Scratch My Back

Scratch My Back (Voor wat hoort wat)

ดาวน์โหลดคำบรรยายVietnamese

ข้อมูลรุ่น

Voor Wat Hoort Wat (Scratch My Back) (2015) Episode 01-06 Vietnamese
ความคิดเห็นโดย kikywebsite

แท็ก

other
เผยแพร่เมื่อ: 2019-07-23
ดาวน์โหลด: 14
ผู้พิการทางการได้ยิน: No

ตัวอย่างคำบรรยาย Vietnamese

200 บรรทัดแรก

Mau nào, chúng ta đi thôi.

Sẵn sàng chưa?

- Mia? - Rồi.

Được rồi. Đến giờ hành động.

Mia...

Tôi nghĩ tôi cần đi tiểu.

Giờ không phải lúc đâu, Gaby.

- Tôi nghĩ phòng ngủ ở trên lầu. - Tôi thực sự cần đi tiểu cái đã.

- Cái gì? - Không phải bây giờ.

Tôi làm sao quyết định được chứ. Áp lực lắm, căng cả bàng quang của tôi rồi.

- Bà phải nhịn đi. - Ông biết làm thế hại cho sức khỏe lắm không?

- Tôi đi tìm nhà vệ sinh đây. - Gaby!

Biến đi!

Maggie?

Maggie?

Lối vào dịch vụ

Maggie?

- Chào Viviane. - Chào buổi sáng.

- Cuối tuần của chị thế nào? - Cũng ổn.

Buổi hẹn hò của cô thế nào?

Chúng tôi đã đến Thủy Cung.

- Rồi sao? - Điều đó nói lên tất cả rồi còn gì?

Cá heo và hải cẩu không lãng mạn sao?

- Hôm nay chị lại nhận được nhiều thư đấy. - Thư hâm mộ à?

Không, hóa đơn.

Cứ đặt lên bàn tôi. Tôi đi tắm trước đã.

- Ừ, còn một điều nữa... - Joyce, làm ơn, tôi bốc mùi lắm rồi đây.

- Frans đang ở trong văn phòng. - Bảo ông ấy đợi đi, tôi sẽ quay lại ngay.

Là về Maggie.

Mọi chuyện đã đi quá xa.

Với cái giá mà chúng tôi chi ra,

tôi không mong đợi gì hơn là một dịch vụ hoàn hảo.

Nhưng tất cả những gì tôi nghe được chỉ toàn là những lời phàn nàn về mọi thứ.

Maggie còn vô tư bước ra khỏi đây kia kìa.

Tôi nghĩ, và không chỉ mình tôi,

nghĩ rằng cô cần tuyển thêm nhân viên khẩn cấp.

Tôi không mong gì hơn thế, Frans, nhưng không dễ gì tìm được nhân viên giỏi.

Giờ đang là thời buổi khó khăn với tất cả mọi người.

Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiết kiệm đủ thứ.

Tất cả chúng ta cần phải thỏa hiệp thôi.

Xin lỗi, nhưng tôi không trả tiền để thỏa hiệp.

Tôi đang cố hết sức để tìm ra giải pháp.

- Cô có thể xin trợ cấp, Viviane. - Chúng tôi không có quyền đó.

Đây là nhà an dưỡng tư nhân.

Thế xin cắt giảm thuế thì sao?

Frans, tôi đã thử mọi cách rồi.

Tôi không quan tâm cô làm thế nào, cứ làm đi.

Để mọi thứ ở đây về đúng chỗ của nó.

Chúng ta không thể tăng tiền phí của khách cư trú sao?

Năm nay tôi đã phải tăng phí hai lần rồi.

Tôi không thể tiếp tục làm vậy.

- Thế còn Alain? - Không.

Chị sẽ không bán nơi này đấy chứ?

Không, không. Câu hỏi ngu ngốc quá.

Có lẽ tôi biết một cách đấy.

Có lẽ tôi biết cách giải quyết tình trạng thiếu hụt nhân viên ở đây.

Nó hơi bất bình thường một chút.

Trẻ cá biệt?

Cho lũ trẻ cá biệt lao động công ích ở đây sao?

Frans, có phải chúng ta cho một đám sát nhân vào đây đâu.

Chỉ là những đứa trẻ vị thành niên không ngoan ngoãn,

và thay vì phải vào trại, chúng được làm gì đó hữu ích cho xã hội thôi.

