200 บรรทัดแรก
Ông Galileo đã chứng minh mặt trăng
quay quanh Trái Đất, cũng như Trái Đất quay quanh mặt trời.
Như mặt trăng mới quay quanh Trái đất, nó di chuyển ở trước mặt trời, như vậy.
Milady de Winter, nàng sẽ vinh dự đóng vai mặt trăng chứ?
Nhưng thần là sao Kim, thưa bệ hạ.
Vì mục đích của thử nghiệm, nàng sẽ là mặt trăng
và hoàng hậu sẽ là Trái Đất.
Nó làm tớ phát điên khi xem hoàng hậu bị làm nhục như vậy.
Tớ không thể ở đây. Tớ sẽ về đồn trú.
Nhà vua sẽ để ý cậu vắng mặt.
Tớ nghi ngờ việc đó, ông ta chỉ để mắt đến 1 thứ.
Thấy cách mặt trăng che ánh sáng mặt trời khỏi Trái Đất chưa?
Trong lúc đó, bóng tối sẽ thống trị.
Nhưng rồi, khi mặt trăng di chuyển...
ánh sáng chầm chậm trở lại
Trái Đất.
Một lời giải thích tuyệt vời!
Nhà thiên văn học vĩ đại Marmion không thể sánh bằng.
Họ nói rằng ông ta đã biến pháo đài cũ ở Chatillon
thành một thế giới mới huyền bí.
Chúng ta sẽ thấy.
Sao, Marmion?
Mọi thứ đã sẵn sàng cho khách của chúng ta chưa?
Em đã tự xem xét rồi.
Tốt.
Đoán đi.
Mặt ngửa.
Bắt đầu thôi.
Chào mừng bệ hạ. Marmion vĩ đại đang bận với việc chuẩn bị cuối cùng của ông.
Tôi là đầy tớ của ông ấy, Robert.
Pháo đài cũ là chỗ hoàn hảo cho bệ hạ xem nhật thực và buồng tối.
Bệ hạ có thể nhìn thấy gương xoay trên mái nhà.
Dừng ở đó. Để ta đoán.
Nó phản chiếu ảnh của mặt trời qua một ống kính thủy tinh
đến một mặt xem bên trong tòa nhà.
Với độ rõ nét hoàn hảo, thưa bệ hạ.
Họ nói nhật thực là như Chúa đặt tay lên mặt trời.
Tôi không thể không lo lắng.
Không có gì phải sợ.
Tôi biết. Tôi chỉ...
có cảm giác.
- Bảo vệ mắt của người, bệ hạ. - Cảm ơn nhiều. - Tuyệt vời!
Giờ thần có thể nhìn chằm chằm vào bệ hạ mà không bị lóa mắt.
Bảo vệ tòa nhà. Không xâm nhập, không có người thăm.
Through a Glass Darkly thachxyz123
Chào mừng bệ hạ.
Thần là Marmion.
Hãy theo thần, bệ hạ.
Nhà thiên văn học vĩ đại!
Toàn Paris đang bàn về nhật thực.
Cho phép thần giới thiệu buồng tối.
Thiết bị vĩ đại của thần sẽ cho phép bệ hạ chứng kiến từng chi tiết.
Porthos?
Tớ sẽ kiểm tra tầng dưới.
Tớ sẽ kiểm tra phòng bên.
Ông cha ta coi nhật thực là một dấu hiệu
thế giới sẽ kết thúc.
May mắn thay, chúng ta là con người hiện đại.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải cho phép Chúa một chỗ trong vũ trụ.
Khi bóng đêm đến,
tất cả chúng ta sẽ cảm thấy bàn tay kinh hãi Ngài.
Kiềm chế khả năng chém gió của ông đi, Marmion.
Nhà vua không có thời gian nghe chuyện phiếm đâu.
Tại thời điểm định mệnh này,
chúng ta phải xem xét vị trí của chúng ta trong vũ trụ.
Chúng ta kiểm soát số phận,
hay chúng ta chỉ là đồ chơi của một sức mạnh ngoài tầm hiểu biết?
Nếu ta muốn có một bài giảng, Marmion, ta đã đến nhà thờ!
Kìa! Chuyển động của các tầng trời!
Ông sẽ sớm mặc lại nó thôi.
Ta thật ngu ngốc. Ta nên lấy vị trí đó trong hội đồng
khi nhà vua đề nghị. Ông ấy có Rochefort rồi. Ông ấy không cần ta nữa.
Ông vẫn là một Ngự lâm quân.
Không.
Sẽ có một đội trưởng mới sớm thôi.
Nhật thực.
Oh, không!
Aramis? Porthos!
1 bước nữa, nhà vua sẽ chết.
Không!
Porthos?
Không có lối thoát.
Cậu nên đến pháo đài cũ với nhà vua.
Chỗ của cậu là ở bên ông ấy.
Tôi có nhiệm vụ ở đây.
Ta không cần canh gác, nếu đó là việc cậu làm.
Ý nghĩ không bao giờ thoáng qua đầu tôi.
Nơi này là nhà của ta quá lâu rồi.
Đã đến lúc thay đổi.
Kết thúc chuyện này ngay bây giờ và nhà vua sẽ cho ngươi khoan hồng.
Có không, bệ hạ? Nếu tôi nói xin lỗi, mọi tội lỗi của tôi sẽ được miễn chứ?
Có. Ta sẽ xem xét nó.
Chúng ta đều biết ông sẽ treo cổ tôi trên cái cây gần nhất.
Súc sắc đã gieo. Không có đường quay lại.
Hãy thể hiện lòng thương xót và ít nhất là cho phụ nữ và thái tử đi.
