200 บรรทัดแรก
Thứ sáu, ngày 11 tháng 12
Hai giờ bốn mươi ba phút chiều.
Em vẫn chưa ăn trưa à?
Em phải về văn phòng thôi.
Cứ ăn trưa lâu thế này sẽ làm sếp em đau dạ dày mất.
Gọi cho ông ấy và nói rằng em sẽ nghỉ luôn cả chiều nay.
Thứ sáu rồi, trời lại nóng.
Em làm gì với buổi chiều rảnh rỗi đây?
Tiễn anh ra sân bay?
Ta có thể nằm dài ở đây thêm một lúc nữa.
Em phải trả phòng lúc ba giờ.
Khách sạn kiểu này không hứng thú khi ta mới đến,
nhưng khi phải trả phòng...
Sam, em ghét phải ở mấy chỗ thế này với anh.
Nhiều vợ chồng đôi khi cũng cố tình qua đêm ở khách sạn rẻ tiền.
Khi cưới rồi, ta có thể làm rất nhiều việc theo ý muốn.
Em nói như thể đã kết hôn vậy.
Ồ, Sam, đây là lần cuối cùng nhé.
Sao? Của cái gì?
Của chuyện này.
Lén lút gặp nhau, để giữ bí mật chuyện chúng ta.
Anh tới đây công tác và chúng ta phải tranh thủ những giờ nghỉ trưa.
Em không muốn anh đến nữa.
Thay vào đó ta làm gì? Viết cho nhau những lá thư mùi mẫn?
Sam, em phải đi.
Tuần tới anh có thể xuống.
Đừng.
Chỉ để gặp em cũng không được à?
Mời em ăn trưa?
Công khai.
Chúng ta có thể gặp nhau.
Thậm chí có thể ăn tối.
Nhưng phải đàng hoàng.
Ở nhà em, nơi có ảnh mẹ em treo trên lò sưởi
và chị em giúp em nướng phần bít tết cho ba người.
Sau đó, ta sẽ để chị em đi xem phim một mình,
- và quay ảnh mẹ vào tường nhé? - Sam
Thôi được.
Marion, anh muốn gặp em, bất cứ khi nào có thể.
Trong bất kì hoàn cảnh nào, kể cả một cách đàng hoàng.
Anh khiến cho từ đàng hoàng nghe thật thiếu đứng đắn.
Không. Anh muốn vậy mà.
Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, chừng mực và rất nhiều nỗ lực.
Nếu không việc đó rất khó khăn.
Nhưng nếu anh có thể gặp em và chạm vào em đơn giản thế này thôi,
Anh sẽ chẳng ngại gì hết.
Anh mệt mỏi khi phải cố gắng vì những người chẳng còn ở đó.
Anh nỗ lực trả nợ cho bố anh và giờ ông ấy đang nằm dưới mồ.
Anh cố gắng để trả được trợ cấp cho vợ cũ,
và cô ta đang sống ở đâu đó xa lắc xa lơ.
Em cũng phải trả chứ.
Những người gặp nhau trong phòng khách sạn cũng phải trả giá.
Vài năm nữa anh sẽ trả hết nợ.
Nếu cô ta tái hôn, việc trợ cấp sẽ dừng lại.
Em thậm chí còn chưa kết hôn.
Nhưng khi kết hôn, em sẽ muốn thứ khác.
Ôi Sam, mình cưới nhau đi.
Được thôi.
Rồi ở cùng anh trong nhà kho sau hàng kim khí tại Fairvale sao?
Chúng ta sẽ tràn ngập tiếng cười.
Anh nói cho nghe này.
Khi anh gửi trợ cấp cho vợ cũ, em có thể liếm những chiếc tem đó.
Em sẽ liếm chúng.
Marion, em muốn dừng chuyện này sao?
Đi tìm cho mình ai đó vẫn còn độc thân?
Em đang suy nghĩ về việc đó.
Sao em có thể nghĩ đến chuyện như thế được?
- Đừng lỡ chuyến bay của anh. - Ta không thể đi cùng nhau sao?