Không đời nào. Tôi sẽ chuyển đi nếu cô làm vậy.

- Đi đâu? - Tôi thà sống trong một cái xe tải còn hơn.

- Sống giữa... - Dân nghèo.

Một trong số họ có thể hiếp dâm nữa.

Tôi nghĩ bà không cần lo về chuyện đó đâu.

Ăn nói cho cẩn thận, mụ khốn.

- Đây là một nhà an dưỡng xa xỉ. - Vâng, đây là một nhà an dưỡng xa xỉ.

- Ông có ý nói gì vậy? - Chúng không phù hợp với nơi này.

- Tại sao không? - Chẳng phải quá rõ ràng sao?

Với tôi thì không.

Nếu chúng ta muốn duy trì tiêu chuẩn dịch vụ như cũ

thì có một giải pháp khác đấy.

Ta có thể đóng thêm tiền.

- Đóng thêm nữa sao? - Có chết người đâu mà.

Chắc ông quên rằng phần đông chúng tôi đã mất rất nhiều tiền vì khủng hoảng ngân hàng.

- Nếu ông đến sòng bạc... - Ông theo chủ nghĩa gì vậy?

Bà thích nghĩ sao thì tùy, Paula.

- Thật là! - Tôi thấy đóng thêm chút tiền

- cũng không vấn đề gì. - Không, tôi không nghĩ vậy.

Chúng ta vốn đã phải đóng rất nhiều tiền rồi.

Và tiền không mọc trên cây, dù có khủng hoảng ngân hàng hay không.

Thành thật mà nói, tiền của tôi cũng không mọc trên cây.

Ta có thể tổ chức một buổi tối gây quỹ, một bữa tối với vẹm.

Thôi, hay làm tiệc thết đãi hàu đi. Phù hợp với nơi này hơn đấy.

Quý ông người Hà Lan, không phải ông nên tích cực hơn một chút

thay vì cười vào mọi thứ sao?

Frans, tôi đã chán ngấy đến tận cổ vì những lời phàn nàn về vài đồng xu lẻ rồi.

Tôi chắc chắn không muốn rời khỏi đây.

Không thể để họ đưa tôi vào viện dưỡng lão của đám người già đáng thương đó được.

Không bao giờ.

Cuộc sống ở đây rất thoải mái.

Chúng ta không thể ở nơi nào tốt hơn đây đâu.

Nếu không tìm ra giải pháp nào, Viviane sẽ phải bán nơi này.

Có Chúa mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Liệu nó có trở thành viện dưỡng lão không?

Hay nhà hỗ trợ sinh hoạt?

Đó sẽ là dấu chấm hết cho tất cả, những buổi đi chơi,

những cuộc trò chuyện ấm cúng bên ly rượu khai vị.

Chúng ta sẽ phải ăn thức ăn được nhai sẵn trên những chiếc khay nhựa.

Và giấy vệ sinh sẽ bị thay thế bằng giấy nhám.

Chúng tôi không muốn điều đó.

Chắc là tôi sẽ nói...

Tôi nghĩ chúng ta nên bỏ phiếu. Tôi bỏ phiếu chống.

Phiếu thuận.

Xin lỗi, tôi có thể đổi ý không?

Tôi bỏ phiếu thuận.

Gaby, làm thế là không được. Viviane?

Thông qua.

Vui lòng cho xem căn cước.

- Cần đi nhờ không? - Không, tôi sẽ đợi xe buýt.

Họ có bao giờ đến đúng giờ đâu? Thôi nào, lên đi.

Sverre, hãy hứa với mẹ là con sẽ cư xử đàng hoàng.

Đúng là nồi nào úp vung nấy!

Nó mà là con gái mẹ...

- Chào mẹ. - Sverre, mẹ vào cùng nhé?

Thằng bé đã làm điều gì không nên sao?

Trông nó có vẻ ngoan ngoãn mà.

Chào.

Đừng để bị lừa.

Có khi nó lại là đứa đáng sợ nhất cả đám đấy.

Đây, cho chú em.

- Vì cái gì? - Vì đã không khai ra bọn này.

Anh không bao giờ quên những chuyện như thế đâu.

Dominic có lời khen đấy.

Dominic là Dominic mà.

