200 บรรทัดแรก
U.N. Owen... có nghĩa là "vô danh".
Chắc hẳn tất cả chúng ta đều có điểm chung,
một người biết rõ tất cả chúng ta.
Là bài thơ đó.
Chính là bài thơ. Mọi người không thấy sao?
Sẽ không có ai đến cứu chúng ta đâu.
Kết thúc thật rồi.
Cháu thích chú Hugo, phải không?
Cháu thích ạ.
Tôi yêu ông ấy.
Một người tự chặt đôi mình,
và rồi chỉ còn lại sáu.
Cô ấy nói đúng. Chính là bài thơ.
Chúng ta đều rất thông minh.
Chúng ta nên ở cạnh nhau.
Nó đã bị khóa,
nghĩa là phải có chìa khóa vạn năng.
Bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể giữ chìa khóa.
Bất cứ ai cũng có thể cầm khẩu súng.
Kẻ sát nhân không ở ngoài kia.
Kẻ sát nhân ở ngay trong này.
Là một người trong chúng ta.
Nhìn Cyril hạnh phúc chưa kìa.
Hugo luôn làm được những điều kỳ diệu.
Anh ấy là người tuyệt vời nhất.
Anh ấy có vẻ rất tốt bụng.
Tôi không nghĩ nhiều người có thể tử tế như vậy
trong hoàn cảnh này.
Hoàn cảnh gì cơ?
Chuyện là, tôi không hề biết mình có thai khi chồng qua đời.
Vì vậy Hugo, với tư cách cháu trai, sẽ được thừa kế.
Và khi bé Cyril chào đời,
hy vọng của Hugo tan thành mây khói.
Thứ anh ta cần là một cô tiểu thư giàu nứt đố đổ vách.
Nhưng anh ta là kẻ lãng mạn.
Muốn kết hôn vì tình yêu.
Nhưng làm sao được khi anh ta chẳng có lấy một xu?
Tình yêu, cô Claythorne ạ, là một thứ rất tốn kém.
Giỏi lắm, Cyril!
Cháu ra chơi với họ đây.
Chào mọi người.
Có vẻ chúng ta có thêm viện binh rồi đấy, Cyril.
Sẵn sàng chưa, bạn già?
Sẵn sàng chưa?
Cháu không nghĩ cô Claythorne biết đánh bóng đâu.
Con gái không làm được đâu, chú Hugo. - Để xem đã.
Một cú đánh!
Ở đây! Mau lên! Mau lên!
Nhanh lên! Cô ta sắp chạy vòng quanh rồi.
Nào, cố lên.
Giỏi lắm.
Suýt soát.
Chúng ta không thể cứ ngồi đây không làm gì được.
Vậy chúng ta phải làm gì?
Đốt lửa trên mũi đất. Ra tín hiệu cầu cứu.
Thời tiết này thì không được đâu.
Cô ta đi đâu vậy?
Cô đi đâu đấy?!
Đi pha trà.
Tôi sẽ mang vào.
Cô còn định mang cái gì vào nữa?
Một con dao từ bếp à?
Hay khẩu súng từ chỗ nào đó cô đã giấu?
Và cô định bỏ gì vào trà đây?
Cô ta định trừ khử cả bốn chúng ta đấy.
Sẽ có chanh trong trà thôi.
T-tôi sẽ không mang dao, và tôi cũng không giữ súng.
Ngay cả khi có, tôi cũng chẳng giết tất cả mọi người
cùng một lúc như vậy, đúng không? - Làm sao mà biết được?
Vì chúng ta bị giết từng người một, theo một cách thức nhất định.
Hay là anh chẳng chịu để tâm gì hết vậy?
Và trong bài thơ đó chẳng có chỗ nào nhắc đến súng cả,
đúng không, đồ ngu ngốc khốn khiếp?
Tôi sẽ đi cùng cô.
Không.
Không. Đi một mình hoặc đi theo nhóm.
Nghe nói ông rất thích cái khăn trùm đầu đen
và dây thừng, thưa Thẩm phán Wargrave.
Khi cần thiết, đúng vậy.
Và anh Tubs đây kể với tôi rằng
ông thường đến xem tất cả những kẻ bị ông tuyên án treo cổ.
Có đúng thế không?
Anh nên thôi gọi tôi như thế đi.
Có đúng vậy không, thưa Thẩm phán?
Tôi có quyền tuyên án tử hình đàn ông và phụ nữ
vì tội ác của họ.
Quyền lực càng lớn, trách nhiệm càng cao.
Tôi tin rằng việc ngoảnh mặt làm ngơ khi quyền lực đó được thực thi
vừa là vô trách nhiệm, vừa là hèn nhát.
Ông có xem Edward Seton bị treo cổ không?
Tôi có nhớ Edward Seton qua báo chí.
Ai cũng nói anh ta vô tội.
Không phải vậy.
Anh ta có để lại nhật ký.
Chúng chứng minh một tâm trí vặn vẹo và tha hóa.
Anh ta tin rằng nạn nhân của mình đầy rẫy sự bẩn thỉu
và anh ta đang thanh tẩy thế giới khỏi vết nhơ đó.
