200 บรรทัดแรก
Phương Đông và phương Tây không mất niềm tin ở nhau bởi chạy đua vũ trang.
Chúng ta chạy đua vũ trang bởi mất niềm tin ở nhau.
Ngài Gorbachev,
hãy phá đổ bức tường này.
THÁNG 11/1989, SAU 28 NĂM, BỨC TƯỜNG BERLIN SỤP ĐỔ
VÀ CHIẾN TRANH LẠNH CHẤM DỨT.
BỘ PHIM KHÔNG XOAY QUANH CÂU CHUYỆN ĐÓ
BERLIN THÁNG 11/1989
- James Gascoigne chết tiệt. - Làm sao mày có thể tìm ra tao?
Có lẽ mày không giỏi làm điệp viên như mày suy nghĩ rồi.
Là Satchel, đúng không? Satchel đã khai tao ra.
Tao luôn nghĩ rằng mình sẽ bị tóm bởi người giỏi nhất.
Nhưng mày đâu phải là kẻ giỏi nhất, Bakhtin nhỉ?
Mày là thằng ngốc số một của KGB.
Mồm mép không đỡ được tay chân, Jimmy.
LONDON MƯỜI NGÀY SAU
DỰA TRÊN LOẠT TRUYỆN TRANH CỦA ANTONY JOHNSTON VÀ SAM HART
Mắt thâm ghê quá.
C đâu rồi?
Với những diễn biến mới đây,
C sẽ không tham gia cùng chúng ta.
Phải, hẳn rồi.
Các giọng nói được ghi âm lại bao gồm:
cá nhân tôi, Giám đốc Cấp cao, Eric Gray,
người bạn Mỹ, Emmett Kurzfeld
của Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ,
và Sĩ quan Tác chiến nước Anh Lorraine Broughton mới trở về.
Thưa ngài, trước khi bắt đầu, tôi yêu cầu
ông Kurzfeld không tham gia buổi thẩm vấn.
Từ chối yêu cầu.
Thưa ngài, những điều tôi sắp nói ra không dành cho CIA.
Lorraine, cô là đối tượng của buổi thẩm vấn.
- Không phải người kiểm soát. - Tôi
hiểu. Tôi đã ở đó, tại Berlin.
Giờ tôi có mặt tại đây với đầy đủ thẩm quyền của Langley.
Cô thấy thoải mái hơn chưa?
Tôi có thể đứng phía sau tấm gương với những người khác.
Nhưng ở đó giờ hơi đông đúc.
- Quân khốn nạn. - Cô nói gì cơ?
Tôi không nói gì cả.
Tôi xin lỗi. Cô nói à, Lorraine?
Ông nghe thấy tôi nói gì à?
- Tôi nghĩ cô vừa nói gì đó. - Cô ấy nói gì?
Cái gì?
Ông có muốn tua lại băng không?
Vậy thì.
Chúng ta bắt đầu nhé?
Berlin.
Có chuyện gì đã xảy ra?
Berlin.
Chết tiệt.
PHẦN MỞ ĐẦU
Ồ, Lorraine.
Xin thứ lỗi vì báo tin đột ngột đến vậy.
- Cô biết C mà. - Vâng.
Chúng tôi mới xem lại hồ sơ của cô.
Tôi thấy cô nói tiếng Nga rất cừ.
Một chuyên gia trong lĩnh vực rút lui và lẩn trốn.
Thành thạo thu thập thông tin tình báo và chiến đấu tay đôi.
Danh sách kỹ năng của cô rất ấn tượng.
Theo thông tin tôi có về đối thủ, nên cô ấy sẽ cần sử dụng đến tất cả đấy.
Để tôi đi thẳng vào chuyện chính.
Cô thân với James Gascoigne tới mức nào?
Cũng đủ để xã giao.
Chúng tôi làm cùng nhiệm vụ ở Istanbul vào năm 1985.
Cậu ta chết rồi.
Đêm qua Gascoigne bị giết khi đang làm nhiệm vụ ở Berlin.
Cảnh sát Tây Đức vớt được xác cậu ta trên sông Spree buổi sáng nay.
