186 บรรทัดแรก
Kencho.
Chị Shizuka.
Có biết "chánh niệm" là gì không?
"Không bị ảnh hưởng bởi tương lai hay quá khứ.
chỉ tập trung sống trong hiện tại", đúng không?
Tôi nghe suốt ở các buổi đào tạo công ty rồi.
Đúng vậy.
Mong rằng một ngày nào đó, tôi cũng có thể đạt được cảnh giới ấy.
Này, Akira...
Nói thật nhé...
Không cần làm thế này, ông cũng đạt được rồi đấy.
Cái "chánh niệm" ý.
Chà, tiến độ tốt quá.
Đã làm xong 15 cái rồi.
Thế này thì chỉ trong một tháng là đủ 100.
Nghe như đến lúc đó thì sẽ bị xác sống ăn thịt ấy nhỉ.
Bao lâu nữa thì đến nhà ông, Akira?
Chắc khoảng một tiếng nữa.
Nếu không có gì xảy ra nhé.
Từ Tokyo đến đây thôi mà đã mất bao nhiêu ngày rồi đó.
Chưa hết hè thì vẫn ổn nhỉ.
Gì thế?
Người sống sót?
Lốp xe bị thủng rồi.
Hay lắm.
Lâu rồi mới có chỗ dùng bộ đồ cá mập.
Hả? Định xông thẳng vào á?
Mà phải rồi ha...
Chỉ đến đó thôi, lũ xác sống!
Các ngươi đừng có hòng tác oai tác quái!
Siêu anh hùng của chính nghĩa,
Akiliger trình d-
Gì vậy trời? Kịch cổ trang à?
Ngầu quá!
Danke schon.
Cảm ơn đã đến hỗ trợ tôi.
Tôi là Beatrix Amerhauser.
Người ngoại quốc?
Con gái?
Hơi nhiều chỗ cần thắc mắc thì phải...
Vậy...
vì yêu thích Nhật Bản nên Beatrix đã từ Đức đến đây à?
Đúng!
Văn hóa của Nhật Bản thật sự rất tuyệt vời.
Kyoto, núi Phú Sĩ,
trà đạo, hoa đạo...
Em yêu đất nước này nên đã học rất nhiều.
Bộ giáp Nhật này là vì thế à.
Nhưng để chống xác sống thì cũng hợp lý đấy.
Tủ lạnh...
Cá?
Vì vài lý do mà em nhất định phải giao số cá này.
Nhưng mà... với tình trạng này thì...
Em có một thỉnh cầu đến các Samurai dũng cảm như anh chị.
Có thể cùng em chuyển số cá này đến Takasaki được không ạ?
Ừ thì đến Takasaki không phải khó...
Nếu là chuyển đồ cho người sống sót thì chắc nên giúp nhỉ?
Nhưng tính đến rủi ro phải đến một vùng hẻo lánh thì...
Sao em phải cố gắng đến vậy?
Từ hồi nhỏ, lúc mới biết về văn hóa Nhật Bản qua TV...
em đã muốn rằng một ngày nào đó nhất định phải đến Nhật.
Bằng tiền làm thêm tiết kiệm từng ngày, cuối cùng em đã đến được Narita...
thì đúng sáng hôm đó...
dịch bệnh này đã khiến Nhật Bản đẹp đẽ mà em luôn mơ về hoàn toàn biến mất.
Nhưng mà...
em vẫn muốn được tự cảm nhận bằng da thịt...
văn hóa Nhật Bản mà em đã luôn ngưỡng mộ.
Và cuối cùng em cũng đã tìm thấy...
vị đầu bếp sushi cuối cùng còn sống sót!
Hả?
Sushi?
Vị đầu bếp của nhà hàng sushi đó...
đã hứa rằng chỉ cần chuyển cá đến thì sẽ cho em ăn những miếng sushi ngon nhất!
Thì ra chỉ muốn ăn sushi à?!
Beatrix.
Tình yêu thuần khiết với văn hóa Nhật Bản đó của em...
anh đã cảm nhận được rồi!
Số cá đó...
dù có phải đặt cược tính mạng, bọn anh cũng sẽ chuyển chúng đến nhà hàng sushi ở Takasaki!
Bên này cũng có một tên chỉ muốn ăn Sushi!
Danke schon!
