200 บรรทัดแรก
NETFLIX GIỚI THIỆU
Ở đây có ba loại người.
Những người ở trên,
những người ở dưới,
và những người ngã xuống.
Tầng 48.
- Cái Hố. - Phải.
Cái Hố.
Và chỉ mới đầu tháng.
Nên vấn đề là...
ta sẽ ăn gì?
Ta sẽ ăn gì?
Dĩ nhiên là đồ ăn thừa của đám người ở trên.
- Ở trên nào? - Người ở Tầng 47. Hiển nhiên rồi.
Tôi là Goreng.
Xin hãy ở phía bên kia của cái hố.
Goreng.
Ông được đặt tên gì?
Phải.
Nên biết tên nhau mới phải.
Ta sẽ ở với nhau dài dài.
Hoặc là không.
Ai biết chứ?
Tôi là Trimagasi.
Ông Trimagasi, ông biết cái Hố hoạt động ra sao chứ?
Hiển nhiên rồi. Liên quan đên việc ăn uống.
Thỉnh thoảng rất dễ dàng.
Nhưng có lúc lại rất khó khăn.
Tùy vào việc ta ở tầng nào.
Thật may vì Tầng 48 là tốt rồi.
Có nhiều người hơn ở bên dưới à? Khoan, đừng nói.
Hiển nhiên rồi.
Sẽ sớm có ít người hơn thôi.
- Này, mấy người ở dưới nghe tôi không? - Đừng gọi họ.
- Sao lại không? - Vì họ ở dưới.
Đám ở trên không trả lời đâu.
- Tại sao? - VI họ ở trên, hiển nhiên rồi.
Mọi thứ rất hiển nhiên với ông nhỉ? Hãn ông ở đây lâu làm rồi.
Nhiều tháng. Rất nhiều tháng.
Nói lại, Tầng 48 là tốt rồi.
Cậu gặp may đấy.
Ta sẽ ở tầng tốt thế này trong bao lâu?
Đúng một tháng.
Để rồi xem.
Tôi sẽ không trả lời câu hỏi nào nữa.
Nói chuyện làm tôi mệt quá.
Nhất là khi tôi nói cậu thì nhiều, cậu nói chả được bao nhiêu.
Hiển nhiên là chả công bằng.
Nên kể từ giờ,
cậu nói chừng nào, tôi nói chừng đó.
Đèn đỏ tắt. Đèn xanh bật.
A Tôi vừa nói ông biết. ' Ong phải trả lời thì mới công băng.
Sao đèn đó lại tắt, đèn xanh bật?
Chỗ thức ăn này là đồ thừa.
Hiển nhiên rồi, tôi chả ngại khi nói "hiển nhiên" đâu.
Kinh quá đi.
Được rồi.
Giả sử trên ta là 47 tầng và hai người ở mỗi tầng,
nghĩa là ta đang ăn đồ thừa của 94 người.
Đừng lo làm gì.
Sớm thôi, ở trên sẽ có ít người hơn.
- Cậu không ăn sao? - Không đói.
Rồi cậu sẽ đói thôi.
Tại sao sẽ có ít người hơn?
Tôi sẽ không nói điều đó là hiển nhiên, vì không phải.
Tôi cũng chả hiểu mãi cho đến khi lên tới Tầng 8.
Rượu này!
Bọn tầng trên chắc Hồi giáo và kiêng rượu.
Thường thì rượu chả đến được tầng này.
Cậu không ăn thật hả?
Để dành ăn sau.
Sao ông lại làm thế?
Cho bọn ở dưới ăn.
Lỡ đám người ở trên cũng làm thế?
Chắc chúng đã làm vậy.
Lũ khốn.
- Nóng quá nhỉ? - Sẽ còn nóng hơn đấy.
Nóng hơn sao?
Chúng ta sẽ bị đốt ra tro.
Thế ư? Tại sao?
Vì cậu đẩy.
Nhiệt độ sẽ tăng lên không giới hạn, trừ phi…
- Trừ phi gì? - Cậu vứt quả táo đó đi.
Ta chỉ được ăn khi bục đồ ăn dừng ở tầng của ta.
Nếu cậu giữ lại bất cứ thứ gì, nhiệt độ sẽ tăng lên tới khi ta bị thiêu.
Hoặc hạ xuống tới khi ta chết công.
Nói chung là tùy.
Chết tiệt.
Anh có hiểu không?
Anh hiểu chứ?
Sao?
Anh có hiểu một khi vào trong đó, bọn tôi đồng ý thì mới có thể rời đi?
Vậy tôi đã được nhận?
Chưa đâu.
Tôi mang sách được không?
Bất cứ thứ gì anh muốn.
- ĐÔN KIHÔTÊ - NHÀ QUÝ TỘC TÀI BA XỨ MANCHA
Tôi muốn kể lý do tôi vào đây.
Để lam gu?
Để ông có thể cho tôi biết lý do ông ở đây.
Hiển nhiên rồi.
Tôi muốn cai thuốc và đọc Đôn Kihôtê.
Họ bảo tôi có thể mang theo một thứ và tôi nghĩ...
Cậu tự nguyện vào đây?
Sáu tháng để đổi lấy một chứng chỉ, vàng.
Chứng chỉ?
Ý cậu là sao chứ?
Vậy họ nợ tôi hai chứng chỉ.
