200 บรรทัดแรก
ĐỊA GIỚI ÁC NHÂN CỐC
Võ lâm tương truyền,
Thiên Địa Song Tôn cứ 18 năm lại xuất hiện một lần
để diệt trừ cái ác, biểu dương điều thiện.
Người có võ công và phẩm đức đứng đầu võ lâm
sẽ được tặng Thưởng Thiện Phạt Ác Lệnh và Hàn Ngọc Công.
Người này sẽ trở thành Võ Lâm Chí Tôn, và tiêu diệt mọi kẻ xấu.
Tầng thứ chín của Hàn Ngọc Công cũng là cảnh giới cao nhất
chính là Hàn Băng Liệt Hỏa Chưởng có thể khắc chế
Lang Tình Thiếp Ý Kiếm.
Bọn ta là Hoàng Hà Thất Đại Khấu.
Mang hết rượu và đồ ăn lên đây!
Để hết ngân lượng lại. Tất cả phụ nữ nằm xuống.
Tất cả đàn ông hãy cút đi.
- Bà chủ, mau đi thôi. - Bọn họ đáng sợ quá! Đi thôi!
- Đi thôi. Đáng sợ quá. - Quá đáng sợ.
Vẫn còn chưa đi?
- Họ đi đâu rồi? - Có chuyện gì vậy?
TỬ
Các huynh đệ!
Vâng.
- Đi thôi! - Vâng.
- Đói bụng quá! - Đừng mà!
- Không, ta phải ăn tay tươi... - Đừng ăn mà.
...và chân tươi.
Tim tươi và mật tươi. Để ta ăn. Ta đói quá!
Ngươi ráng nhịn đi. Bọn này chỉ là cướp thôi.
Bẩn thỉu bốc mùi lắm. Đừng ăn chúng.
Không sao. Ta ăn xong đánh răng, uống trà là được.
Nếu ngươi ăn thì mọi người sẽ biết
ngươi là Lý Đại Chủy ăn người không gặm xương của Thập Đại Ác Nhân.
Đừng ăn chúng.
Đúng, người ta cũng sẽ biết ngươi là Đồ Kiều Kiều.
Ai cũng sẽ chết khiếp nếu biết chúng ta là Thập Đại Ác Nhân.
Đúng thế.
Hắn sao vậy?
Hắn sợ quá chết rồi!
- Như vậy thịt hắn sẽ đắng hơn. - Đúng thế.
Ta không chơi nữa!
Đừng chết! Xin các ngươi đừng chết mà.
Hãy để lại thịt tươi cho ta.
Ta là Cuồng Sư của Thập Đại Ác Nhân.
Ngươi thật ích kỷ! Chỉ lo ăn một mình!
Ngươi đã hứa sẽ mời ta một cái mũi mà!
Mũi bẩn lắm. Có gì ngon đâu chứ.
Tai cũng bẩn vậy. Tại sao ngươi lại ăn?
Rửa trước khi ăn là được. Ngươi thật phiền phức.
Được rồi. Mời ngươi ăn tay. Đây.
Hắn đói bụng hả? Cứ chảy nước miếng thôi.
Lại thêm một tên chết vì sợ.
Thật ra chỉ là củ sen thôi. Hắn tưởng là tay đấy.
Trên đời này làm gì có ai ăn thịt người chứ!
Di Hoa Cung?
Hoa Đông gặp lũ lụt, triều đình ban phát bảy trăm vạn.
Diêm thương Dương Châu và dân gian góp một nghìn bốn trăm vạn lượng.
Do 84 tiêu cục ở Giang Nam bảo vệ miễn phí.
Cho các ngươi 20 vạn lượng làm phí bảo vệ.
Nào ngờ Mãnh Hổ Cốc các ngươi hạ độc thủ, giết chết 276 quan binh,
164 người của tiêu cục và cướp tiêu ngân,
khiến cho 47 vạn người dân Hoa Đông chết vì đói lạnh.
Các ngươi nói xem có đáng chết hay không?
Cung chủ, oan uổng quá.
Số tiêu ngân đó là do Lũng Ngoại Song Ma cướp.
Lũng Ngoại Song Ma đó có phải là Thập Đại Ác Nhân?
Tất nhiên là phải.
