200 บรรทัดแรก
Bác Sĩ Kế Bên
DỰA TRÊN PODCAST CỦA WONDERY VÀ BLOOMBERG
Quý vị cần gì không ạ?
Xin chào.
Cảm ơn.
- Giáo sĩ Sherman. - Chào chàng trai.
- Hay phải gọi là vua bóng bàn nhỉ? - Đúng mà.
- Cẩn thận. Ông ấy nhanh như ninja. - Cảm ơn.
Ồ. Thea à? Một là em cao lên, hai là anh lùn đi.
Này, nhà hàng Nick and Toni, phải không?
- Tối thứ Tư. Tôi sẽ gọi điện! - Được rồi.
Bà sẽ rất thích món ngô.
Của Round Swamp Farm đấy. Tôi tự lột vỏ đấy. Ông ấy kia rồi!
Mọi người, cúi xuống!
- Đừng nói. Nghĩ cũng không được. - Gì cơ?
- Tôi không chơi golf với ông nữa đâu. - Sao vậy?
"Sao" ấy hả? Đó không phải golf. Giống khúc côn cầu hơn.
Tôi sợ muốn chết luôn ấy.
Ông dùng thử bồn tắm nước nóng chưa? Ông nên thử.
Đến ông cũng không bỏ qua được.
Tôi phải…
Benjamin, có chuyện gì thế?
Nhìn ông có vẻ nóng. Trông như sắp ngất ấy.
Tôi không hợp với không khí trong lành.
Ừm, đó là vì mẹ ông toàn nhốt ông trong lồng kính đấy.
Đi nào. Vào trong nhà nhé? Có điều hòa đó.
Có hàng trăm bộ phim, toàn phim thắng giải Oscar.
Coi chừng mấy quả bóng boccie.
Lisa. Ike Herschkopf.
- Chào. - Cảm ơn cô đã đến.
- Trông cô vẫn lộng lẫy như mọi khi. - Cảm ơn.
Chúng ta chụp nhanh một tấm ảnh nhé?
- Được. - Bấm nút nào thì…
- Phía trên ấy. - Tôi có phải vặn…
Không. Cứ bấm thôi.
Được rồi.
- Phía trên. - Tôi bấm nhầm nút rồi.
- Tôi đi lấy kính nhé? - Không. Nói nghe…
Không sao. Này! Lại đây.
- Cảm ơn. - Được rồi.
Lại đây. Chụp giúp chúng tôi bức ảnh đi.
- Cô thấy vui chứ? Tuyệt. - Vui mà.
Tuyệt vời. Tôi rất thích căn nhà.
Cảm ơn cô.
- Thành công rồi. - Tuyệt.
Đi nào, tôi muốn cho cô xem mấy con bò. Tôi mua ở một triển lãm trong phố.
- Được. - Chúng rất nhộn.
Dọn mấy cái khăn ướt đi nhé?
Ở yên trong phòng này nhé.
Dừng lại. Sau đó… Này, con đi đâu thế? Quay lại đây.
Mẹ sẽ đi tìm chú… Chú kìa… Nào. Chào chú của con đi, Lizzie.
Ú-ô. Phyllis, gọi người diệt côn trùng đi.
Có mấy con vật phiền phức đang chạy lung tung trong tòa nhà.
Chị đã xếp lịch hẹn với bác sĩ Herschkopf
- vào chiều nay cho em. - Ôi, trời. Chúng bò lên người em.
Chính xác thì chúng là gì vậy?
Xem nào. Chúng có nhiều lông, và… Nhìn mấy bàn tay nhớp nháp này xem.
- Em có nghe không đó? - Em không đi được.
- Sao lại không? - Nghe này,
- em không muốn nói chuyện với người lạ… - Anh ta không phải người lạ.
Giáo sĩ Goldberg giới thiệu anh ta mà.
Không, em biết. Này!
Đừng cù lét chú nữa.
Được rồi, các con. Thôi đi! Để chú Marty yên.
Thôi nào, hãy chụp hình trước khi mấy đứa làm hỏng bộ đồ.
Mấy đứa! Nhanh nào. Đi thôi. Nhanh.
Bỏ điện thoại xuống nào.
Của cháu hả?
Không. Được rồi, cảm ơn. Mấy đứa đáng yêu lắm.
Nhìn này. Em có câu hỏi.
Có cái bẫy nào đủ lớn để bắt hết mấy con vật phiền phức này không?
Bảo đảm là có. Cô chú có vài thứ ở phía sau.
Ừ, có thật. Bruce, lấy chổi đi.
Ừ, ta phải lấy…
- Ôi, trời! Đầu tôi! - Đi lấy chổi đi!
Vậy em có đi không?
Em không cần gặp bác sĩ Herschkopf, được chứ? Em hoàn toàn ổn mà.
Ú-ô.
Hình như trong tòa nhà có chuột bọ.
Ôi, chết!
- Rồi, em lấy máy ảnh đi. - Vâng.
- Chị sẽ đối phó với cô ta. Nhé? - Vâng.
Được.
Chiến nào.
- Deborah! - Anh ta đâu?
Tôi cũng rất vui khi gặp cô.
- Chị chuyển lời tôi nhắn cho Marty chưa? - Rồi. Cả tám lời nhắn.
Chị chắc chứ? Vì anh ta chưa gọi lại.
Chắc vì hai người đã chia tay rồi đó.
Không. Ai lại chia tay với người ta qua fax chứ, Phyllis.
Ừ, đồng ý, cơ mà có những cách còn tệ hơn.
Chồng tôi chấm dứt hôn nhân bằng cách ăn nằm với thư ký.
Nên tôi vẫn thích fax hơn.
Được rồi, tôi không quan tâm. Tôi chỉ…
Tôi muốn gặp anh ta.