Và nhân viên pháp lý mới lấy ra một viên Tokayarev 7.62 ly
từ hộp sọ của cậu ta.
Quân Liên Xô.
Hôm qua, Gascoigne có gặp gỡ một sĩ quan Stasi, mang mật danh Spyglass.
Chúng tôi hứa miễn tội cho Spyglass
để đổi lại một tài liệu trên vi phim, có mật danh Bảng kê.
Nó được giấu trong một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ.
Bảng kê bao gồm tên của mọi sĩ quan mật đang hoạt động,
toàn bộ hành vi mờ ám của họ.
Đó là một quả bom nguyên tử trong giới tình báo.
Nó có thể khiến Chiến tranh Lạnh kéo dài thêm 40 năm nữa.
Và chúng tôi tin rằng kẻ mới giết Gascoigne đang giữ nó.
Nguồn tin của chúng ta dẫn tới Yuri Bakhtin, sát thủ bẩn của KGB
từng được xác nhận là đã ra tay với hơn một tá đối tượng.
Vậy ông muốn tôi tới Moscow?
Không, Bakhtin không đặt chân lên máy bay.
Nên hắn vẫn ở đâu đó tại Berlin cùng với Bảng kê.
Tất cả đều đang săn lùng nó.
Người Mỹ, bọn Pháp. Dĩ nhiên là cả Liên Xô.
- Và người của chúng ta, Percival. - Percival là ai?
David Percival. Cậu ấy là người giỏi nhất của ta tại Berlin.
Cậu ấy là đầu mối liên lạc của cô.
Cửa tiệm đã mở!
Tiền rất tốt, thông tin còn tốt hơn.
Còn anh? Anh có gì cho tôi đây?
Thẳng từ bầu ngực của Đức Mẹ.
ĐÔNG ĐỨC
- Đồ Jordache không dễ kiếm đâu. - Tôi muốn tặng vợ nhân sinh nhật.
Ngọt ngào quá. Thế bản danh sách chết tiệt kia đâu?
Tối qua tôi đã đưa vi phim cho Gascoigne.
James không xuất hiện.
Tôi đã làm phần của mình. Tôi đã đưa cho anh ta danh sách.
Anh phải đưa tôi và gia đình sang phía bên kia.
Ở đây không an toàn cho chúng tôi nữa.
- Người Nga truy lùng tôi. - Không có danh sách thì dẹp.
- Tôi đã đặt cược tất cả. - Không có danh sách thì dẹp.
Ông nghe này, Spyglass.
Không có danh sách, sao tôi không lôi ông ra ngoài
rồi bắn vào đầu ông nhỉ?
Anh định giết một sĩ quan Stasi sao?
Một kẻ định trốn sang phía Tây ư? Đúng vậy đấy.
Không bị đại sứ quán nào kiểm soát, Percival trở nên hơi tự tung tự tác.
Thật hoang dại làm sao. Berlin là miền viễn tây hoang dã.
Nếu bức tường đó bị kéo đổ,
chúng ta không muốn nằm dưới đó đâu.
Nếu người Nga lấy được danh sách đó, chúng ta coi như khổ đủ đường.
Cô sẽ là Elizabeth Lloyd. Một luật sư tốt nghiệp tại Cambridge
được gia đình James Gascoigne cử tới
để nhận xác và đồ vật của cậu con trai mới qua đời nhà họ.
Nhiệm vụ của cô là kết nối với Percival
và làm bất cứ điều gì để đưa bản danh sách trở về quê hương.
Và hãy nhớ rằng, Lorraine, đây là nhiệm vụ hết sức nhạy cảm.
Đừng tin bất cứ ai.
Theo tôi! Đi nào!
- Nhanh lên! Lối này! - Ông hẳn có bản sao rồi chứ?
- Tôi đã ghi nhớ nó. - Ghi nhớ nó?
Từng điệp viên một trong danh sách?
Mỗi thứ Tư, anh đều vào nhà thổ Penny Lane.
Đào yêu thích của anh là Margot, tên thật của cô ta là Maria.
Maria sao?