Vậy thì bọn chúng đáng phải chết.
Bọn chúng là đồng phạm.
Không cần phải giải thích với ả! Ác Nhân Cốc là cấm địa võ lâm.
Ả dựa vào đâu mà vào đòi người chứ?
Dựa vào cái này!
Thưởng Thiện Phạt Ác Lệnh?
Đúng vậy.
Cách đây ba ngày, Song Tôn đã giao lại nó cho ta.
Bây giờ, ta chính là đương kim Võ Lâm Chí Tôn.
Chưa điều tra rõ đã muốn giết bọn ta. Cứ việc lên đi!
- Bọn ta sẽ không đánh trả đâu. - Được!
Vậy thì đừng trách ta!
Khoan đã!
Yến đại ca!
Phu lang?
- Là Yến đại ca! - Là Yến đại ca!
- Chủ công. - Cung chủ.
Yến mỗ là một võ phu lỗ mãng.
Cung chủ là cành vàng lá ngọc.
Năm năm trước chúng ta thành thân. Ai cũng nói chúng ta không hợp nhau.
Nhưng kết quả năm năm qua là khoảng thời gian mà ta vui nhất.
Nếu thế gian này thật có luân hồi,
nghìn đời vạn kiếp, ta vẫn sẽ chọn nàng làm thê tử.
Hôm nay ta bế con trai đến đây.
Là muốn xin nàng quay đầu là bờ, đừng đại khai sát giới ở Ác Nhân Cốc.
Ta biết Lý Đại Chủy là bằng hữu của chàng.
Không lẽ vì hắn là bằng hữu mà chàng không cho ta truy cứu?
Đại Chủy là bằng hữu của ta. Ta biết rõ con người hắn.
Đại ca!
Không cần hắn giải thích, ta cũng biết hắn vô tội.
Ta đến không phải vì hắn, mà là vì nàng.
Ta không muốn nàng sai càng thêm sai.
Luật cấm của Ác Nhân Cốc đã được thần tăng đặt ra cách đây 170 năm.
Rằng nếu người có mười tội ác tày trời
trốn vào Ác Nhân Cốc,
cũng không được đuổi cùng giết tận,
để biểu dương đức hiếu sinh của Phật Như Lai ta.
Điều lệ 100 năm trước chính là để người 100 năm sau tuân thủ.
Như vậy, ta đành phải ngăn cản nàng.
Không ai có thể ngăn cản việc ta muốn làm.
Được!
Hôm nay chúng ta sẽ cắt áo đoạn tuyệt.
Tình nghĩa phu thê đến đây là hết.
Hàn Ngọc Công?
Được, ta thua nửa chiêu. Ta đi.
Nhưng 18 năm sau, truyền nhân của ta sẽ lại đến đây với Thưởng Thiện Phạt Ác Lệnh.
Nhất định sẽ huyết tẩy Ác Nhân Cốc!
- Yến đại ca! - Yến đại ca!
Yến đại ca, huynh không sao chứ?
- Yến đại ca! - Yến đại ca!
Yến đại ca vừa bị trúng Hàn Ngọc Công. Kinh mạch toàn thân đã đứt hết.
May mà có ta ở đây.
- Ta đã cho huynh ấy ăn Nghịch Thiên Đơn. - Có thể cứu được không?
Đã giữ được mạng rồi.
Nhưng sau này thần trí không tỉnh táo, sẽ trở thành người chết giả.
Yến đại ca là người tốt. Ngươi không cứu huynh ấy, ta sẽ giết ngươi.
- Đừng mà! - Đừng mà!
Đánh chết ta cũng vô ích, ta sẽ không cứu được huynh ấy.
Hay là thế này? Chúng ta hợp sức nuôi con huynh ấy.
Truyền lại cho nó toàn bộ võ công của chúng ta. Vậy là được chứ gì?
Nhưng con mụ Di Hoa Cung chủ đối xử với chúng ta như vậy.
- Kiều Kiều, hay là chúng ta đem con ả... - Chỉ ngươi là có được ý hay.
Nghe đây, chúng ta sẽ dạy cho nó mọi chuyện xấu xa
để sau này nó khiến ả tức chết.
- Hay đấy! - Làm vậy đi!
