200 บรรทัดแรก
"ADELA CHƯA ĂN BỮA TỐI"
New York - Thành phố lớn nhất nước Mỹ
Nick Carter, Thám tử vĩ đại nhất Hoa Kỳ
Lại một lần nữa Nick là người chiến thắng
Cảm ơn lời khuyên của bạn, Nick. Một ý tưởng trị giá hàng triệu đô. Chân thành! Thomas Edison
Tôi không phải là Holmes. Tôi muốn là Carter. Sherlock của bạn.
Đó chính là tôi
Mỗi Thứ Tư
Kuratko, trợ thủ của Nick, mang thư từ đến,
nhìn mấy cái xác, cất điệp khúc quen thuộc:
Lại một ngày nữa!
Thu dọn giúp tôi!
Luôn luôn như vậy, hễ có vụ nào mà cảnh sát không kham nổi,
người ta lại lôi Carter vào cuộc. Scotland Yard, sở mật thám Paris, bên nào sẽ động thủ trước?
Ai sẽ giành được cơ may?
- Giám đốc Sở Cảnh sát Praha. - Praha? Ở đâu vậy?
Ở Vienna. Vậy thì...?
Vụ mất tích bí ẩn trong một gia đình quyền thế
Đến ngay lập tức. Sẽ thanh toán mọi chi phí.
Nghe chừng hấp dẫn đây!
Chà! Ta vẫn chưa xử lý xong băng của lão trùm. Anh có thể tự giải quyết một mình được không?
- Chuyện nhỏ! Chỉ là một băng tép riu thôi mà. Để tôi sắp xếp hành lý cho anh nhé? - Ừ!
Trước tiên cần một ít thông tin về Tiệp Khắc.
Tất nhiên. Tôi đã không nhầm.
Họ sử dụng một số ngôn ngữ hệ Slave. Chà! Sẽ phải tốn khá thời gian trên tàu cho việc học tiếng Czech đây.
Một dân tộc thú vị!
Anh sẽ dùng cách cải trang sở trường ở đó chứ?
Đơn giản là tôi sẽ tan biến vào đám đông.
"Ngôn ngữ Czech - Nhanh chóng & Dễ dàng"
Ga cuối cùng, Praha.
Bia đây!
Bia đây! Nước giải khát đây!
- Ngài Carter! Rất hoan nghênh ngài đến Praha! Tôi là Giám đốc Sở Cảnh sát, Hầu tước Franz von Kaunitz. - Rất hân hạnh được gặp ngài.
Chúng tôi đang rất mong. Cứ sợ ngài không đến.
"Xúc xích đây!"..."Xúc xích đây!"...
Thanh tra Ledvina!
Josef Ledvina.
Nếu tôi đoán không lầm, việc tôi đến đây được bảo mật tuyệt đối chứ?
Tất nhiên.
Thám tử Mỹ trứ danh đang ở Praha...
Chẳng thể giữ kín được chuyện gì ở đây...
Chúc thành công, ngài Carter!
- Ngon tuyệt! - Pilsen là số một!
Pilsen?
Bia đặc sản nổi tiếng "Bánh mì lỏng" của dân Czech chúng tôi đấy.
- Vài món "đồ chơi" của tôi. - Nào! Mời!
Quà ông bạn Edison tặng tôi.
Ngài vác theo làm gì?
Một thám tử hiện đại không được phép lạc hậu trước những tiến bộ khoa học kỹ thuật. Tôi rất khoái công nghệ mới.
Nốc vài vại bia cũng đạt được kết quả như thế, cũng...
... tới đích. Mời các ngài! - Cảm ơn!
- Ngài Carter, đây là một vụ dị thường, hết sức bí ẩn. - Đúng kiểu tôi khoái.
Chuyện xảy ra trong phòng ngủ của vợ ông Duke Tuna. Bà ta cự tuyệt mọi giúp đỡ của cảnh sát
bởi vậy bà ấy đề nghị tôi thuê ngài.