Anh đúng là một Samurai thật sự!
Chốt thế rồi thì mau đi thôi, mọi người.
Sự tươi ngon của những con cá này đang giảm xuống từng giây từng phút đấy.
Đây chính là lúc thể hiện sự hiếu khách.
Nhà hàng sushi này ở sâu trong một con hẻm tại trung tâm Ginza.
Trong hẻm à...
Có vẻ là nhà hàng lâu đời đây.
Có vẻ là nhà hàng nổi tiếng đây.
Nhưng...
lần cuối em còn gọi điện được là ba ngày trước.
Mong là vị đầu bếp vẫn an toàn.
Này này, nhiều thế này á?
Đi thôi, Beatrix.
Vâng, anh Akira.
Khoan...
Biết là hai người quyết tâm rồi...
nhưng mà có kế sách gì không?
- Không! - Nein!
Chỉ biết xông thẳng vào thôi à?
Không hẳn là không có kế sách.
"Thiên hạ không của riêng một ai."
Bằng việc làm này, tất cả chúng ta sẽ cùng được ăn sushi ngon.
Giờ đến Tam Quốc Chí à?
Này!
Lũ xác sống kia!
Thấy cái mông ngon lành này không hả?!
Muốn ăn thì qua đây mà ăn!
Bên này!
Qua đây!
Làm đi, Akira!
Beatrix!
Cứ để cho em!
Hây a!
Chị Shizuka!
Gom được nhiều nhất có thể rồi.
Chuẩn bị xong rồi chứ?
Đương nhiên.
Không được có sai sót.
Rồi!
Đỡ nè!
Thời cơ đã chín muồi.
Chính là lúc này.
Sử dụng hỏa công!
- Vâng! - Ja!
Thành thịt nướng đi!
Khoan... có hơi đông quá không?
Mau đốt lửa đi!
- Vâng! - Ja!
Ủa...
Mấy que diêm này...
không ăn cho lắm.
Nhanh lên!
Không ổn rồi.
Đà này thì xe cắm trại sẽ bị xác sống cuốn đi mất!
Ôi trời...
Vậy thì số cá mà chúng ta chuyển đến...
Đúng là với số lượng xác sống này thì...
Thế là hết.
Sự lưỡng lự...
chỉ là cái cớ để không hành động.
Không phải là có thể hay không.
Vấn đề là "khát khao muốn làm" có cháy ở trong này hay không.
Chỉ muốn thử nói cho ngầu thôi.
Nếu đã đến tận đây mà còn không được ăn sushi...
thì thà trở thành xác sống còn hơn!
Chết nè!
Hiên ngang tiến tới!
Beatrix...
Lúc nãy đã để anh nhìn thấy bộ dạng khó coi rồi.
Em sẽ không do dự nữa!
Cùng làm thôi, anh Akira!
Được!
A-Anh Akira!
Để anh!
Này thì!
Chết tiệt. Bọn chúng đông quá.
Anh Akira, cứ thế này thì...
Đó là...
cái Walkman của em.
Làm như thế này.
Rồi.
Dạ... rốt cuộc...
chị định dùng để làm gì vậy ạ?
Do không biết sẽ xảy ra chuyện gì...
nên phải chuẩn bị kế hoạch B.
Đây là...
Lũ xác sống...
đang bị kéo đi.
Do thiệt hại rất lớn nên tôi vốn không muốn dùng cách này...
nhưng đành chịu vậy.
Thời cơ đã chín muồi.
Hỏa công!
Tuyệt vời!
Thực đơn tối nay là sushi! Và được ăn thỏa thích!
Ngon quá!
Gì thế này?
Không cần nhai mà nó đã tan chảy hoàn toàn.
Cơm trộn giấm tan ngay trong miệng.
Một miếng nigiri tuyệt hảo không chê vào đâu được.
Độ chắc và ngọt của thịt rất vừa ăn.
Ngay cả ở Ginza cũng hiếm có chỗ ngon thế này.
Tay nghề mà ta đã mài dũa suốt 30 năm từ quê nhà Gunma không phải chỉ để trưng đâu.
Mấy đứa còn bất chấp tận thế đến ăn sushi của ta.
Hôm nay hãy gọi thỏa thích đi!
Cho cháu gọi một miếng cá có da được không ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.