Đừng lo, anh sẽ chăm sóc cái xe.

Thật sao?

Kemal nghe đây. Vâng, Dominic.

Bây giờ hay là gì? Được, không sao.

Đây là bến cuối rồi. Anh có việc phải làm.

- Yuri, dừng lại. - Cái gì? Ở đây sao?

Đừng quên nhé, nhóc.

Anh chăm sóc cho chú em và chú em chăm sóc cho anh.

Đó là cách duy nhất để chúng ta thoát khỏi chuyện tồi tệ, được chứ?

Lái đi.

Roxy, em có thể ngồi đó với những bạn khác. Chị sẽ ra ngay.

Gì thế cưng?

Đây là một quyết định đúng đắn, phải không?

Tất nhiên rồi. Có thể có chuyện gì chứ?

Chào buổi sáng.

Tôi là Viviane Speltinckx, Quản lý của La Belle Epoque.

- Sverre. - Sverre.

- D'Hooghe. - D'Hooghe.

- Amber. - Amber.

- Roxy. - Roxy.

Rồi. Các cháu vào văn phòng tôi được không?

Có bốn đứa cơ mà nhỉ?

Thôi nào, thôi nào, thôi nào.

Làm ơn đi mà. Chết tiệt.

Chết tiệt.

Chúng ta có đợi không?

Mấy giờ rồi?

Quá 20 phút rồi.

- Chúng ta bắt đầu nhé? - Vâng, bắt đầu đi.

Rồi.

Tôi muốn bắt đầu với việc bày tỏ sự vui mừng

khi có các cháu đến giúp ở đây.

Chúng tôi hy vọng các cháu cũng mong chờ điều đó.

Tôi tin vào cơ hội thứ hai,

và La Belle Epoque muốn cho các cháu cơ hội đó.

Vì chúng ta sẽ làm việc cùng nhau,

nên điều quan trọng là cần phải hiểu rõ một số điều trước khi bắt đầu.

Trước hết, hãy đối xử với tất cả khách cư trú bằng sự tôn trọng.

Chúng tôi cũng đánh giá cao tính ngăn nắp và lịch sự.

Và tất nhiên là sự đúng giờ nữa.

Lối vào dịch vụ

Joyce đây sẽ là người sắp xếp mọi vấn đề thực tiễn.

Vậy thôi.

Tôi có cảm giác chúng ta sẽ hòa hợp với nhau.

Có ai có câu hỏi gì không?

Mấy giờ bọn cháu được về nhà?

- Nouri? - Yilmaz.

Yilmaz, rất mừng vì cháu đã quyết định tham gia.

Các em có thể thay đồ ở đây vào buổi sáng và buổi tối.

Đùa nhau chắc.

Kia là đồng phục của các em. Lấy một bộ đi, đồ chung cho cả nam nữ đó.

- Tôi không thích đồng phục. - Đó là luật.

Tôi cũng không thích luật lệ.

Hành xử trẻ con không giúp được gì cho em đâu.

Tôi có thể gọi cho nhân viên quản chế của em bất cứ lúc nào.

Họ vẫn sản xuất mấy cái này sao?

- Chị ơi? - Sao?

- Có thể cho tôi dùng khóa tủ được không? - Tại sao?

Cậu ta là người Ma-rốc.

Chị nghĩ cậu ta kiếm được cái đồng hồ đó nhờ làm việc chăm chỉ sao?

Roxy...

Thật là... Trước hết, tôi là người Thổ Nhĩ Kỳ, không phải người Ma-rốc.

Thứ hai, ma túy được bán trên bãi biển?

Chắc là do người Thổ rồi.

Có ai đó bị cướp? Chắc là do người Thổ rồi.

Có kẻ bắn Giáo hoàng? Chắc là do người Thổ rồi.

Hình như cái cuối cùng đúng là do người Thổ thật mà.

Thôi nào, đủ rồi đấy các em.

- Ông muốn dùng thêm cà phê không? - Không.

Em ăn bánh phết sô-cô-la nhé? Maggie?

Chúng đến rồi đấy. Tôi đã thấy chúng.

Ba đứa. Một trong hai đứa con gái là điếm. Đứa còn lại thì...

Bà có thấy cặp đôi người Paris không?

Scratch My Back subtitles in other languages

ความคิดเห็น

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left