Bà ta là một fan hâm mộ lớn của ngài.
- Bà ta tuyệt đối tin rằng ngài sẽ giải thích được sự mất tích - Ai mất tích?
Bà ấy sẽ giải thích kỹ mọi chuyện. Đây! Để biểu thị lòng biết ơn của bà ấy...
Cứ tạm thế...
Tôi làm việc một mình. Tuy nhiên, ở đây tôi là một người xa lạ và không thể hành động nếu thiếu thông tin.
Ồ! Tất nhiên là vậy. Cũng chính vì lý do đó mà tôi sẽ biệt phái thanh tra Ledvina để ngài toàn quyền sử dụng.
Người thông thạo mọi chuyện ở Praha.
OK. Ngày mai ta sẽ làm một cuộc điều tra tại hiện trường
- Còn chiều nay, một tour tham quan. - Nhất trí!
Nào! Ta đi!
Eureka! Nó đang khóc.
- Cái cây đang khóc. - Chúc mừng ngài!
- Hắn đến rồi à? - Vâng, thưa ngài! Hắn trọ tại Khách sạn Paris
Hắn đã hội ý với Giám đốc Sở Cảnh sát hiện đang đi thăm thú các nơi, ngày mai sẽ bắt đầu điều tra.
Tốt! Nếu hắn muốn điều tra, hắn buộc phải mở cái lồng nhốt Adela của ta.
Dĩ nhiên rồi, thưa ngài! Trước tối mai Adela sẽ quay trở về với ngài.
Hà! Hà! Tao đã không phí công cứu mày thoát khỏi giá treo cổ.
Ước gì thằng mật thám Mẽo đó biết rằng nó đang lót đường cho cuộc trả thù của tao.
Hắn là một gã tự phụ... không thể cản trở chúng ta, nhưng...
Vô phương! Thưa ngài!
Để mắt theo dõi hắn thật sát sao. Không được chủ quan khinh địch!
Người của tôi không dám chợp mắt lấy một giây, thưa ngài!
- Lâu đài cổ xưa - Chắc là từ Thời Trung cổ.
- Tối tăm quá! - Chính vì vậy mà chúng tôi cho đặt các ngọn đèn khí đá ở đây.
- Còn các bức tượng, chúng được chế tác thủ công à? - Tất nhiên, mọi thứ ở đây đều được làm thủ công.
... điều mà chúng tôi sẽ không làm đối với khách du lịch.
Nói nãy giờ làm tôi khát khô cả cổ! Mình làm vài vại Pilsen nhé? Nhất trí chứ? Mời!
Đã quá phải không?
Một lâu đài nổi tiếng khác, từng nhiều lần là hành cung của vua Wenceslas. Nhưng bây giờ ở đây người ta chủ yếu bán các cây xúc xích cỡ khủng.
Và bia Pilsen?
Tuyệt vời! Có thể ngửi được mùi của lịch sử!
Ừ! Chỉ khi thở ra thôi.
Nếu anh quan tâm đến lịch sử thì hôm nay là một ngày lịch sử
Plekovsky đã được sinh ra...
Nơi cuống hoa...
Lại cơn ác mộng đó...
Mày không thể thoát khỏi tay tao đâu, quỉ Satan già ạ!
5 giờ rồi, ta về thôi!
Cảm ơn ngài Thanh tra! Khó lòng chiêm ngưỡng hết Praha!
... những cung điện cổ, những nhà thờ vĩ đại.
Và chúng ta vẫn chưa ghé quán Pinkas...
Ở đó có tay bartender - Một con sâu bia
Mỗi Thứ Tư.
Về thôi!...
Phu nhân đang đợi ngài.
Tôi thấy hăng hái trở lại rồi đây này... Nào, ngài Thanh tra; trả đòn đi!
Tấn công đi! Nào!
Thích thì chiều!
Ngài không đấu bốc đấy chứ?
Không. Tôi chỉ tát anh thôi.
Ở cái xứ này, tôi chẳng thể làm được gì nếu không có ngài giúp đỡ.