- Nó không ở đây. - Anh ta không thể trốn tôi mãi.
Tôi khá chắc là có thể đấy.
Anh ta nợ tôi.
Được rồi, đừng tào lao nữa. Hôm nay, tôi không có hứng nói chuyện với cô.
Nó không nợ cô gì hết. Chấm hết rồi.
Tôi có việc cần nói với anh ta.
Chuyện riêng.
Cô lại có thai nữa hả?
- Sao chị dám buộc tội tôi hả? - Không có sao?
- Chết đi, Phyllis. - Nghe này.
Marty là người tốt.
Thực tế là nó quá tốt. Còn tôi thì không bị căn bệnh đó như nó
và tôi sẽ không để cô lợi dụng nó đâu.
Chị là chó canh của anh ta hả?
Ghê hơn cơ. Tôi là chị nó.
Chó canh chỉ cắn cô thôi,
còn chị gái sẽ móc khí quản của cô ra
và chơi như chơi sáo.
Đã hiểu sự khác biệt chưa?
Vụ này cóc phải việc của chị, Phyllis!
Cô nói thế là sai rồi!
Marty là việc của tôi.
Được rồi.
Được rồi.
Nếu chiều nay anh ta không gọi tôi, thì sẽ có rắc rối đấy.
Ừm, vậy chắc sẽ có rắc rối rồi.
- Ừ, sẽ có rất nhiều rắc rối. - Cô nói lần đầu là tôi nghe rồi.
- Chết đi, Phyllis. - Hay đấy.
Con khốn.
Quá hay.
Đếm đến ba thì cười to nhé. Một, hai, ba.
Ôi, trời. Rồi. Thế này nhé?
Khỏi cười đi. Cố làm sao để trông bớt đáng sợ là được.
Mấy đứa trông như con sinh đôi của cặp sinh đôi trong The Shining ấy.
Ồ, ông Abelman, chờ một lát nhé?
Bruce, chụp thay tôi nhé? Cố làm chúng cười là được.
Chúng cứ cười như đang bị bắt cóc đòi tiền chuộc ấy.
Tôi sẽ cố hết sức.
Để xem nào, ông đã đặt
rèm sân khấu bằng vải nhung bông.
- Đúng rồi. Với nếp gấp bướm. - Vâng.
Ông có thể thấy nó có chiều xuôi và bề mặt mờ.
Màu hồng Puccini à? Trông có vẻ tối.
Không, là màu Puccini bình thường. Chắc dưới ánh đèn này trông hơi tối.
- Tôi không… - Chúng tôi đã chuẩn bị
vải lưới thưa và hai chân rèm.
Cho tôi xem chân rèm.
Cái này là gì đây?
Chân rèm bằng vải velour màu đen.
Ở phía sau ấy.
Là lớp vải lót cho rèm.
Để làm gì?
Để tạo độ mờ đục tối đa.
Tôi có đặt làm lớp vải lót đâu.
Chúng tôi chỉ khuyên là nên có,
để cái rèm mới được… để làm xong rèm,
cần có lớp vải lót để tăng tuổi thọ của rèm.
Cậu điếc hả? Tôi có kêu làm thế đâu.
Chúng tôi… không làm rèm không có vải lót.
- Ồ, tôi cá là vậy. - Làm như vậy
- để rèm lâu sờn rách. - Để cậu tính thêm tiền.
- Nghe này. - Không, cậu nghe này.
Lúc bố cậu làm chủ, tôi đâu có gặp phải chuyện tào lao này.
Tôi chỉ đang cố làm điều tốt nhất.
Tôi đặt hàng ở đây 34 năm rồi.
- Và chúng tôi rất cảm kích. - Jerome đâu?
- Chú tôi không làm ở đây nữa. - Sao vậy?
Bởi vì… chuyện… phức tạp lắm.
Tôi muốn nói chuyện với Jerome.
Ông chờ tôi một lát nhé?
Ông Abelman!
Chào ông, ông khỏe chứ?
Tôi sẽ không trả xu nào đến khi gặp Jerome.
Tôi hiểu rồi.
Ông chờ tôi một lát nhé?
Marty, em làm gì vậy?
Em phải ra ngoài ngay.
Marty, thôi đi. Marty, bỏ nó xuống.
Thôi ngay.
Em đang lên cơn hoảng loạn à?
Em bị sao thế?
Em… sợ gì vậy?
Ông ta chỉ là ông thầy dạy kinh Talmud cáu kỉnh có lông ở lỗ tai từ năm 30 tuổi.
Có gì mà em sợ đến vậy?
Marty, nhìn chị này. Giờ em là quản lý. Em là chủ rồi.
Chủ không nhai vải, Marty.
Sao thế? Marty, em sắp ngất à?
Không, đứng dậy ngay. Thôi đi.
Em phải ra đó. Em phải…
Thôi ngay! Marty, đứng dậy.
Em giỡn mặt với chị à?
Chết tiệt, Marty!
Tôi xin lỗi, Marty đang có một cuộc họp rất quan trọng.
Ở phía sau rèm ấy hả?
Phải, ở phía sau rèm. Tôi giúp được gì cho ông?
Cậu ta thêm vải lót vào chân rèm. Tôi có yêu cầu đâu.
Nếu cô không gạch khoản đó khỏi hóa đơn thì tôi sẽ đặt hàng ở nơi khác.
Hiển nhiên là chúng tôi rất buồn khi thấy ông đi.
Bố cô sẽ không vui đâu.
Đúng thế.
Nhưng ông ấy có vui bao giờ đâu.
Chào nhé, ông Abelman.
Nào.
Lại đây.
Ôi, Marty.
No comments yet. Be the first to leave one.