuyện... chuyện gì xảy ra?
rõ ràng, là tớ không thể nhắc tới tên Emily
mà không khiến cậu trút bực lên tớ.
Tôi làm sao cơ?
Đâu có. Đâu có gì. Mất ngủ ấy mà.
Đâu em có nghe mà.
Đó là lí do anh không nhận cuộc gọi của em à?
Xin lỗi em. Đêm qua kiểu như bay khỏi đầu anh vậy.
Anh gục ngay tại chỗ làm luôn mà.
Tụi tôi nói chuyện riêng một tí được không Tyler?
Ừ, tất nhiên.
Vừa đúng lúc luôn.
Chào mẹ. Rio thế nào?
Anh xin lỗi.
Tờ "Time" đang viết bài về bố mẹ anh.
Giờ anh phải đi đàm dạo với phóng viên rồi.
Em đi cùng với anh nhé?
- Anh ghét mấy cái đó lắm - Em cũng đâu hơn gì.
Em chưa bao giờ tin phóng viên. Họ có thể..
biến từ ngữ của ta thành bất kì câu chuyện nào mà họ muốn.
Xong việc anh sẽ gọi.
Nếu được, thì anh đừng có nhắc tới em nhé.
Ừ, chuyện nhỏ.
Cô đang tìm cái này à?
Cái này hoả lực khá mạnh đó cô Thorne.
Có vẻ đâu cần thiết nhỉ.
Còn tuỳ xem tôi đang chống lại cái gì nữa.
Ông làm cho nhà Grayson đúng không?
Không, không còn nữa.
Tôi mất việc...
do một số sự kiện kì lạ.
Có nhiều chuyện xảy ra quanh đây
từ khi mà cô đến chốn này...
Cô và anh bạn Nolan Ross.
Ông nên đi trước khi tôi gọi cảnh sát.
Cứ việc.
Đúng như tôi nghi
Cô đâu có muôn họ làm náo động quanh đây, hả?
Hai năm ở trại giam vị thành niên Allenwood
Bị tuyên án do tấn công bằng vũ khí chết người.
Mấy cái hồ sơ đó đã được niêm phong.
Chắc tốn khá nhiều tiền nhỉ.
Lúc đó tôi còn nhỏ.
Tôi chẳng còn là con bé ngày xưa nữa.
Cô biết không?
Cô có thể khiến mình trong sạch
nhưng ngựa vằn thì đâu thể xoá vằn của nó.
Ông muốn bao nhiêu?
Với mấy người như cô thì lúc nào cũng là tiền đúng không?
Lúc đầu, tôi nghĩ Victoria chỉ hoang tưởng về cô thôi.
Nhưng không còn nữa đâu.
Chuyện của cô còn hơn thế, tiểu thư à.
Và tôi sẽ tìm xem nó là cái gì.
Warden, có Amanda Clarke gọi.
Amanda.
Tôi đã mong rằng không bao giờ phải nhận cuộc gọi này.
Tôi cũng đã hi vọng không bao giờ phải gọi.
Nhưng tôi có cảm giác là tôi sẽ cần bà giúp...
Lần nữa.
BÁO THÙ
Thật lạ là tôi thực sự thích nó.
No comments yet. Be the first to leave one.