"Mày đã thắng, Nick Carter!", tên vô lại thều thào.
"Cho tao gửi lời chào tới Diêm vương, "thợ vườn", nhà thám tử vĩ đại điềm tĩnh đáp lời.
Chỉ một lát sau đó, gương mặt của tên tội phạm vốn đã bị méo lệch đi do lòng căm hận, biến mất dưới đầm lầy hôi thối.
Đó là kết cục của tên trùm tội phạm ở New York, có biệt danh là "Thợ vườn"
Hoan hô! Hoan hô! Tiếc là Gert thân yêu của ta không còn sống để nhìn thấy gã "Thợ vườn" đền tội như thế nào.
Thưa bà! Bà nói cứ như là Gert đã chết rồi vậy.
Cho đến khi tay thám tử nổi tiếng kia chưa đưa ra lời kết luận cuối cùng, bà vẫn cứ nên hy vọng!
Anh thật tử tế. Anh đã tha thứ cho Gert rồi phải không?
Tất nhiên rồi. Một lỗi cỏn con như thế. ... nhưng theo ý tôi, sáng nay Carter chưa đến đâu.
Tại sao ư? Có vẻ như anh ta đã kiệt sức sau tour tham quan vừa rồi.
- Trình phu nhân! - Trình bà chủ!
Ồ! Ông ta không mệt đâu! Bảo ông ta đến đây đi!
Thú vị thật! Ồ! Xin lỗi! Tôi phải chủ trì một cuộc họp
của Ủy ban Bảo vệ cô nhi và quả phụ.
Ông ta thật là kỳ cục!
Xin chào!
Ngay sau khi Gert yêu quí bị mất tích một cách bí ẩn phía sau những cánh cửa kia
tôi đã cho thiết lập một số biện pháp bảo vệ tại chỗ cơ bản, chờ ngài đến.
Hiện trường được giữ nguyên vẹn, hoàn toàn không bị xáo trộn gì.
Tầm nhìn xa của phu nhân thật đáng nể!
Tôi học được từ ngài đấy.
- Ngài Carter, những tác giả mà tôi hâm mộ là... -... dante, Goethe và Nick Carter.
Chứng tỏ thị hiếu của bà rất cao.
Đưa cho tôi cái chìa khóa!
Trước tiên là lời khai của bà. Tôi sẽ nói chuyện với cô Karyn sau.
Vâng! Tôi luôn sẵn sàng...
Tại đây tôi đã chơi bản nhạc ưa thích của Gert để ru ông ấy ngủ lần cuối cùng.
Ru ông ta ngủ?
Ông ấy không thể ngủ nếu thiếu nó. Đây là cái góc ưa thích của ông ta.
Ông ta rất thích mùi của các loài hoa.
Đây là vật duy nhất của ông ấy còn lưu lại.
Cái đó à?
Vâng! Không còn gì ngoài cái vòng cổ của ông ta.
Gert là một.. ... CON CHÓ à?!
Vâng. Chỉ duy nhất nó hiểu được tôi thôi.
Hẳn rồi. Rốt cuộc, chó là bạn tốt nhất của con người. Làm ơn kể hết cho tôi mọi chuyện đi!
Vào buổi tối định mệnh đó, tôi đã chuẩn bị đi nằm.
Khoảng 23 giờ, như thường lệ, với sự phục vụ của người hầu. Gert cũng chuẩn bị ngủ.
Khi Karyn ra khỏi phòng, tôi khóa tất cả các cánh cửa lại, bởi vì Gert rất sợ bọn trộm.
Tôi đinh ninh là nó đã được ấm chỗ, đâu biết rằng đang nhìn thấy nó lần cuối cùng.
Xin lỗi ngài...!
Những cảm xúc như thế này thì không cần phải xin lỗi.
Cám ơn! Sau đó tôi ngồi xuống
và bắt đầu hát bài "Good - Night" của Mozart mà Gert rất thích.