- Được, tôi sẽ giúp ông. - Anh là người tốt, Percival.
Biến đi. Tôi chỉ muốn bản danh sách. Một khi tôi… Ôi chết tiệt!
- Đứng yên! - Tôi sẽ giữ liên lạc..
Buổi tối tốt lành, giấy tờ…
Chết tiệt, mình trễ rồi.
TÂY ĐỨC
Cô Broughton, anh Percival tới muộn.
Anh ấy cử tôi tới đón cô. Hành lý ký gửi của cô đâu?
- Không có, tôi chuyển chúng đi rồi. - Xin hãy theo tôi.
Đây là lần đầu tiên cô tới Berlin à?
Vâng.
Giờ là thời điểm rất tuyệt để đến thành phố này.
Nhạc lôi cuốn, cuộc sống về đêm sôi động, quán ăn tuyệt hảo.
Cô hãy nhớ tới quán Central Café để thưởng thức nhé.
Cô sẽ cần nó sau.
Cô nhớ Bremovych, đúng không?
Hẳn là cô phải nhớ.
Anh ta rất tò mò muốn biết cô đang làm gì ở Berlin.
Cô làm cái quái gì vậy?
Cô làm cái quái gì vậy?
Chào đón tới Berlin. Tôi là David…
Cậu đã ở nơi quái nào vậy?
Đừng bắn. Tôi lấy giày cho cô rồi.
Để tôi giúp cô xách đồ.
- Đi nào. - Chết tiệt.
Bọn Nga lúc nào cũng nặng chết!
Mới xuống mặt đất có năm phút mà tôi đã lộ rồi.
- Cô chưa bị lộ. Hy vọng là thế. - Chúng biết tên tôi.
- Gay nhỉ. - Cả tên anh nữa.
Không có gì ngạc nhiên cả.
Khởi đầu quá được, Percival ạ.
Ấn tượng đầu tiên của cô là gì?
Về David à?
Anh ta đẹp trai. Gần 40 rồi.
Với mái tóc thảm họa của Sinead O’Connor.
Ca sĩ người Ireland.
Tôi có hỏi anh ta sao phải để đầu đó, thì anh ta bảo:
"Để trà trộn".
Muốn sờ thử không?
Để tôi có thể trà trộn ở Đông Đức đấy.
Nhân tiện, đó là Cổng Brandenburg.
Sao cấp trên lại nghĩ
cô có thể giúp tôi tìm ra bản danh sách đó nhỉ?
Ngay khi cô nhận xác Gascoigne,
họ sẽ vô hiệu visa rồi lập tức đưa cô lên máy bay trở về.
Tôi sẽ tính.
Đó là Trạm kiểm soát Charlie. Văn phòng của tôi ở ngay phía sau.
Tôi không tới đây để sưu tầm bưu thiếp đâu, Percival.
Thả tôi ở chỗ khách sạn đi. Rẽ cái là tới rồi.
Cô bảo cô chưa từng tới Berlin cơ mà?
- Tôi biết đọc bản đồ đấy. - Chỉ một phút thôi mà.
LIÊN BANG XÔ VIẾT CỤC THƯƠNG MẠI XÔ VIẾT
Anh làm gì vậy?
Gửi một thông điệp tới tên phát xít đó.
Gửi lời chào tới ngài Bremovych giùm tao nhé.
TRỞ LẠI PHÍA ĐÔNG
Chúng ta có gì ở đây nhỉ?
Bremovych.
Chúng tôi bắt được chúng mở tiệc đêm qua.
Tại nơi sang trọng nhất của Đông Đức.
Thằng kia.
Bước lên phía trước.
Tao bảo, bước lên phía trước!
Lại đây.
Hóa ra mày thích vui vẻ à?
Vậy chúng ta vui vẻ nhé.
Chúng ta có gì ở đây nhỉ?
Nào, nhảy cho tao xem đi. Nhạc bật rồi đấy.
Tất cả vỗ tay đi chứ.
Có một kẻ ở đây đêm qua. Một kẻ phản bội.
Cho tao biết hắn đâu rồi!
Bakhtin đâu? Danh sách đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.