Cậu vừa nói gì?
Có lòng từ bi. Hãy để cho em bé và phụ nữ đi.
Aramis!
Không!
Tao sẽ giết mày.
Ta cũng mất bạn bè.
Ta cũng biết đau khổ khi mất người thân.
Sự bất lực, sự bất công.
Mày nói quá nhiều.
Đưa nó xuống hầm rượu.
Ông sẽ không thoát khỏi chuyện này.
Ông biết sự vắng mặt của nhà vua sẽ gây chú ý.
Ông không nghĩ có người sẽ đi tìm sao?
Chúng ta có giờ để giải trí.
- Tao sẽ lấy đầu mày vì chuyện này. - Đưa nó với người khác đi.
Nó có thể ở lại. Trò chơi cần được chứng kiến.
Cô quan tâm bảo vệ nó. Tại sao?
Vì tôi quan tâm cậu ấy, và vì cậu ấy là bạn tôi.
Thì hãy trói bạn bè lại với nhau.
Họ có thể tự sướng lẫn nhau.
Chúng ta sẽ ra khỏi đây. Được chưa?
Cậu nghĩ hắn định giết nhà vua sao?
Có Chúa mới biết. Nhưng dù hắn muốn gì,
hắn đã lên kế hoạch này lâu rồi.
Cậu di chuyển được không?
Dừng lại!
- Không ổn rồi. - Ngự lâm quân các cậu không thể làm gì có ích sao?
Trong tất cả mọi người trên thế giới, tôi lại bị xích với ông!
Bạn của cậu nên câm miệng lại.
Chúng ta sẽ không ở đây và cậu ta có thể còn sống.
Aramis sẽ ổn thôi.
Cậu điên à? Cú rơi sẽ làm gãy cổ của cậu ta.
Ông không biết Aramis.
Ta ngưỡng mộ lạc quan của cậu, tuy nhiên lừa dối.
Nếu chúng ta định ra khỏi đây,
chúng ta sẽ phải hợp tác. Đồng ý không?
Đồng ý.
Đã đến lúc để đưa ra lựa chọn.
Lựa chọn gì?
Lựa chọn đơn giản với kết quả đơn giản.
Một mặt giống nhau.
Đoán đi.
Để làm gì?
Đó là cái vui của trò chơi.
Ông không biết. Nhưng ông phải đoán.
Không nói trừ khi ông nói cho ta tại sao.
Đoán đúng và ông sẽ đi.
Nhưng đoán sai ông sẽ chết.
Ông sẽ không làm vậy?
Chúng ta sẽ tìm hiểu được không?
Đoán đi.
Có ai ở đây dũng cảm hơn nhà vua không?
Ai đó sẵn sàng cá cược mọi thứ cho tự do?
Ta sẽ chơi.
Cô hiểu luật chưa?
Không có cơ hội thứ 2 đâu, không cầu xin hoặc đàm phán.
Các quy luật bất biến của cơ hội phải theo kết quả.
Thành thật mà nói, tôi thà chết còn hơn nghe lời lảm nhảm vô tận của ông
- thêm phút nào nữa. - Giỏi lắm.
Chọn số phận của cô đi.
Milady, đừng làm vậy. Đừng chơi trò của hắn!
Tôi xúc động trước sự quan tâm của cậu.
Ta ra lệnh cô không được mạo hiểm mạng sống, Milady.
Có lẽ thần có thể giúp.
Ngửa.
Tôi chọn mặt ngửa.
Cô thắng.
- Cô có thể đi. - Ta cấm cô đi!
Nếu nhà vua không thể tự do, không ai có thể!
Luật lệ phải được tuân theo.
Ta ra lệnh cô ở lại, Milady!
Trong phòng này, tôi là vua. Và tôi nói cô ấy đi.
Nếu người của tôi thấy quân đội nhà vua tiếp cận,
mọi người ở đây sẽ chết trong lúc họ xuống ngựa.
Ngửa.
Tôi cũng chọn ngửa!
Không!
Không.
Cơ hội khác. Hãy cho tôi cơ hội khác!
Còn ai nữa không?
Đưa ta con ngựa. Nhanh!
Đừng đứng đó nhìn! Nhanh lên!
Nếu chúng ta có thể lấy một cái móc,
chúng ta có thể mở khóa.
Và nếu chúng ta có cánh, chúng ta có thể bay ra khỏi cửa sổ.
Ông nghĩ rằng tôi tàn nhẫn.
Nhưng cuộc sống mới tàn nhẫn.
1 kẻ sống, kẻ kia chết. Không có lý do hoặc vần điệu cho nó.
Chúng ta đưa ra lựa chọn và sau đó số phận sẽ can thiệp.
Làm sao số phận sẽ can thiệp? Tất cả chúng tôi đều có chung số phận, chung vận may.
Không có gì không ai có thể làm điều đó.
Nhưng vài người trong chúng ta có súc sắc sẵn trong đặc ân của chúng ta
bởi sự giàu có và đặc quyền.
Vài người không biết nó thế nào khi chọn lựa chọn khắc nghiệt.
Trong cách dễ dàng và thoải mái, ông chưa bao giờ đối mặt với chúng.
Cuộc sống là những sự lựa chọn, Marmion.
Nó không thể tránh khỏi.
Và vài lựa chọn thì khó chịu và chúng phải được thực hiện.
Nhưng luôn luôn có những hậu quả.
Quan điểm của tôi chính xác!
Và lựa chọn của nhà vua là khó khăn nhất trong tất cả.
Tôi vui mừng khi thấy ông tham gia theo tinh thần của trò chơi.
Bắt chúng.
Không!
KHÔNG!
No comments yet. Be the first to leave one.