Tôi sẽ ở đây một năm.
Sao ông lại ở đây?
Gã này được nhận chứng chỉ, còn mình thì không?
Tôi mà là cậu, tôi sẽ tránh xa chỗ đó.
- Hôm nay cũng không ăn à? - Hiển nhiên là không.
Đúng là lãng phí.
Cậu không xứng ở tầng này.
Ông chưa kể lý do ông ở đây.
Thôi nào, kể đi.
Được rồi, nhưng chỉ khi cậu hứa không cướp từ "hiển nhiên" nữa.
Tôi đang ở nhà xem một gã râu ria quảng cáo đô mài dao.
"Samurai- Max mài sắc mọi con dao, thẳng tắp và có răng cưa", hắn nói.
"Nhìn con dao này đi.
Rất cùn, chẳng thể cắt nổi miếng bọt biển.
Sau khi mài bằng Samurai-Max, nó có thể cắt xuyên bề mặt cứng nhất, kể cả gạch...
Và đúng là thế.
Sau đó, vài bà nội trợ xuất hiện
và tuyên bố Samurai-Max đã thay đổi đời họ.
"Chúng tôi chẳng thể gọt vỏ cà chua,
cắt bánh mì thì vỡ vụn.
Samurai-Max đã thay đổi đời chúng tôi", bọn họ đều nói thế.
Nói thật thì, tôi chưa từng gọt vỏ cà chua.
Toàn mua bánh mì cắt lát.
Chả hiểu sao họ cần dùng dao làm bếp cát gạch.
Nhưng nó đã khiến tôi suy nghĩ.
Sao tôi lại không đi mài sắc dao?
Nếu đời tôi tệ hại là do tôi không mài sắc chúng thì sao?
VÌ tôi không quan tâm tiểu tiết à?
- Tiểu tiết, Goreng à. - Ong có mua nó chứ?
- Hiển nhiên là có. - Sau đó thì sao?
Ông có mài sắc dao rồi cắt cổ ai không?
Mua xong, tôi tiếp tục xem quảng cáo tiếp theo.
Vẫn gã râu ria kia và mấy bà nội trợ đó.
Đoán xem họ bán gì nào.
Một con dao ngon lành không hề bị cùn kể cả sau khi cát gạch.
Nó trở nên sắc bén hơn khi cắt đồ.
Biết nó được gọi là gì không?
- Samurai-Plus. - Cậu cũng mua nó à?
- Không. - Hiển nhiên họ đã cười vào mặt tôi.
Chính là tiểu tiết.
Chính nó đã khiến tôi nổi điên.
Tôi về lấy TV,
ném qua cửa sổ,
và nó rơi lên đầu một người nhập cư chui đang đi xe đạp.
Anh ta chết là lỗi của tôi sao?
Lẽ ra anh ta không nên ở đó.
Ông bị đưa vào đây vì giết người sao?
Tôi được chọn lựa, hoặc nhà thương điên hoặc cái Hố này.
Và tôi chọn nơi này.
Họ đâu đề nghị cho tôi cái chứng chỉ nào.
Có bao nhiêu tầng?
Không rõ. Ít nhất là 132 tầng. vì tội từng ở đó.
Một trăm ba mươi hai.
Ở dưới còn rất nhiều tầng.
- Bao nhiêu đồ ăn xuống được tới đó? - Không.
Đâu thể trải qua cả tháng mà không ăn.
Tôi đâu nói mình không ăn.
Chỉ nói đồ ăn không xuống được tới đó.
Và ta có thể trải qua hơn một tháng mà không ăn.
Nhưng nếu bị đưa vào hai tầng thấp liên tiếp thì tiêu đời.
Phải liên lạc với đám ở trên.
Để làm gì?
Họ phải hạn chế thức ăn của mình.
Họ sẽ nói với Tầng 46.
Tầng 46 sẽ nói với Tầng 45 và cứ vậy.
Cậu là cộng sản à?
Tôi nói đúng mà. Chia khẩu phần thì sẽ công bằng.
Bọn ở trên sẽ không nghe lời đám cộng sản.
Vậy tôi sẽ bắt đầu với bên dưới.
Này! Các anh Tầng 49!
Lần sau hãy để lại nhiều rượu hơn, lũ khốn!
Rượu của bọn mày đây, lũ ngu!
Bọn ở dưới là ở dưới, Goreng.
- Tháng tới, họ có thể ở trên. - Ừ, và chúng có thể tè lên ta.
Lũ khốn.
Tôi đã chọn một quyển sách.
Ông chọn gì thế?
Hiển nhiên là nó.
Dao Samurai-Plus.
Làm thế không thấy mệt à?
Rất tuyệt vời.
Càng dùng, nó càng sắc bén.
- Đó là người à? - Dĩ nhiên.
Hy vọng hắn không kiêng rượu.
Ta đang thiếu rượu.
Ở các tầng trên, ta có thể ăn bao nhiêu tùy thích.
Nhưng không có gì để mong chờ…
và phải suy nghĩ nhiều điều.
Các người không ai làm gì hết à?
Tôi mà là cậu, tôi sẽ câu nguyện đê được ở các tầng giữa.
Người như cậu mà ở trên thì chảo sẽ nhảy xuống.
Và nếu ở dưới thì lại chẳng có can đảm.
No comments yet. Be the first to leave one.