Em muộn rồi và anh còn chưa đi giày nữa.
- Ông Lowery chưa về à? - Ông ấy đi ăn trưa với người
sẽ mua căn nhà của Harris Street. Một tay buôn dầu. Nên sẽ về muộn.
Cô đau đầu à?
Nó sẽ hết thôi.
Đau đầu giống như những quyết định khó khăn.
Cô sẽ quên ngay khi nó hết đau.
Cô có aspirin không? Tôi có mấy loại, không phải aspirin.
Bác sĩ của mẹ tôi tặng tôi hôm cưới.
Teddy đã nổi điên lên khi biết tôi dùng thuốc an thần.
Có ai gọi không?
Teddy gọi tôi. Sau đó mẹ tôi gọi xem Teddy có gọi không.
Chị cô gọi nói rằng sẽ đi Tucson mua mấy thứ
và chị ấy sẽ đi cả cuối tuần, và...
Trời nóng thật đấy.
Này, các cô nên nói sếp bật điều hòa lên chứ.
Hôm nay ông ấy có tiền trả rồi.
Marion, cô có thể chuẩn bị các giấy tờ chuyển nhượng cho ông Cassidy không?
- Vâng, thưa ông. - Mai là ngày trọng đại, cô bé của tôi ạ.
Ồ không...không phải cô. Con gái của tôi.
Một cô bé.
Ngày mai nó sẽ đứng ở trên đó, thật xinh đẹp
để kết hôn và rời xa tôi.
Tôi muốn cô xem ảnh của con bé.
Mười tám tuổi.
Và suốt thời gian đó, chưa một ngày nào nó không thấy hạnh phúc.
Thôi nào, Tom. Phòng tôi được bật điều hòa rồi.
Cô có biết tôi làm gì với nỗi buồn không?
Tôi mua chuộc chúng.
Cô... không hạnh phúc sao?
Chưa tới mức đó.
Tôi mua căn nhà này làm quà cưới cho con gái tôi.
Bốn mươi nghìn đô la tiền mặt.
Đó không phải... tôi đang mua lấy niềm vui.
Mà là đang mua chuộc nỗi buồn.
Tôi không bao giờ mang theo nhiều hơn số tiền tôi sẵn sàng để mất.
- Cô đếm đi. - Thật vậy sao.
Không bao giờ.
Đó là cách tôi giữ được tiền.
Tom, việc giao dịch số tiền mặt lớn như vậy rất bất thường.
Thì sao chứ? Đây là tiền riêng của tôi.
Giờ nó là của ông.
Giả sử chúng tôi cất nó vào két,
và rồi sáng thứ hai khi ông cảm thấy phấn chấn...
Ồ, nhân tiện nói về chuyện đó
cái chai ông nói để trên bàn ông đâu rồi nhỉ?
Cô thấy đấy, thỉnh thoảng tôi vẫn kín miệng được.
Lowery, tôi sắp chết khát rồi đây.
Tôi không muốn để tiền ở văn phòng cả cuối tuần.
Gửi nó vào két an toàn trong ngân hàng và tôi sẽ bắt ông ta
- viết séc cho chúng ta vào thứ hai. - Vâng.
PHÒNG RIÊNG CỦA GEORGE LOWERY
Ông ta đang tán tỉnh cô.
Tôi đoán ông ta đã nhìn thấy nhẫn cưới của tôi.
Vào đi.
Chứng từ, thưa ông.
Ông Lowery, nếu ông không phiền, tôi xin phép về nhà sau khi tới ngân hàng.
- Tôi hơi bị... - Cô về nhà luôn đi.
Vì tôi và sếp của cô sẽ ra ngoài
và cùng nhau uống vài ly. Phải không?
Dĩ nhiên.
- Cô ốm à? - Tôi hơi đau đầu thôi.
Điều cô cần là một cuối tuần ở Las Vegas, trung tâm giải trí của thế giới.
Cuối tuần này tôi sẽ nghỉ ở nhà. Cảm ơn ông.