Việc trêu đùa cảnh sát bằng manh mối và sự đánh lạc hướng khiến hắn phấn khích
cũng như sự tra tấn và chứng bạo dâm vậy.
Hắn có tội, và ông đã đưa ra phán quyết đúng đắn.
Tại sao ông không đến gặp hắn?
Tôi có đến.
Cảm giác thật bất an.
Thật khác biệt.
Hắn từ chối đeo khăn trùm đầu.
Hắn muốn tôi nhìn thấy mặt hắn.
Có lẽ để ngụ ý rằng giữa chúng tôi có điểm chung,
hoặc có lẽ để... cười nhạo tôi.
Cười nhạo ông sao?
Phải.
Nhạo báng công lý.
Công lý chẳng có ý nghĩa gì với hắn.
Hắn không hề sợ công lý hay sợ tôi.
Tôi chẳng là gì cả.
Tôi sẽ sớm bị lãng quên, như một dòng chú thích trong lịch sử.
Trong khi hắn, với di sản máu và kinh hoàng,
sẽ được nhớ đến mãi mãi.
Chà, nó đã có tác dụng.
Hắn vẫn ám ảnh tôi.
Nhưng... dù có cười nhạo hay không,
công lý đã thực thi, như nó vẫn luôn thế.
Và thế giới đã thoát khỏi bóng tối khủng khiếp của hắn.
Thật nực cười.
Ý tôi là, chúng ta không thể cứ ngồi đây không làm gì được.
Được thôi, bác sĩ.
Chúng ta đã nói là đi một mình hoặc theo nhóm.
Tôi đi đọc sách đây.
Xin lỗi bác sĩ Armstrong, nhưng sự kích động của ông làm tôi mệt mỏi quá.
"Công lý đã thực thi."
Kẻ sát nhân và Wargrave có cùng mục đích...
Cùng chung cảm giác phấn khích khi ban phát cái chết.
Anh đã chế giễu tôi khi tôi nói vị thẩm phán...
Phải. Chà, giờ tôi lại nghĩ khác rồi.
Ông ta đã chứng kiến bao nhiêu người bị treo cổ rồi?
Điều đó sẽ tác động thế nào đến một con người?
Ông ta chỉ có một mình.
Có thể đang âm mưu bất cứ điều gì.
Thôi ngay đi được không?!
Dừng lại đi!
Cứ như thể chúng tôi chưa phải chịu đựng ông vậy.
Tiếng thở và tiếng hút thuốc.
Tiếng cào, cựa quậy và đi tới đi lui.
Tôi đi ngủ đây.
Đi một mình hoặc theo nhóm.
Ông có thể nhìn tôi đi lên cầu thang.
Cyril!
Cyril!
Cyril! Không!
Không!
Không!
Không!
Vera?
Này.
Vera.
Đây. - Đợi chút.
Trời ạ. Chỉ là thuốc xốc thôi.
Muối xốc thôi mà.
Hít chậm bằng mũi, thở ra bằng miệng.
Được rồi đấy.
Những thứ này... Tôi cứ tưởng có ai đó trong phòng với mình.
Đây. Uống chút rượu brandy đi.
Tốt rồi, Vera.
Gì chứ, cô nghĩ tôi đã làm gì nó à?
Tôi sẽ đi lấy một chai khác
chưa khui.
Tôi cần nước.
Rượu này không sao đâu. Tôi không hề động vào nó.
Rượu giúp trấn tĩnh khi bị sốc. Đó là lý do tôi lấy nó.
Anh ta gọi cô ấy là Vera.
Lombard. Lần thứ hai rồi.
Có chuyện gì đó giữa họ.
Vẫn còn nguyên niêm phong, không bị tráo.
Cái đó để làm gì?
Tôi không biết.
Chắc là đèn chùm.
Giống như ở dưới lầu.
Đèn chùm? Trong phòng ngủ á?
Thì người giàu mà, phải không?
Họ lắp đèn chùm ở bất cứ đâu thôi.
Thậm chí là trong chuồng lợn nếu họ thích.
Tôi bắt đầu thấy quý anh rồi đấy, Tubs.
Anh đúng là một tên khốn kiêu ngạo.
Chết tiệt. Xin lỗi, tiểu thư Claythorne.
Không. Anh nói đúng.
Hắn là một tên khốn.
Thẩm phán đâu rồi?
Chúa ơi.
Ông ấy bị bắn vào đầu.
Anh đang làm gì vậy?
Phải băng bó đầu ông ấy nếu muốn di chuyển.
Anh ta nói đúng.
Không muốn não ông ấy vương vãi khắp sàn đâu.
Đừng dùng áo khoác của anh, Armstrong.
Tôi sẽ tìm thứ khác.
Bị bắn?
Anh chắc chứ?
Nhìn ông ta mà xem.
Chúng ta đã tìm khẩu súng khắp nơi.
Anh đã xuống lầu lấy chai rượu.
*Cô cũng xuống lầu để lấy một ly brandy.*
No comments yet. Be the first to leave one.