200 บรรทัดแรก
Và bây giờ
KUNG FU GẤU TRÚC : HUYỀN THOẠI ANH HÙNG
Hãy nghe về huyền thoại Kung Fu Gấu Trúc đây
Lớn lên ở một tiệm mì
Chưa bao giờ màng đến danh lợi
Anh ấy leo cả một ngọn núi
Xứng danh Thần Long Đại Hiệp
Kung Fu Gấu Trúc
Sư phụ Shifu đã thấy khí chất của một anh hùng
Giúp chàng làm chủ những tuyệt kĩ cực đỉnh
Kung Fu Gấu Trúc
Anh ấy cùng sống, cùng rèn luyện, cùng sát cánh
Với Ngũ Đại Hào Kiệt
Bảo vệ thung lũng nơi mà, nơi mà
Vẫn còn bao kẻ xấu rình rập
KUNG FU GẤU TRÚC
HUYỀN THOẠI ANH HÙNG
Tuyệt!
MẸ BẢO KHÔNG ĐƯỢC KUNG FU
Các con cần chú ý.
Chiêu thức này là một chiêu thức
cần tập trung cao độ.
Vậy nếu các con không muốn bị thương, hãy chú ý vào.
Sếu. Po.
Chờ con chút xíu, dẫm phải cái bánh bao này rồi.
Hai con sẽ đi cuối cùng.
Rất tốt.
Tuyệt vời.
Ôi, không...
Sếu, nếu con làm thế trong lúc giao đấu,
ai sẽ bị thương đấy!
Có người bị rồi.
Luôn có người bị thương.
Kung Fu không an toàn.
Y hệt như...
...như ai nói thôi.
Con phải đi rồi.
Đi đâu?
Con xin giải ngũ khỏi Ngũ Đại Hào Kiệt.
Tạm biệt, mọi người.
Mãi mãi.
Cái...
Có phải huynh ấy vừa...
Sếu sư huynh!
Xin chào.
Tại sao huynh lại giải ngũ khỏi Ngũ Đại Hào Kiệt thế?
Ta không muốn nói về chuyện đó.
Thôi nào, huynh có thể nói cho đệ mà.
Ta nói không.
- Nói đi. - Không.
- Nói đi. - Không.
- Nói đi. - Không.
- Nói đi. - Không, không!
Đệ làm thế cả ngày được đấy.
Huynh muốn sống suốt đời mình như thế sao?
Chỉ là mẹ ta.
Bà luôn lo cho ta quá thể.
Bà làm ta mặc một bộ áo giáp
cho đến khi ta sáu tuổi.
Ta không được phép chơi đùa, và bà ấy buộc gối
vào các góc nhọn ở trong nhà.
Bà ấy không tin rằng ta có thể tự lo cho bản thân.
Nhưng một ngày, ta lẻn ra và đi đến...
Võ Đường Kung Fu.
Nơi đó thật tuyệt.
Ta đã biết chắc đó là nghiệp đời ta.
Nên ta đã tham gia vào.
Tuy nhiên, võ đường có lẽ hơi
nâng cao đối với ta.
Ta không biết sao mẹ ta tìm ra,
nhưng kể từ đó, bà luôn ghét Kung Fu.
Một thế nhỏ thôi cũng đủ làm mẹ ta
lên cơn đau tim.
Nên ta đã hứa, ta sẽ không bao giờ, bao giờ
tập Kung Fu nữa.
Po à, tim mẹ ta yếu lắm.
Nếu mẹ biết ta là cao thủ Kung Fu,
bà ấy sẽ chết mất.
Huynh chắc là bà ấy không biết chứ?
Chắc, vì bà ấy chưa chết mà!
Trong thư, ta đã nói bà ấy rằng ta...
...là chủ một quán trọ.
Đó là những gì bà ấy luôn muốn.
Huynh là chủ một quán trọ à?
Hay huynh sở hữu một đống nhà trọ?
Hay là huynh chế ra nhà trọ?
Không.
Mẹ ta luôn không nghi ngờ gì.
Ta đã nghĩ ta có thể dối bà ấy
vì bà ấy rất ghét đi du lịch.
Nên ta nghĩ bà ấy sẽ không bao giờ đến thăm.
Mà giờ bà ấy lại đến thăm!
Hả?
Ta phải làm gì đây?
Đệ biết rồi, huynh không cần giải ngũ.
Chúng ta sẽ giả vờ huynh là chủ quán trọ.
Bà ấy sẽ ở lại bao lâu?