Cô không định uống thuốc à? Nó sẽ giảm đau đầu đấy.
Không thể mua chuộc cơn đau bằng những viên thuốc được.
Tôi sẽ đi gửi tiền vào ngân hàng...
sau đó về nhà và ngủ một giấc.
Marion, em đang làm cái quái gì ở đây vậy?
Dĩ nhiên là anh vui khi gặp em. Lúc nào cũng vậy.
Cái gì thế này, Marion?
Chờ đã.
Cô có vẻ đang vội.
Vâng. Tôi không định ngủ lâu như thế.
Tối qua tôi suýt gặp tai nạn vì ngủ gật.
Nên tôi quyết định tắp vào lề đường.
Cô ngủ ở đây cả đêm à?
Đúng vậy. Tôi nói rồi, tôi không mở nổi mắt nữa.
Xung quanh đây có rất nhiều nhà nghỉ. Cô nên...
Ý tôi là, để cho an toàn.
Tôi không định ngủ cả đêm. Tôi chỉ dừng lại thôi.
Tôi có vi phạm gì không?
Không, thưa cô.
Vậy tôi đi được chứ?
Có gì không ổn sao?
Đương nhiên là không. Trông tôi có gì không ổn à?
Thú thực là vậy.
Làm ơn, tôi muốn đi.
Thế có gì không?
Có gì là sao?
Tôi đã nói anh là không có gì cả,
trừ việc tôi đang vội và anh đang lãng phí thời gian của tôi.
Cô chờ lại đây. Làm ơn tắt máy đi.
Tôi xem bằng lái của cô được chứ?
Tại sao?
Làm ơn.
LÀN BÊN PHẢI HƯỚNG ĐI GORMAN
TRẠM XĂNG
BÁN XE CŨ
Đợi tôi một lúc nhé.
- Tôi không có tâm trạng cho rắc rối đâu. - Sao cơ?
Tục ngữ nói rằng, khách hàng đầu tiên luôn là người rắc rối nhất.
Nhưng tôi không hứng thú với nó nên tôi sẽ đối xử công bằng với cô,
sẽ chẳng có lí do gì để cô...
Tôi có thể đổi xe của mình lấy một chiếc khác không?
Cứ làm bất cứ điều gì cô muốn. Là phụ nữ, cô có quyền.
Chiếc đó của cô à?
Vâng. Nó...không sao cả. Chỉ là tôi--
Phát chán khi phải nhìn thấy nó.
Nhìn quanh xem có chiếc nào hợp mắt cô không.
Tôi sẽ bảo thợ kiểm tra qua chiếc xe của cô.
- Cô muốn uống cà phê không? - Không, cảm ơn ông.
Tôi đang vội và chỉ muốn đổi xe thôi.
Mua xe cũ khi đang vội là điều không bao giờ nên làm.
Như tôi đă nói, không nên tranh luận vào ngày đẹp trời. Tôi sẽ lái xe cô vào gara.
Tôi cũng định chọn cho cô chiếc đó.
- Giá bao nhiêu? - Cô cứ thử lái nó một vòng quanh đây đi.
Trông nó ổn đấy. Tính cả xe của tôi thì anh bán bao nhiêu?
Cô không muốn suy nghĩ thêm vài ngày à?
Cô đang vội phải không? Ai đó đang đuổi theo cô à?
Dĩ nhiên là không. Làm ơn.
Đây là lần đầu tiên mà khách hàng lại gây áp lực cho người bán đấy.
Tôi tính sơ là...
Xe của cô cộng thêm 700 đô la Mỹ.
Bảy trăm?
Cô vẫn có thời gian để mặc cả nhỉ?
Thôi được.
Tôi sẽ lấy nó nếu cô chứng minh được đó là xe của cô.
Ý tôi là, cô từ bang khác đến. Cô cần có giấy tờ cho xe và--
Tôi tin mình có đủ các giấy tờ cần thiết.
Nhà vệ sinh nữ ở đâu vậy?
Trong nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.