Là đứa này.
Khung xương mềm mại, kinh mạch trôi chảy.
Là kỳ tài học võ.
Tất nhiên rồi! Vạn người mới chọn được một người mà!
Hay là đặt tên cho nó đi.
Vậy để ta đặt tên cho nó.
Đây là Di Hoa Cung. Nên nó sẽ mang họ Hoa.
Ta muốn nó hoàn hảo không tỳ vết. Nên đặt là Hoa Vô Khuyết vậy.
ÁC NHÂN CỐC
Ta nhất định sẽ bắt được các con.
Con ở đây này!
Ác Nhân Cốc ở đâu?
Ở đằng trước, đi một chút nữa là tới.
Cái gì? Đi một chút nữa?
Một dặm là một chút, mười dặm cũng là một chút.
Chết tiệt!
Ai muốn vào Ác Nhân Cốc đấy?
Trả lời ta đi!
Vô lý. Ngươi nhìn gì đấy?
Sao ta hỏi mà ngươi không trả lời?
- Này. - Đến lượt ngươi rồi đấy.
Tại sao lại muốn vào Ác Nhân Cốc?
Làm chuyện xấu!
Nói nghe xem nào.
Giết người phóng hỏa, gian dâm cướp bóc.
Ta có thể làm mọi việc ác mà ngươi tưởng tượng.
- Ngươi không nói khoác chứ? - Ta cần gì nói khoác.
Ta là kẻ trộm nổi tiếng Giang Nam, Cao Trí Sâm, không cần khoác lác!
Ngươi từng tự lừa mình chưa?
Có, ta luôn nói mình rất anh tuấn.
Có thủ dâm bao giờ chưa?
Chết tiệt! Đàn ông nào mà chả thủ dâm.
Vậy có tự giết mình bao giờ chưa?
- Ngươi giỡn với ta đấy à? - Nhìn kìa!
Nhặt lên đi.
Ý ta là tay ta kìa!
Cầm lấy.
Sao ngươi lại đánh ta?
Làm gì có! Ngươi cầm hai tay ta! Ta đánh ngươi kiểu gì?
Chết tiệt, ta không chơi nữa! Ta đi đây!
- Ta không vào Ác Nhân Cốc nữa! - Ngươi không được đi!
Ngươi đã cầm tay ta. Ngươi bị trúng độc rồi.
- Vậy sẽ ra sao? - Vú và quả ớt của ngươi sẽ bị thối rữa.
Đừng la lên thế chứ. Mông ngươi cũng sẽ thối rữa.
Vậy ta phải làm sao?
Không sao. Ta có thuốc giải.
Há miệng ra.
Ngọt quá.
Đúng vậy, đắng là thuốc hay. Ngọt là thuốc độc.
Ngươi đừng đùa ta nữa. Ngươi đùa chết ta đấy, đại ca!
Ta không phải đại ca của ngươi!
Ngươi không phải đại ca? Ngươi tên là gì?
Hắn là đệ tử đích truyền duy nhất của Thập Đại Ác Nhân.
Ác nhân trong số ác nhân. Ác nhân ác nhất Ác Nhân Cốc.
Này!
Ngươi chỉ cần nói đơn giản ta là Tiểu Ngư Nhi được rồi mà.
Hắn không biết Tiểu Ngư Nhi là ai.
Hắn dám không biết Tiểu Ngư Nhi, ta sẽ một đao chém chết hắn!
Cùng lắm thì ta xin lỗi ngươi.
- Không cần xin lỗi đâu. - Tiểu Ngư Nhi!
Cha Chủy mẹ Kiều đang tìm ngươi đấy.
Khoa trương thế. Đến tận đây thông báo luôn.
- Đi theo ta! - Vâng!
Cái gì?
Muốn con đến đại hội tranh bá Võ Lâm Chí Tôn?
- Đúng vậy. - Ngoài việc phái con đến đại hội võ lâm,
- còn muốn con đi tìm hai người nữa. - Đúng thế.
Hai người nào?
Thật ra, trước đây bọn ta không tên là Thập Đại Ác Nhân.
Người trong giang hồ gọi bọn ta là Trường Giang Thập Đại Hiệp.
No comments yet. Be the first to leave one.