Chỉ một ngày thôi, nhưng có thể sẽ lâu hơn.
Ta bảo Ngọc Điện là quán trọ.
Ngươi và Ngũ Đại làm việc cho ta.
Và sư phụ là một thằng tâm thần thấp kém,
chuyên đi lau bồn cầu!
Cái gì?
Con trai à!
Giữ bà ấy bận rộn đi.
Đi đi.
Con đâu rồi?
Ôi, con ta!
Để mẹ nhìn con nào!
Đứng thẳng lên.
Ôi.
Mẹ à.
Cái gì thế, rơm à?
Mẹ à...
Con cần bảo hộ.
Con có một cái sọ rất dễ vỡ mà.
Mẹ có vài cái bảo hộ chân ở trong đây.
Chân con không sao cả.
Nghe này, không phải lỗi của con
khi con yếu đuối, mỏng manh và nhân nhượng như cha con.
Ông hãy yên nghỉ nhé.
Cẩn thận ông đang làm gì chứ!
Suýt nữa đầu con tôi bay rồi đấy.
Thật tốt khi có mẹ ở đây chăm sóc cho con.
Vậy hãy đi xem quán trọ của con nào.
Ăn trưa trước được không ạ?
Được thôi.
Mở miệng ra.
Mẹ à, con đâu còn bé nữa.
Ồ.
Đột nhiên có người tốt quá, không ăn đồ nhai lại
từ miệng của mẹ mình!
Ôi, mẹ à.
Lũ Lin Kuei.
Nằm xuống!
Chào các...
Xong chưa?
Các ngươi không thể đánh đấm trong đây được.
Ta phải biến nơi này thành một quán trọ.
Bọn bây nhanh đấy.
Nhưng trình còn gà lắm.
Thật đấy, khẩn cấp.
Bọn bây thật sự cần phải biến.
Chúng là ai vậy?
Lũ Lin Kuei.
Một băng sói lang thang.
Trộm và sát thủ, được huấn luyện từ lúc mới sinh
để ẩn nấp và chiến đấu.
Tuyệt. Chúng muốn gì thế?
Ta không biết, nhưng chúng sẽ trở lại đấy.
Chúng không bỏ cuộc dễ vậy đâu.
Kể từ khi chúng ta đấm đá
bảo vệ Ngọc Điện,
sao chúng ta không giúp Sếu sư huynh nhỉ?
Vì...
Sư phụ sẽ không tin...
...những gì huynh ấy đã kể cho mẹ đâu.
Nó nói mẹ nó gì cơ?
Sư phụ không nghe, hay sư phụ bất ngờ?
Cái thứ hai.
Đệ muốn chúng ta giả vờ Ngọc Điện là một quán trọ ư?
Và chúng ta làm việc ở đây?
Và ta là...
...một thằng tâm thần thấp kém.
Ta sẽ không làm đâu.
Hả?
Ta không làm nữa.
- Tại sao phải là hôm nay chứ? - Nghe có vẻ ghê lắm.
Chúng ta phải làm không thì Sếu sư huynh sẽ giải ngũ khỏi Ngũ Đại Hào Kiệt đấy.
Thôi nào, huynh đệ.
Huynh ấy cần chúng ta.
Không được.
Ngọc Điện luôn lấy chữ tín làm đầu.
Thế thì lúc sư phụ bịa lên ''Ngày Thách Đấu'' thì sao?
Hay lúc người bảo võ công sẽ tăng gấp bội
nếu con đội một cái xô lên đầu?
Cái đầu tiên là để dạy ngươi một bài học.
Và cái thứ hai
ta chém cho vui thôi.
Sư phụ à, tim của bà ấy rất yếu.
Nếu bà ấy tìm ra sự thật,
bà ấy sẽ chết mất.
Và bên đây, là tiệm may.
Họ may áo thực sự rất...
Chừng nào mẹ mới được xem quán trọ của con đây?
Ồ, quán trọ à...
Mẹ biết đấy, nó đang... được dọn
và con không biết lúc nào mới xong.
Chúng ta sẽ đến đó. Ngay bây giờ!
Cái gì? Mẹ à...
Chờ đã mẹ!
Mẹ à!
Không, không, không. Mẹ không vào được.
Sàn nhà ướt đấy.
Do lau đó mà.
Không an toàn đâu.
Vớ vẩn.
Hả?
Xin chào, ông chủ.
Lối này, thưa bà Sếu.
No comments yet. Be the first to leave one.