Tôi cũng thích bài đó.
Phu nhân rung chuông liên hồi như điên, như dại. Tôi chạy vội lên
Thoạt tiên không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng sau đó tôi nhìn thấy cái vòng cổ của Gert Vật còn lại duy nhất.
Gert đã biến mất, như là nó tan vào trong không khí vậy.
Chúng tôi đã lục tìm khắp mọi nơi... nhưng vô vọng. Gert đã biệt vô âm tín.
Sau đó, Phu nhân thốt lên lời kêu cứu duy nhất: "Carter!"
Cám ơn, thưa cô! Tôi không có câu hỏi nào thêm nữa.
Thực không? Tiếc quá...
Tạm biệt cô Karyn!
Vâng!
Nhất định là cô ta đã phải lòng ngài rồi.
- Ngài Thanh tra! Chúng ta đâu phải đang ở trong quán rượu. - Ừ! Thì thôi...
Đã lâu rồi... vụ án bí ẩn.
- Con chó? - Mất tiêu rồi!?
- Ngài không nói tôi cũng thừa biết. - Không phải CON CHÓ! KHÚC DỒI! CÂY XÚC XÍCH!
- Nó mới vừa ở đây. - Thôi đủ rồi nghen! Tôi đang điều tra
còn ngài thì chỉ quan tâm đến mấy cái mẩu xúc xích vớ vẩn.
Cái gì kia?
Tấm giấy, tấm giấy dầu.
Tờ Dân tộc. Tôi đã gói cây xúc xích trong tờ báo này.
Nó mới rơi ra từ cây hoa. Đóa hoa đã ăn khúc xúc xích và nhả tấm giấy ra.
Bình tĩnh! Một chuyên gia điều tra dày dạn kinh nghiệm không bao giờ được kết luận hấp tấp.
Chắc hẳn là nó cũng đã xơi con chó.
- Một giả thuyết táo bạo. - Chỉ cần nhìn vào cách nó vểnh lên.
Đồ khốn kiếp! Mày thích giật miếng ăn của người khác, hử!
Đừng giận quá mất khôn! Bây giờ ngài cần điều tra xem
cái cây này có mặt ở đây bằng cách nào? Còn tôi sẽ mượn nó về phòng thí nghiệm.
Hình như bạn đang có nhu cầu, cô bạn nhỏ của ta!
- Cảm ơn! - Mang lên phòng tôi một mâm xúc xích thật lớn!
Dạ có ngay!
- Xin chào! Xúc xích đây! - Sao lâu thế? Đặt lên bàn kia.
Cố chờ để được mẻ nóng sốt nhất, thưa ngài! Chúng sẽ tan chảy trong miệng ngài
và mùi của nó mới thơm làm sao! Này, hãy thử đi!
Ngài thấy đấy, thằng khốn đó không nằm trong số nhân viên của tôi.
Thật không đó? Mà làm sao cái thằng lùn ấy lại biến mất được?
Đàn cừu nào cũng có thể lẫn một con cừu đen...
Xéo khỏi đây... "chàng chăn cừu"!
Rất mong được phục vụ quí khách!
Có khám phá thêm được điều gì mới ở lâu đài không, ngài Thanh tra?
Chẳng có gì. Không ai biết cái cây được mang đến đó bằng cách nào.
- Chẳng ai biết gì sao? - Đúng vậy.
Ta đã thua trong trận đánh, nhưng ta sẽ thắng trong cuộc chiến.
Việc này cần một bầu không khí trong lành, vài ngụm bia...
và mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp thôi.
Ăn đi! Adela! Mày đã nhịn đói quá lâu rồi.
Cũng may là con chó đó khá to và nhiều nạc.
Nó vẫn chưa trả món nợ đã "tè" lên chân tao.
Ít nhất, bây giờ chúng ta đã biết việc mày có thể làm.
Thế, thằng thám tử đã đánh hơi được chút gì chưa?
Chloroform, thưa ngài!
No comments yet. Be the first to leave one.